Tags

Trong hồ có thứ gì.


Thấy bầu không khí có phần nặng nề, Lâm đường tỷ vội cười nói: “Xem tôi này! Vốn là muốn nói về con rắn đen khổng lồ đó —— đám thợ thủ công đào được con rắn ra xong thì cũng chần chờ không dám tiếp tục động thổ. Có người nói con rắn đó là Thổ địa công hóa thành, còn có người nói con rắn đó lớn như vậy, nhất định là đã tu luyện thành tinh, phút chốc lời qua tiếng lại xôn xao. Sau đó tôi phải ra tay mời một vị đạo bà về xem, đạo bà nói ngay con rắn này to như vậy thì đã không còn là rắn nữa, mà thành rồng rồi. Trong nhà đào ra được một con rồng là chuyện rất tốt, tuyệt đối không thể giết. Vì thế mới lập bàn thờ cúng một lần rồi, ngay đêm đó liền có người nói thấy có cái gì bay lên trời. Hôm sau đến đây tìm con rắn đó thì lại chẳng thấy bóng dáng đâu, hỏi mấy tên gia đinh trực đêm trông coi, đứa nào cũng ấp úng không biết nó đã biến mất thế nào. Đến đây thì việc này đã thành một cọc nghi án, không ai giải thích được.”

Nàng nói dứt lời một lúc, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm. Lâm đường tỷ trông vậy mà khéo ăn khéo nói, hoàn toàn biến một chuyện bắt bóng bắt gió thành chuyện lạ tiếu lâm, đặc biệt còn pha lẫn đôi phần tâm linh huyền bí nữa. Người xưa ai cũng tin quỷ thần, bây giờ không phải đã tin sáu, bảy phần rồi đấy ư, mặt ai nấy cũng hiện ra vài phần kính sợ.

Nói chuyện phiếm một hồi mà đã đến lúc mặt trời xuống núi. Bọn nha hoàn đang chuẩn bị thắp đèn sáng tỏ trong hiên, chợt nghe Lâm đường tỷ nói: “Không cần phí công làm gì. Xem chừng không bao lâu nữa thì đằng trước sẽ khai tịch. Chúng ta đều sẽ rời đi nơi này, chỉ thắp trong phòng này cùng hành lang bên ngoài là được. Cả tòa Ánh Hồng hiên này đều làm bằng trúc và giấy, sợ nhất là lửa, châm ít đèn sẽ an toàn hơn.”

Bọn nha hoàn nghe lời làm theo. Võ Nguyệt liền đứng dậy đi tịnh thất, ngồi non nửa buổi chiều, nốc đầy một bụng nước trà. Lục Ngẫu ít nói, uống trà liền liền, mới một lát vậy đã chạy ba bận rồi.

Lâm đường tỷ lại nói sang “tác phẩm” đắc ý nhất của mình là dòng “khúc thủy lưu thương” bên ngoài kia: Tôi còn nói để đi tìm thợ đá khéo tay nhất khắc bài “Lan Đình tự” của Vương Hi Chi thành bia đặt ở thượng nguồn dòng suối nữa kìa. Đáng tiếc gần hồ lại không có bãi đá, núi giả gì cả, chỉ để trơ trơ mỗi tấm bia thì ngược lại trông quá cố tình, đành phải thôi……”

Nàng ở bên kia nói chuyện với Tiêu Tam tiểu thư, Hà Nhị tiểu thư và Trương tiểu thư, bên này Thôi Hi nói chuyện với Yến Thất: “Hôm nay trong tiệc tối có bốn món cô thích ăn: tôm tươi giấm tiêu, gà chưng ngũ vị, nộm hoa đào, thịt phù dung.”

“Món ăn tự anh thêm vào à?” Yến Thất hỏi.

“Ừ, tôi bảo mẫu thân bỏ bốn món gốc đi, thêm bốn món này vào.” Thôi Hi nói.

“Đồ ăn mà không đặt trước mặt tôi thì chưa chắc tôi đã ăn được. Sau này đừng nhọc lòng như vậy nữa.” Yến Thất nói.

“Vạn nhất thì sao.” Thôi Hi nói.

“Ừ, nếu có vạn nhất, tôi nhất định sẽ ăn sạch hết, bảo đảm không lãng phí tấm lòng của anh.” Yến Thất nói.

Thôi Hi cười lên, dưới ánh đèn sáng rực, trông cực giống một tấm ngọc trắng khảm minh châu.

Thấy Võ Nguyệt từ tịnh thất trở về, Lâm đường tỷ bên kia mỉm cười nói với mọi người: “Một hồi là phải vào tiệc rồi, nếu chư vị không ngại thì đều đi tịnh thất một chuyến đi. Miễn cho lát nữa, ăn một nửa lại phải đi. Buổi tối các bàn đều có thể đi lại kính rượu tự do. Người người chen chúc, đi tới đi lui bất tiện lắm.”

Mọi người đều bảo là phải. Trong Ánh Hồng hiên chỉ có một gian tịnh thất, mọi người thay phiên nhau đi. Võ Nguyệt ngồi lại chỗ cũ, nhỏ giọng chê với Yến Thất: “Chỉ có một điểm không tốt là bức tường giấy phía Tây thế mà lại có thể kéo ra. May mà bên ngoài là hồ nước, nếu không đi vệ sinh trong đó chẳng yên tâm chút nào.”

Ai ngờ bị Lâm đường tỷ thính tai nghe thấy, không khỏi cười: “Biến thành cửa trượt không phải sẽ dễ thoát mùi ra ngoài hơn sao? Bằng không, cánh cửa đó chỉ có thể mở về phía bên trong này, mùi đều sẽ bị thổi vào đây hết. Như bây giờ cửa Đông, cửa Tây đều có thể kéo ra hoàn toàn. Gió lùa một cái là mùi gì cũng bay đi hết.”

Được, được, chị vui là được.

Thấy Trương tiểu thư và Tiêu Tam tiểu thư đều đã đi tịnh thất xong, Lâm đường tỷ cũng đứng dậy đi ra ngoài. Khi trở về, nàng nói với Hà Nhị tiểu thư: “Trong tịnh thất có đặt lư hương dưới đất. Mắt cô không tốt, để ý đừng đá trúng.”

Hà Nhị tiểu thư đáp lời, cũng đứng dậy bước vào tịnh thất. Lâm đường tỷ cười, nói với mọi người: “Uống một bụng nước trà, bây giờ còn hơi thấy chướng bụng. Lát nữa làm sao mà ăn bây giờ?”

Tiêu Tam tiểu thư liền cười nàng: “Sao thế, mới đi tịnh thất mà lại uổng công hay sao?”

Tính cách của Lâm đường tỷ vậy chứ lại có thể khiến người khác hoàn toàn thả lỏng, nói chuyện cũng không còn e dè, nghiêm túc nữa. Lâm đường tỷ cười phá lên đang định trả lời, bỗng thình lình nghe thấy một tiếng hét thê lương truyền từ một căn phòng nào đó trong hiên. Ngay sau đó “Ùm” một tiếng, như là có ai vừa nhảy vào hồ nước. Sau đó thì không còn âm thanh nào nữa, ngoại trừ tiếng suối róc rách băng qua rừng đào chảy vào hồ nước vang vọng trong đêm tối vừa buông.

“Sao… sao vậy?!” Lâm đường tỷ và hai vị tiểu thư Tiêu, Trương còn đang kinh ngạc dò hỏi thì Võ Nguyệt đã kéo cửa xông ra ngoài. Yến Thất nói câu “Cẩn thận”, đứng lên cũng định đi theo, bị Thôi Hi kéo lại: “Cô đi phía sau tôi.”

Một đám người vội vã chạy ra khỏi phòng, dọc theo hành lang hướng về phía Bắc, cửa phòng cuối cùng mở ra, đó là tịnh thất. Hai cô nha hoàn đang run rẩy co ro ôm nhau ngoài cửa. Mọi người vội vàng ùa vào, lại thấy tấm cửa giấy nơi bức tường phía Tây đã bị kéo mở toang, Võ Nguyệt đang đứng cạnh cửa nhìn ra hồ nước bên ngoài.

“Sao lại thế này? Hà Nhị tiểu thư đâu?” Tiêu Tam tiểu thư xông tới phía trước, thấy thế vội hỏi.

“Không biết, khi ta đến đã không thấy nàng ấy đâu,” Võ Nguyệt nói nghiêm túc,“Lúc nãy nghe thấy tiếng nước đó, không chừng là đã rơi xuống rồi, vì lúc ta bước vào cánh cửa này đã bị kéo ra,” Dứt lời, nàng liền định cởi lớp váy ngoài, “Ta xuống nước xem thử!”

“Không được! Không được!” Lâm đường tỷ kinh hoảng thét to, “Nhất định không được xuống nước! Hồ nước này có thứ gì đó! Trời ơi —— trời ơi —— Hà Nhị tiểu thư nàng —— Trời ơi ——” Nàng đột nhiên trở nên cuồng loạn, một bên ôm đầu thét to, một bên nước mắt lã chã quay người chạy ra ngoài. 

“Người đâu —— Người đâu —— Cứu người đi ——” Mọi người nghe thấy tiếng kêu sợ hãi của nàng vang vọng khắp hành lang, sau đó “ầm” một tiếng như có thứ gì đã đập xuống sàn. Yến Thất bước ra tịnh thất nhìn thử, thấy Lâm đường tỷ đã ngã xuống đất, bất động.

Yến Thất và Thôi Hi lập tức qua đi xem, thấy Lâm đường tỷ mặt trắng bệch, ngất đi rồi. Thôi Hi duỗi tay nhấn vào nhân trung, sau một hồi không thấy tỉnh dậy, liền cao giọng nói với hai cô nha hoàn đã bị doạ không biết làm sao: “Mau đi gọi người, trước kêu đại ca ta tới đây, chớ kinh động những người khác. Sau đó đi tìm mấy tên nô bộc biết bơi lội lại đây, mau lên!”

Hai cô nha hoàn lảo đảo chạy ra Ánh Hồng hiên. Yến Thất quay người trở lại tịnh thất, thấy Võ Nguyệt cầm một chiếc đèn ngồi xổm xuống soi về phía hồ nước. Yến Thất đi qua nhìn thử, trong lòng không khỏi giật thộp. Nàng thoáng trầm mặc, sau đó nói với Võ Nguyệt: “Hà Nhị tiểu thư đang ở dưới nước, có lẽ là dữ nhiều lành ít.”

Võ Nguyệt rất tin tưởng thị lực của Yến Thất, Trương tiểu thư đứng bên cạnh lại liên tục truy vấn: “Đã biết là ở dưới nước, sao còn không xuống nước cứu? Các cô có biết bơi không? Ta không biết, ai biết bơi thì mau xuống cứu người đi!”

“Không được xuống nước,” Yến Thất túm chặt Võ Nguyệt đang vội vã muốn nhảy xuống, “Trong nước có thứ gì.”

Chương 40


1 năm không đăng, đăng một lần 2 chương, ngạc nhiên không? Bất ngờ không?