Con gái phải tự bảo vệ bản thân thật tốt.
“Lại đây lại đây, ta giúp các vị dẫn kiến. Vị này chính là Tiêu Tam cô nương, thiên kim nhà Thái Bộc tự Tự thừa đại nhân, vị kia là Trương cô nương, thiên kim Thông Chính tư Hữu tham nghị, còn một vị khác là……” Lâm đường tỷ đã bắt đầu giới thiệu mọi người với nhau, Võ Nguyệt xấu hổ đến mức chỉ muốn day trán: Chị hai ơi, chị là ai mà ở đây giới thiệu giúp bọn tôi? Tốt xấu gì bọn tôi cũng là quan quyến, mỗi năm tới lui xã giao không biết bao nhiêu lần. Tiêu Tam nương này tôi đã từng gặp bảy tám lần rồi, đã quen đến mức thấy mặt chỉ cần gật đầu ra hiệu là được, cần chị giới thiệu cho chắc?
Thoáng chốc mọi người tập thể mắc chứng sợ xấu hổ, ráng gồng mình hành lễ tiếp đón lẫn nhau dưới sự “giới thiệu” của Lâm đường tỷ. Tuy rằng trong này thật sự cũng có mấy người không quen biết nhau, nhưng một cô dân thường chen giữa một đám thiên kim quan quyến giả quyền cầm trịch, tình hình này thật đúng là quá quái dị. Cũng may các tiểu thư đều được giáo dục không tệ, không ai chọc thủng bức màn phù hoa này, ai cũng đều nhẫn nại diễn chung với Lâm đường tỷ.
Giới thiệu xong, Lâm đường tỷ vô cùng tự nhiên tiếp nhận vai trò chủ trì buổi tiệc trà, hỏi mọi người bệ vệ như gia chủ: “Cảnh sắc nơi này thế nào? Trông cũng còn lọt mắt chứ nhỉ?”
Mọi người: “……”
Thiếu gia nhà người ta còn ở đây nè! Cô hỏi câu này là muốn thế nào?! Nói cảnh sắc người ta thiết kế tỉ mỉ chỉ đến được mức “không lọt mắt” hay sao?! Cái tính “của người phúc ta” hào phóng rộng rãi này của cô rốt cuộc từ đâu mà ra vậy hả?!
“Thật ra thứ tuyệt nhất chính là dòng suối dùng để chơi khúc thủy lưu thương này, xuyên qua toàn bộ rừng đào, mang theo hoa rơi chảy đến hồ nước bên ngoài Ánh Hồng hiên. Chúng ta ngồi bên trong đình, kéo cửa hiên ra là có thể thấy một vạt hoa lớn từ từ trôi theo làn nước, tương phản với ánh màu cỏ xanh hai bên bờ, thật là cực kỳ xinh đẹp.” Lâm đường tỷ khen ngợi không ngớt.
Mọi người sôi nổi gật đầu: Cuối cùng cũng nói được mấy câu tiếng người.
“Nhưng rừng đào này vốn không có dòng suối này đâu, ít nhiều cũng nhờ ta ra ý kiến mới đào mở ra, chính là để đãi khách trong buổi tiệc mừng thọ lần này.” Lâm đường tỷ nói với vài phần đắc ý.
Mọi người: “……” Thì ra nói tiếng người là để tự khen chính mình.
“Thế nào, ý kiến này được không?” Lâm đường tỷ hỏi dồn, thấy mọi người vừa khéo đều đồng thời cúi đầu bưng trà uống, liền trực tiếp nắm đầu một người trả lời, “Yến Thất tiểu thư, em thấy thế nào?” Quả hồng phải chọn ú bóp.
“Cực kì tốt, mọi người đều chơi rất vui vẻ.” Yến Thất đáp bằng trình độ ngữ văn học sinh tiểu học.
Lâm đường tỷ vui quá cười rộ lên: “Đúng không! Em biết ta lấy cảm hứng từ đâu không? Là quà mừng thọ của gia phụ tặng cho Trình Nhị thái gia, bút tích thực của Văn Trưng Minh —— ‘Lan đình tu hễ đồ’!”
À thì ra là để khoe khoang cái này.
Các vị thiên kim cũng biết đến “Lan đình tu hễ đồ”, dù chưa từng thấy bản viết thật, nhưng bản chép lại bán đầy tất cả các cửa hàng phỏng hoạ. Bức tranh này miêu tả chuyện Vương Hi Chi đời nhà Tấn và bằng hữu của mình đang làm lễ Tu Hễ, chơi khúc thuỷ lưu thương bên dòng suối Lan Đình [1]. Trong tranh đương nhiên có dòng suối lượn quanh, hơn nữa cũng có một tòa sưởng hiên, dưới hiên cũng có hồ nước, xem ra Ánh Hồng hiên này quả thật đã được sửa theo bức tranh này. Tuy có thể nói là bày đặt học đòi văn vẻ, nhưng cũng đúng là một nơi cảnh đẹp, khách khứa cũng thật sự được thăm thú thoả thích.
“Tốt quá.” Yến Thất nói. Vì Lâm đường tỷ nhắm ngay Yến Thất nói chuyện, cả mặt đều viết “mau khen ta mau ca ngợi ta mau quỳ liếm ta”, không thể hiện gì thì cũng không được.
“Ha ha, tốt gì chứ, chẳng qua là học đòi văn vẻ thôi.” Lâm đường tỷ lập tức ra vẻ “Cái cô này thật là giả dối ăn nói khoa trương như thế vừa nhìn đã biết liền thích khua môi múa mép thật là hết cách với cô luôn nhưng tôi lại không thể không cho cô mặt mũi đành phải cắn răng nhận lời khen của cô vậy”, biểu tình nửa cười nửa giận ngó Yến Thất một cái.
Mợ nó, quậy nữa quánh chết bây cho xem.
Yến Thất cúi đầu bóc hạt thông, bị Thôi Hi dùng ngón tay gõ gõ mặt bàn. Nhớ lời cậu ta mới nói lúc nãy, Yến Thất lại thả về trên dĩa.
“Có điều ta lại nghe nói, lúc đào hồ nước đã đào ra một con rắn đen thật to ngay bên dưới đây đó!” Lâm đường tỷ lại lần nữa làm ra vẻ thần thần bí bí, khả năng biến đổi sắc mặt này quả là đủ thuần thục.
Chủ đề thế này xem như còn có tính thu hút, Tiêu Tam cô nương thiên kim nhà Thái Bộc tự Tự thừa đại nhân liền nói: “Ta nghe nói loài rắn đều ngủ đông trong lòng đất, ngủ từ tháng chín, tháng mười mãi đến tháng hai năm sau, cô nói thế cũng có khả năng lắm. Rắn sống à?”
“Sống nhăn! Nó còn phụt lưỡi nữa,” Lâm đường tỷ quả quyết như đã nhìn thấy tận mắt, “Đến cái lưỡi của nó cũng là màu đen, bò sàn sạt tới tới lui lui.”
“To đến cỡ nào?” Hà Nhị cô nương nhà Đại Lý tự Tự phó liền hỏi.
“Chu choa ôi, nói ra hù chết!” Lâm đường tỷ lấy tay như vậy một khoa tay múa chân, “Nó to như eo đàn ông trưởng thành luôn ấy! Dài chừng hai trượng, quấn từng vòng từng vòng nằm đó như một toà núi nhỏ. Đầu rắn thì nhổm lên thế này, lắc lư sang trái sang phải, cô xem, y như bàn tay tôi này, (﹁﹁)∫. Lúc đó nó dựng đầu với cổ lên thế này nè, sau đó xoè ra thành hình cung. Tôi từng nghe người ta nói, rắn này mà xoè mang ra thì chính là đang chuẩn bị tấn công con mồi đó. Khi rắn săn mồi thì lao đi nhanh lắm, hoàn toàn không thể nhìn thấy rõ bằng mắt thường được đâu. Chỉ hoa mắt một cái là đã bị nó cắn trúng mất rồi. Vậy nên mới nói, nếu chúng ta vô tình gặp phải rắn ngoài nơi hoang dã, phàm là nhìn thấy nó dựng thẳng lên như vầy là phải mau mau chạy nhanh, tuyệt đối không được do dự. Rắn mà bò thì nhanh hơn người nhiều lắm. Nó chồm về phía trước một cái thế này, trên người cô nháy mắt sẽ thêm hai cái lỗ liền!”
Võ Nguyệt cúi đầu liều mạng nhịn cười, dưới bàn kéo Yến Thất bên trái một cái, kéo Lục Ngẫu bên phải một chút: Chao ơi tỷ tỷ này thật là giỏi bạch thoại [kể chuyện] quá, nói đến y như thật. Rắn dài những hai trượng? To như eo đàn ông? Đầu tiên chưa nói đến việc Thôi phủ đã ở vùng đất này hơn mười năm trời, con rắn này rốt cuộc đã chui xuống dưới nền nhà người ta từ hồi nào; chỉ nói đến khổ người nó to như vậy, ngủ đông xong không chui ra kiếm ăn à? Nó ăn gì? Người hầu Thôi phủ? Trung bình mấy ngày ăn một bữa? Thôi phủ mất người hầu chẳng lẽ không tra? Con rắn này quanh năm suốt tháng chui ra chui vô trong vườn mà không ai phát hiện ra ư?
Nếu nói có rắn thì thật ra cũng có khả năng. Khu vực này gần nguồn nước, cỏ rậm tươi tốt, hơn nữa đối diện Thôi phủ chính là Tín Quốc công phủ với chủ nhân là một người đam mê nuôi rắn. Nói không chừng rắn ngài ấy nuôi trông không kỹ đã chuồn sang đối diện la cà, thấy phong thuỷ không tồi liền ở đây an cư lạc nghiệp. Nhưng nhất định sẽ không to và dài như Lâm đường tỷ nói được, sắp thành tinh luôn.
“Ta nghe nói con rắn nào đầu bẹp thì đều có độc cả, còn đầu tròn thì đa phần là không có độc.” Hà Nhị cô nương vẫn còn đang nghiêm túc thảo luận, “Cô bảo con rắn đen đó là đầu tròn hay dẹp?”
“Cái này…… Cái này thì không rõ lắm.” Lâm đường tỷ cũng còn biết không thể nói quá chắc chắn. Nói như đinh đóng cột thì nghe sẽ không giống như thật, nửa thật nửa giả mới càng có vẻ đáng tin,“Nhắc đến độc rắn, tôi biết phía Nam có một rắn mỏ nhọn, gọi là “ngũ bộ xà” [2]. Nghe tên là biết nghĩa, bị nó cắn một phát, đi chưa được năm bước là sẽ độc phát chết tươi! Tuy nói như vậy có phần khuếch đại độc tính nó lên, nhưng ta nghe thân thích từng đi qua đó nói: nếu thật sự bị loài rắn này cắn, chắc chắn là sẽ sống không được. Một khi bị cắn, máu sẽ chảy không ngừng, băng bó lại cũng không ngăn được. Cho nên, dân bản xứ nếu bất hạnh bị loài rắn này cắn trúng thì phải lập tức lấy dao chặt đi tứ chi mà tự cứu. Bị cắn trúng tay thì phải chặt đứt tay, cắn trúng chân thì phải chặt đứt chân. Còn nếu bị cắn phải trên mình thì cũng chỉ đành phải chịu đau đến chết.”
“Đáng sợ quá……” Mấy cô nương liên tục giật thót.
Vị Lâm đường tỷ này tuy xử sự có phần kỳ lạ, nhưng đề tài tán gẫu lại hoàn toàn không ít, chỉ mấy câu đã thu hút toàn bộ sự chú ý. Vị tiểu thư họ Trương tiếp lời nàng, nói: “Ta nghe nói một loại rắn kêu “trúc diệp thanh” [3] cũng cực kỳ độc, không biết so với loài ngũ bộ xà này thế nào?”
“Trúc diệp thanh tuy không độc như ngũ bộ xà, nhưng nếu bị nó cắn trúng thì cũng thật sự đáng sợ lắm,” Lâm đường tỷ nói, “Bị trúc diệp thanh cắn trúng chẳng những sẽ đau đớn kịch liệt, mà miệng vết thương còn sẽ nhanh chóng thối rữa, sinh mủ, thậm chí còn có thể khiến nạn nhân hộc máu, tiêu ra máu. Người họ hàng ấy còn từng kể cho ta nghe, nói bên kia có một cô bé không may bị loài rắn này cắn vào ngón tay, tuy đã lập tức được một vị thần y cứu, nhưng ngón tay đó vẫn bị thối rữa, lòi ra cả đốt xương trắng hếu……”
“Ôi ——”
“Trời ơi ——”
“Thật là đáng sợ ——”
Các thiên kim khuê tú lớn đến tuổi này chỉ từng đọc những lời miêu tả về rắn trong sách, hầu như chưa từng nhìn thấy rắn thật bao giờ, nghe như thế xong không nhịn được đồng thanh kêu lên, nhíu mày, co rúm người như chính mình gặp phải, nhìn nhau sợ hãi.
“Sau đó thì sao?” Võ Nguyệt cũng bị đề tài này hấp dẫn, hỏi tiếp.
“Sau đó thì phải cắt đứt ngón tay chứ sao,” Lâm đường tỷ thở dài, “Một cô bé xinh đẹp là thế, đến nhà chồng cũng đã bàn chuyện xong xuôi, ấy mà chỉ vì vậy mà đành phải sống cô độc suốt quãng đời còn lại. Đừng nói nhà giàu không ai thèm, dù là nhà nghèo đi nữa cũng có ai lại chịu cưới một người đã nửa tàn phế không thể làm việc chứ? Về sau nghe nói cô bé ấy đã nản lòng thoái chí, quy y xuất gia.”
“……” Mọi người không khỏi cũng thở dài tiếc nuối.
“Trên đời này lại có thứ đáng sợ như thế.” Hà Nhị tiểu thư nhíu mày, “Lại như hổ báo, sài lang, những loài thú dữ ấy đã hại chết không biết bao nhiêu người. Nếu có thể diệt trừ tận gốc thì thật tốt biết mấy.”
Bà chị, chị cũng ác quá, đòi phá cả chuỗi thức ăn của người ta luôn. Diệt tộc chưa tính còn muốn diệt chủng, loài người các ngươi thần thánh bất khả xâm phạm cỡ nào? Hù chết bé rồi, mấy người không kỳ thị béo tinh đấy chứ?
“Nói thì nói thế, nhưng trên đời này hàng ngàn hàng vạn sinh linh, diệt đến khi nào mới có thể diệt hết?” Lâm đường tỷ bật cười, “Đặc biệt là những cô nương yếu đuối như chúng ta, nếu thật sự gặp phải rắn độc thú dữ thì e cũng chỉ có thể nghĩ cách mau chóng trốn đi cho thật xa thôi. Thoát được là may, lỡ không thoát khỏi thì cũng đành chấp nhận số phận. Dù sao thì nếu là ta bị rắn độc cắn phải thì thà chết cũng không muốn bị chặt đứt tay chân, sống cô độc thê thảm nửa đời.”
Các vị tiểu thư nghe xong cũng gật đầu đồng ý. Một đứa con gái gả không ra còn có thể sống đường nào? Đặc biệt là với những thiên kim nhà quan như các nàng, gả chồng không chỉ để tìm người phó thác chung thân, mà quan trọng hơn còn để mưu cầu lợi ích cho gia tộc. Nếu rơi vào cảnh không thể gả chồng, không còn ích lợi gì cho gia tộc nữa, sự tồn tại của mi còn có ý nghĩa gì? Một đứa con gái vô dụng, ai còn chịu mỗi ngày tâng bốc mi cung phụng mi nhớ thương mi?
Làm con gái, thật sự phải biết yêu quý bản thân, bảo vệ chính mình thật tốt. Việc này không phải là kiêu kỳ hay ích kỷ, mà chính là: sinh tồn.
[1] “Lan Đình tập tự” (“Tập chữ Lan Đình”) – Vương Hy Chi:
Vương Hy Chi là một trong những nhà thư pháp kiệt xuất nhất của Trung Quốc thời cổ đại, mang danh hiệu “Thư thánh”. Tác phẩm nổi tiếng nhất của Vương Hy Chi là “Lan Đình tập tự”, là sách mẫu cho các nhà thư pháp đời sau mô phỏng theo, được Đường Thái Tông vinh danh là thập toàn thập mỹ. Đọc thêm ở đây.
“Lan Đình tu hễ đồ”: là tác phẩm của Văn Trưng Minh, hoạ sĩ thời Minh sáng tác, hiện đang được trưng bày trong Viện bảo tàng Cố cung Bắc Kinh. Bức tranh này miêu tả câu chuyện năm Vĩnh Hoà thứ chín ở Đông Tấn, Vương Hy Chi, Tạ An và bạn bè đang làm lễ Tu Hễ bên dòng suối Lan Đình ở vùng Sơn Âm, Chiết Giang (nay là vùng Thiệu Hưng, Chiết Giang). (Nguồn)
[2] Ngũ bộ xà: rắn năm bước, còn gọi là rắn lục mũi hếch, có ở Việt Nam.
[3] Rắn trúc diệp thanh:
Con trai cũng phải tự bảo vệ bản thân thật tốt nha.
Chương này Shi làm không được mượt lắm. Đó là lý do ngâm lâu ơi là lâu. Khi có thời gian Shi sẽ trau chuốt lại sau.


