Tags
2024, album, mai khê hồ, WX
Bài thứ 7 trong album “Không nói”.
Ca khúc 《 Mỹ miều thay thối nát 》với giai điệu như làn gió đêm lạnh lẽo, lẳng lặng lướt quá, tô đậm lên cảm giác tịch liêu phảng phất như đang đứng lẻ loi một mình giữa góc đường trống trải, nháy mắt túm người ta vào cơn lốc cô độc. Lời bài hát “Cô độc lâu ngày đã thành quen, một viên melatonin [thuốc ngủ], lấp phẳng mọi phiền não trong lòng” [1], bộc lộ trực tiếp và đầy bất lực những cảm xúc bị sự cô độc ăn mòn, xem melatonin như cọng rơm cuối cùng có thể xoa dịu tâm hồn, dùng nó vỗ về những phiền não chồng chất vì những điều vụn vặt cũng như cằn cỗi cảm xúc trong cuộc sống. Câu “Cảm xúc… ngay giờ này phút này, sống động lên” ở đoạn điệp khúc y như cơn lũ cuồn cuộn bao lâu nay bỗng nhiên vỡ bờ, tất cả những nỗi cô tịch, mất mát, hoang mang tích cóp từng ly từng tí một bất ngờ mượn làn nhạc bùng nổ, tràn ngập toàn bộ ca khúc. Cả bài hát dựa trên bầu không khí đầy áp lực và sử dụng nét vẽ hiện thực để phác họa những khía cạnh khác nhau của sự cô đơn. Nó giống như một ngọn đèn cô độc, soi sáng những linh hồn đang một mình liếm láp vết thương trong màn đêm dài, giúp những người rơi vào cùng cảnh ngộ cô đơn khốn khổ có thể tìm thấy sự cộng hưởng và an ủi giữa các nốt nhạc.
Mỹ miều thay thối nát_Vương Tích. Bản live.
Bảy giờ rưỡi tối
Hoàng hôn dần dần tan biến
Ngoài cửa sổ đầy ánh đèn neon rực rỡ
Lạnh lùng bàng quan
Cười vui giây lát ngưng bặt
Mượn rồi đều phải trả lại
Ngay tại đêm nay
Không chút che lấp, có dám hay không
Quên đi là một loại tự do
Nhưng tôi lại không tài nào có được
Một mình cười (khóc)
Say (tỉnh)
Chẳng cần biết ngày hay đêm
Cảm xúc… ngay giờ này phút này sống động lên
Hai giờ rưỡi sáng
Những vì sao sáng tô điểm cho nỗi bất an
Sự nhạy cảm này, ao ước biết bao có thể
Đoạn tuyệt
Cô độc là một loại thói quen
Tự hỏi tự trả lời đừng trách móc
Mỹ miều thay thối nát cùng tôi vào mộng một hồi
Kỷ niệm là một loại gặp lại
Một khoảnh khắc có được cũng đủ rồi
Có những người yêu rồi (mệt rồi)
Hận rồi (quên rồi)
Càng lúc càng xa
Liệu nàng có thật sự từng tồn tại hay không
Một mình cười lên, bật khóc, say, tỉnh
Đã không còn mắc nợ gì nhau từ lâu
Ấy vậy mà chỉ muốn chờ một câu xin lỗi
Có những người yêu rồi, mệt rồi, hận rồi, quên rồi
Bao nóng bỏng cũng đã lạnh rồi
Trời sáng rồi
Tâm tư cũng dần dần tan biến
[1] Trong lời bài hát không có câu này. Shi nghĩ đây là lời bài hát cũ, đã bị thay thế.
