Tags
Kỳ 4 – 01 [Câu chuyện và rượu trước khi ngủ]
Chúng ta nói gì khi nói về thanh xuân
Chào mừng bạn ghé đến quán rượu khuya Nhật Mộc Cân, tôi là Vương Tích.
Trong nơi đô thị dường như không tồn tại đêm đen thuần túy; nắng và ánh đèn neon thay phiên nhau toả sáng, giữ gìn thành phố này. Nhưng cũng chính vì vậy mà dường như cuộc sống cũng không có một phút nào dừng lại. Mỗi ngày, thế giới bên ngoài đều tràn ngập những tiếng ồn lộn xộn, không ngừng gõ vào sự bình tĩnh trong nội tâm chúng ta, suy nghĩ cũng phập phồng theo làn sóng âm thanh xôn xao. Có lẽ chỉ khi cơn mưa rơi xuống như giờ phút này, chúng ta mới có thể dành vài khoảnh khắc thả trôi hết thảy ba đào vào đại dương mênh mông bao dung, và theo đó trôi đi. Trong tiếng mưa rơi dần trở nên im lặng, mặc cho cảm xúc xuôi dòng, cuối cùng chạm đến sâu thẳm lòng mình. Cảm ơn bạn đã chọn ghé đến quán rượu trong một đêm mưa thế này, tôi cũng đã cố ý chuẩn bị cho bạn một chỗ ngồi bên cửa sổ để có thể tận hưởng cơn mưa. Sâu thẳm lòng mình, cách biểu đạt đầy ý vị và dư âm dài lâu, viết bởi tác giả Oscar Wilde. Với tôi, nó như là một loại nhìn lại, là bí mật giấu kín nhìn thấy được từ cái nhìn đầu tiên sau khi quay đầu lại. Còn bạn thì sao? Khi bạn đối thoại với nội tâm, với thời gian, bạn sẽ nghĩ đến điều gì? Đêm nay, liệu có chén rượu nào có thể thay bạn trả lời không?
Giữa mùa hè, tất cả mọi thứ đều giống như bị bỏ vào bếp lò nướng đi nướng lại, nhiệt độ cực kỳ khắc nghiệt. Cho nên trước khi pha rượu, cho vài viên đá vào cũng như một cơn gió mát đúng lúc thổi qua lòng mình. Tiếng nước đá và thủy tinh va chạm mát lạnh; Gin, Vermouth, Campari men theo núi đá chảy vào trong ly. Màu nâu đỏ hoà cùng dòng khí lạnh, cuối cùng, dùng lửa khò sơ miếng vỏ cam nồng nàn, toả ra một mùi hương dìu dịu. Một ly Negroni được phục vụ, hy vọng bạn sẽ có được một đêm tĩnh lặng, yên bình, có thể chìm vào suy tư.
Đầy đất đều là những đồng sáu xu, nhưng bạn lại ngẩng đầu lên ngắm ánh trăng. Cuộc đời dài lâu, có người thấy bụi bặm, có người thấy sao trời. Câu chuyện hướng tới sao trời do nhà văn Maugham người Anh sáng tác một thế kỷ trước đến hôm nay đã trở thành quyển thánh kinh tinh thần cho vô số người theo chủ nghĩa lý tưởng. Nó đã vượt qua biển thời gian dài dằng dặc, có ảnh hưởng với vô số thế hệ. Hôm nay để tôi kể cho các bạn một câu chuyện do bạn tôi chia sẻ nhé.
Rất nhiều năm trước vào một đêm mùa hè, người bạn của tôi tình cờ đẩy cánh cửa một quán bar nhỏ gần nhà. Một nam ca sĩ tóc bện dây thừng, mặc quần yếm và giày bốt, gương mặt không chải chuốt đang say mê hát một bài dân ca trường học. Ngoài cửa xe cộ qua lại, tiếng gió vù vù, còn lẫn cả tiếng nhạc sàn sôi động và tiếng nói chuyện ồn ào đến mức gần như la hét không biết từ đâu truyền đến. “Tôi muốn ôm chặt từng vạt hoàng hôn vàng óng. Từng giọt sương trong suốt đều rửa đi những nỗi buồn lắng đọng trong tôi.” [lời bài hát “Thanh xuân”].Ông cứ thế mà thong thả hát từng câu từng chữ, đó là sự yên ả hiếm có trên khắp con phố. Bài hát kết thúc, ông ấy đột nhiên nói, hôm nay là tròn một năm quán bar mở cửa. Đến 40 tuổi tôi mới quyết định mở một quán rượu nhỏ, mà đến 45 tuổi quán rượu mới bắt đầu chính thức buôn bán. Mà trước khi có được tất cả những điều này, tôi từng có một công việc thoạt trông thì rất vẻ vang ở ngân hàng. Nhưng có lẽ cũng chỉ có một mình tôi biết rằng vì những kế hoạch, báo cáo, tài liệu, khách hàng, cuộc sống của tôi 24 giờ không phải sắp đi làm thì là đang đi làm. Lúc đó, tôi dường như chẳng còn lựa chọn nào khác. Sau này, khi tôi đọc được cuốn “Vầng trăng và sáu xu”, đọc được trong sách viết: “Tôi phải vẽ, tôi không còn cách nào.”; tôi bắt đầu suy ngẫm lại đối với chính mình thì niềm đam mê thực sự là gì. Đúng vậy, với tôi ý nghĩa của rượu không phải là trốn tránh hay sa đọa, bởi vì tôi khi say rượu không phải là mơ mơ màng màng, mà là cảm nhận được một sự an ủi và tỉnh táo đặc biệt. Cuộc đời như rượu, đều là nghệ thuật của thời gian. Tôi hy vọng quán rượu này có thể trở thành nơi tiếp thêm sức mạnh cho cậu, chứ không phải là một nơi để cậu phóng túng say sưa. Bạn tôi nói khi anh nghe những lời đó xong, anh đã ngồi trong quán đến tận hai giờ sáng, mãi đến khi quán bar đóng cửa. Trước khi ra về, anh ấy hỏi người chủ quán, ông đã chọn sáu xu hay là vầng trăng? Chủ quán nói, trăng sẽ có khi tròn khi khuyết, đồng sáu xu trong tay cũng sẽ có khi đầy khi vơi. Mặt trăng và sáu xu chưa bao giờ là đề lựa chọn, mà là một đề ứng dụng. Trong giai đoạn cuộc đời mà bạn nghĩ là thanh xuân ấy nhưng lại đầy bối rối và lưỡng lự, có thể gặp một người tiền bối đã trải qua một phần cuộc sống sớm hơn bạn, hơn nữa đã bước sang một chặng mới của cuộc đời. Người ấy đã trải qua sự nặng nề và tang thương của năm tháng, nhưng cũng không phải đầy người mỏi mệt, mà là dùng hành động nói cho bạn biết: chỉ cần bạn muốn, cuộc đời sẽ chỉ là vừa mới bắt đầu, mọi thứ vẫn đang còn là thanh xuân.
Sau khi anh chia sẻ xong câu chuyện này, tôi cố ý gọi cho anh ấy một ly Negroni. Đây là một ly rượu vừa ngọt vừa đắng; uống vào rồi sẽ thấy sau khi cái đắng tan đi là vị ngọt dịu dàng, sẽ làm người ta trở nên bình yên hơn. Bạn tôi nói khi nhấm nháp Negroni thì phải thong thả trải nghiệm quá trình ba loại vị riêng dung hợp vào nhau ở trong miệng, không được vội vàng, phải toàn tâm toàn ý tập trung vào hiện tại, cũng giống như cuộc đời. Về sau người bạn này của tôi về quê mình là một thành phố nhỏ phương Nam; ban ngày làm giáo viên trường công, nghề tay trái là sáng tác nhạc bán thời gian và đi hát ở quán bar anh ấy thích, thù lao chính là những tác phẩm đặc biệt của các bartender. Anh nói rất nhiều người uống rượu là để quên mất những điều không vui, nhưng chung quy bọn họ đều không dám hạnh phúc, còn tôi bây giờ mỗi một ngụm uống vào đều là vì niềm vui. Anh nói anh rất may mắn, nhờ một bài “Thanh xuân” mà gặp được một người, hiểu được ý nghĩa của hai chữ “thanh xuân”.
Cho nên nghe xong câu chuyện, mời bạn lại uống ly Negroni này, bạn nếm ra được vị gì nhỉ? Thật ra thì thanh xuân cũng không giới hạn ở một độ tuổi nào cả, chỉ cần bạn muốn xuất phát, thì không lúc nào bạn không lăn bánh trên con đường thanh xuân. Thanh xuân không phải một độ tuổi, mà là một loại trạng thái nở rộ của sự sống. Nó không chỉ là một giai đoạn, mà là một loại tinh thần theo đuổi những điều tốt đẹp, hấp thu sức mạnh và điềm tĩnh trước mưa gió. Thanh xuân là mỗi một khoảnh khắc khiến cho bạn cảm thấy hạnh phúc. Trong bộ phim “Midnight in Paris”, gần như từng vai diễn đều được thiết kế có một sự ám ảnh về một thời hoàng kim trong quá khứ, nhưng đến cuối bộ phim, nam diễn viên chính thoát ra khỏi vòng lặp quá khứ, và đồng thời cũng tin rằng quá khứ hạnh phúc hơn hiện tại chỉ là một thứ ảo tưởng. Tác giả quyển sách “Vầng trăng và sáu xu” có một tác phẩm khác tên là “Xiềng xích cuộc đời”, trong đó có một câu thế này: Bọn họ đang nhìn xuyên qua làn sương màu hoa hồng của sự lãng quên để nếm lại chuyện xưa. Mong bạn nhìn lại, thanh xuân vẫn nơi đây.
Mưa hình như ngừng rồi. Mong ly rượu có hương vị vô cùng hài hoà và câu chuyện về một cuộc đời mãi mãi thanh xuân đêm nay có thể đem lại cho bạn một giấc mộng đẹp không chỉ trong hôm nay, và tận hưởng cuộc đời như mơ này. Ngủ ngon.
Negroni
9.7.2022
Kỳ 4 tập 01
Câu chuyện và rượu trước khi ngủ
⭐ Nguyên liệu: Nước đá, rượu Gin, Vermouth, Campari, vỏ cam
⭐ Câu chuyện: Bạn bè và quán bar
⭐ Quà tặng: “Thanh xuân”, “Vầng trăng và sáu xu”, “Midnight in Paris”
⭐ Lời của Tích: Thanh xuân cũng không giới hạn ở một độ tuổi nào cả, chỉ cần bạn muốn xuất phát, thì không lúc nào bạn không lăn bánh trên con đường thanh xuân. Thanh xuân không phải một độ tuổi, mà là một loại trạng thái nở rộ của sự sống……
Quán rượu đêm khuya Nhật Mộc Cân/ Vương Tích

