Tags

, , ,

Bài thứ 5 trong album “Đại từ phản Thâm”.

Trước đây Shi dịch tên bài này là “Người trao đi” dựa theo tên tiếng Anh của nó là “The Giver”, nhưng theo Baidu thì tên chính thức tiếng Trung của bài này là 警报, nghĩa là “cảnh báo”, “báo động”, “dự báo”.

Lời: Doãn Ước
Nhạc: Tiền Lôi
Biên khúc: Tiền Lôi
Chế tác: Tiền Lôi

Trong thế giới 200 năm sau, mỗi người đều sẽ sở hữu một con robot AI cá nhân để quan sát, ghi chép lại những hành vi, cảm xúc của chủ nhân. Có một chú robot nhỏ phát hiện người chủ lương thiện quá mức của mình lúc nào cũng vô cùng nhiệt thành trong tất cả những mối quan hệ trong xã hội xung quanh, bất kể thân sơ. Nhưng chủ nhân lại hoàn toàn không biết bản thân mình đã dần cạn khô, bị thương càng nặng thì chủ nhân càng cười tươi rạng rỡ, trái tim càng đau chủ nhân cười càng lịch sự. Lâu dần, tình trạng của chủ nhân càng ngày càng kém, giá trị cảm xúc đã sắp cạn kiệt. Chú robot phát ra tín hiệu cảnh báo chủ nhân, mong chủ nhân có thể tự bảo vệ mình trước. Nhưng thật bất lực, không ai nghe hiểu lời cảnh báo của chú, cuối cùng AI cũng học được cách đau lòng.

Cảnh báo_Châu Thâm.

Nhân nhượng nhịp điệu của đối phương
Cảm nhận những cảm xúc của đối phương
Lời cầu khẩn đối phương
Đạt được những thành tựu của đối phương

Bất động tại chỗ, không cam lòng thất bại
Bạn thường trực dưới đáy chuỗi thức ăn cảm xúc
Cần gì cứ lấy, đưa gì cũng nhận

Những cơn tùy hứng bất chợt của thế nhân

Vì sao cảm xúc và biểu hiện của bạn chưa bao giờ trùng khớp? 
Vì sao càng bị thương nặng bạn càng cười rạng rỡ hơn?

Liên tục gật đầu, không chút phản kháng
Mỗi lần trao đi đều hào phóng như trên tầng cao nhất
Cho hết tất cả, không chút luyến tiếc
Lại vẫn lo rằng không đủ

Tôi gửi đi dấu chấm than báo động đỏ như máu
Nhắc nhở bạn hãy tự cứu mình
Bị khống chế, bị vét sạch, sắp mất khống chế, sắp đoản mạch
Tôi thay bạn nhìn thấu
Từ vay mượn đến lợi dụng đến hưởng dụng đến lạm dụng
Quay người là đi
Bọn họ sẽ không bao giờ đau lòng cho bạn.

Lòng cảm thông là một loại công sức
Sự dịu dàng là một loại niềm riêng
Lòng lương thiện là một loại gánh nặng
Sự tha thứ là một loại dung túng

Trước mặt sau lưng, nghĩ trước ngẫm sau
Bạn bị giam vào thung lũng những đạo lý đối nhân xử thế
Làm khó đủ bề, không thể đòi lại công bằng
Cuối cùng bạn sẽ đi đâu về đâu?

Vì sao cảm xúc và biểu hiện của bạn chưa bao giờ trùng khớp? 
Vì sao càng bị thương nặng bạn càng cười rạng rỡ hơn?

Rách nát tả tơi, lặng thầm lo lắng
Bạn lại không thấy chính mình sắp cạn khô
Sự đáp lại chẳng đến đâu, hy vọng phủ bụi đầy
Lời cầu cứu không ai nghe hiểu.

Tôi không ngừng tính toán, bởi vì bạn đã mặc kệ
Còn có thể cầm cự bao lâu
Cho thế giới sự khoan dung nhất, cho chính mình sự nghiêm khắc tối cao
Luôn đặt mình cuối
Trái tim bạn từ vết thương đến vỡ bờ, không mở miệng
Nụ cười thường trực
Tôi đã học được đau, vì bạn mà đau.


Cảnh báo_Châu Thâm (live) (18/05/2024).