Tags
Tác giả: 北极熊在南京
Ngày đăng: 12/10/2024
Nguồn: Weibo
Edit by Lãnh Nguyệt Phong
Lời tác giả:
《 Người qua đường trong một phút 》
Nghĩ mãi không hiểu được bài 《 Người qua đường 》 này, thế là tui tự đánh bừa mấy chữ giải quyết đỡ vậy _(:з” ∠)_
Note của Shi:
“Người qua đường” – Vương Tích
“Người qua đường” – Châu Thâm
Đôi khi cậu cũng oán thầm: Sao trên đời này lại có nhiều bài hát trùng tên như vậy; chẳng lẽ các nhà soạn nhạc không thể bỏ thêm chút xíu tâm tư nào vào việc đặt tên hay sao?
《 Người qua đường 》,《 Người qua đường 》,《 Người qua đường 》; mà kỳ diệu chính là cư nhiên cậu lại biết năm nay người ta đã ra những bài gì; bài này ra đúng hồi sinh nhật của anh. “Tôi đã là người qua đường xa nhất mà quen thuộc nhất, như một hành khách bỏ lỡ chuyến tàu cuối cùng trong mưa”; nghe lướt một lần, vẫn là giọng hát ấy, hát một bài tình ca.
Mà điều bất ngờ vẫn chưa dừng ở đó: quái dị hơn là cậu lại còn nhớ rõ cả thời điểm người ta đăng bài Weibo. Đó cũng không phải là mốc thời gian gì đặc biệt, khác hẳn với những lúc cậu lên cơn điên tình phải canh ra bài đúng đến từng phút từng giây.
Hôm ra bài cậu đã đặt báo thức, soạn sẵn lời văn như thường lệ, đồng thời còn mang chút tâm tư khó lòng nói rõ, nhất định muốn canh đúng thời khắc đó. Dù sao thì cũng là Weibo của mình, mình muốn đăng gì thì đăng, vả lại bài của người kia cũng đã qua thời hạn 6 tháng có thể đọc được từ lâu rồi.
Weibo chỉ có thể đọc trong vòng nửa năm thật là quá tốt; mỗi ngày đều là khởi động lại, sinh ra một con người mới hoàn toàn tinh khiết vẹn toàn.
Trên thực tế, ca khúc ấy không chỉ được đăng một bài; còn một bài đã được đăng trước đó một phút, nhưng một phút sau lập tức bị xoá ngay.
Năm ấy cậu còn chưa hot, mỗi khi rảnh rỗi thường ngồi xem phim trong phòng. Xem hết “Bá Vương biệt cơ” rồi lại xem “A Phi Chính Truyện”; nghe người trên màn hình nói “Đã nói là cả đời! Dù thiếu một năm, một tháng, một ngày, một giờ, thì cũng không tính là cả đời nữa” [1]; rồi lại nói “Ngày 16 tháng 8 năm 1960, một phút trước 3:00 giờ chiều, chúng ta đã ở đây bên cạnh nhau. Vì em, tôi sẽ nhớ kỹ một phút đồng hồ này. Từ bây giờ trở đi, chúng ta đã là những người bạn một phút của nhau. Đây là một sự thật, không ai có thể phủ nhận được, vì nó đã qua đi.”
“Đây là một sự thật, không ai có thể phủ nhận được, vì nó đã qua đi.” [2]
-END-
Thấy có trang nhắc tới bài hát《 Người qua đường 》, bao nhiêu tâm tư bối rối không lý giải được này lại bò ra quấy, tui tự gõ mấy chữ giải quyết đỡ vậy _(:3″ ∠)_
Hai bài 《 Người qua đường 》được đăng cùng một mốc thời gian; lúc ấy tui hãi tới mức lật lại nửa năm Weibo của cả hai người chỉ để tìm xem rốt cuộc là sự tình cờ hay là cố ý. Kết quả là đương nhiên không có kết quả, chỉ có thể xác nhận mốc thời gian đó đúng là rơi vào khoảng thời gian hai người họ hay đăng Weibo vào thời điểm đó mà thôi. Nhưng mà thế cũng không sao, thật sự chỉ là một điều trùng hợp ————— Ông trời cũng muốn cho tui cắn đường, mới cố tình làm ra đấy —————— chính chủ muốn cho tui ship mừ (¯▽¯)
[1] Trích phim “Bá Vương Biệt Cơ”. Đọc thêm ở đây.
[2] Trích phim “A Phi Chính Truyện”, có thể xem như tiền truyện của phim “Hoa dạng niên hoa”. Đọc thêm ở đây.
Một số comment Shi thích.
1.
Vương Tích
11:39 09/04/2023
“Tôi đã là người qua đường xa nhất mà quen thuộc nhất, như một hành khách bỏ lỡ chuyến tàu cuối cùng trong mưa.”
Sau khi trải qua những trang sách đầy màu sắc và những mảnh vụn đời thường mới càng hiểu được, chính vì sự tồn tại của các bạn mà tôi không còn chỉ là một người “khách qua đường” nữa.
Một bài thơ tình hàn gắn, cũng là một món quà chữa lành, tặng mọi người, mong các bạn sẽ thích.
Kabulei_Châu Thâm
11:38 04/11/2023
“Hãy để nước mắt kia lưu luyến, rơi xuống,
Chẳng lẽ từ nay về sau chỉ là khách qua đường hay sao?
Trái tim như rơi xuống vách núi đen, đau đớn không?
Hy vọng chúng ta không chỉ là “Khách qua đường”, mà có thể trở thành người trở về đầy lãng mạn.
Kabulei_Châu Thâm
11:39 04/11/2023
Người ta gặp nhau, rung động trong nháy mắt;
“Tình yêu luôn khiến người ta như lún chân xuống cát, càng đến gần càng không thể tự khống chế bản thân.”
Không phải “Khách qua đường”, mà là người quay về đầy lãng mạn.
rep: Nguồn cơn sự việc
rep: Hy vọng các người không chỉ là những người qua đường trong cuộc đời nhau.
2. Ha ha đúng dzị, không phải trời ship thì chính là cố ý, thế nào cũng phải trúng một. Tháng 6 năm 2018, phim “A Phi Chính Truyện” chiếu lại ở đại lục; tui ra rạp xem phim, nhưng lúc ấy không có cảm xúc gì đặc biệt, có những thứ đồng cảm chỉ có thể xảy ra khi người ta đã trải qua một điều gì đó (dù chỉ là người bàng quan ngoài cuộc). Thái độ của tui với shx bây giờ chính là, dù có câm miệng im lặng không nhắc đến như thế nào, đã từng tồn tại chính là đã từng tồn tại, chính chủ cũng không thể phủ nhận, có bao nhiêu nhân chứng đã chứng kiến thế cơ mà ![[doge] [doge]](https://face.t.sinajs.cn/t4/appstyle/expression/ext/normal/a1/2018new_doge02_org.png)
rep: Chính xác, cho nên bây giờ tui ôm kim chỉ nam “từng tồn tại là không thể phủ nhận nằm thài dưới đáy hố luôn rồi ![[喵喵] [喵喵]](https://face.t.sinajs.cn/t4/appstyle/expression/ext/normal/7b/2018new_miaomiao_org.png)
Hôm trước mới thấy bài này, hôm nay nghe Thâm Thâm hát bài “Bá Vương biệt cơ”, ai nói Thâm hô Tích không có tổ cp độ!
Nhưng nếu Tích Thâm hát bài này thì hay biết mấy ![[苦涩] [苦涩]](https://face.t.sinajs.cn/t4/appstyle/expression/ext/normal/7e/2021_bitter_org.png)

