Tags

,

05

Về sau Vương Tích nhận được một tấm hình. Một ngày nọ tấm hình đó đột nhiên xuất hiện, lặng lẽ nằm trong hộp thư của anh. Vừa mở ra, lệ nóng tức khắc trào lên khoé mắt. Tuy chữ viết trên giấy liêu xiêu khó đọc, nhưng anh vẫn liếc mắt đã nhận ra.

Anh biết, sao anh có thể không biết được, cái gì anh cũng biết.

Đây là đoạn kết Châu Thâm đã viết cho bài hát cuối cùng của mình.

Đây là những lời với tư cách là người yêu, vào những giây phút tỉnh táo cuối cùng trong đời, Châu Thâm đã để lại cho anh.

—— Linh hồn nặng bao nhiêu? Bia miệng mấy phần hùng vĩ?

—— Giấy bút há có thể trải hết những ngả nghiêng phiêu bạt lần này

—— Ánh trăng nhìn thấu được Lòng tôi đang trốn tránh

—— Xin cho đôi ta thoát khỏi

—— Thứ xiềng xích tàn nhẫn này của số phận

—END—


Notes:

【 Hãy để chúng ta hoá thành chiếc mỏ neo chìm xuống, tự do trầm vào vực nước thăm thẳm. Dù cho nó có trở nên rỉ sét, dù cho nó có hết lần này đến lần khác đắm chìm xuống biển sâu, nó vẫn một lòng mơ về ánh trăng. 】

——《 Đuổi theo một con hươu