Tags

,

04

Chiếc xe hơi gia đình đậu bên cạnh một trường trung học. Đang giờ tan trường, nó chỉ là một chiếc xe bình dị giữa dòng xe đang bò chậm chạp. Người đàn ông đeo kính râm ngồi trên ghế lái, trượt qua trượt lại vài chiếc app mạng xã hội ít ỏi. Dòng hot search đầu tiên treo giữa màn hình là một cái tên anh không thể quen hơn, bên cạnh là chữ “Hot” màu đỏ sẫm.

【 Nhà văn, ca sĩ nổi tiếng vừa tự sát, tử vong trong ngôi nhà ở Nhật Bản của mình hôm qua 】

Anh đờ đẫn cả người hai giây, hình như có chút choáng váng, cho đến khi một cô bé mặc đồng phục mở cửa xe sau ra.

“Ba! Hôm nay ba được nghỉ rồi hả?”

“Ừ, công việc gần đây đã xong.” Anh lôi từ ghế bên ra một chiếc túi giữ nhiệt, cô bé đằng sau đã thuần thục xếp chiếc bàn ăn ra, “Đem cho con mấy con hàu nướng tỏi ớt nè. Mẹ con mới học được đó, nếm thử đi.”

“Ngon quá! Con muốn về nhà đi hát ở câu lạc bộ quá à, không muốn đi tự học buổi tối đâu.”

“Lên cấp ba rồi, phải cố gắng học lớp văn hoá. Học cho giỏi thi vào trường tốt, đừng suy nghĩ vẩn vơ.”

“Không dám là vẩn vơ đâu! Sau này con cũng phải làm một ca sĩ lớn! hơn nữa câu lạc bộ của tụi con……”

Cô bé chưa kịp nói xong, tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên. Em ngậm chiếc đũa trong miệng, vội vàng bắt điện thoại.

“A lô…… Cái gì?! Tui mới tan học, để tui xem ngay!”

Người đàn ông hơi nghi hoặc nhìn em luống cuống tay chân, sau đó nét mặt em bỗng trở nên tối tăm, nước mắt rưng rưng bên khoé.

“Sao vậy?”

“Chú Thâm Thâm tự sát?” Giọng của em chứa vài phần khó tin, “Nhưng những bài hát của chú ấy rất chữa lành mà…… Ba, ba từng làm việc chung với chú ấy đúng không? Không phải chú ấy là một người rất sáng sủa à?”

Cơ thể anh cứng đờ, mở miệng hơi mất tự nhiên: “Ừ, lúc đó thì là vậy.”

Sau đó nước mắt em lập tức tràn ra rũ rượi chảy xuống hai má, vừa khóc vừa nói:

“Con rất thích chú ấy mà, câu lạc bộ của tụi con có rất nhiều người thích chú ấy lắm……” 

Người đàn ông không hề quay đầu lại. Anh không có cách nào an ủi em, bởi vì còn lâu anh mới có thể bày tỏ tình yêu của mình đối với người ấy thẳng thắn như em được. Đó là cái tên anh không thể thốt ra khỏi miệng, là bằng chứng duy nhất chứng minh anh đã bị đạo đức phán tử hình, là chiếc gương chiếu rọi trái tim đáng ghê tởm của mình.

Anh không dám nhìn thẳng, chỉ có thể đi xa. Anh chỉ có thể đi xa.

Sau kính râm, không ai biết đôi mắt anh đã đỏ hoe, khớp xương trắng bệch bóp chặt chiếc điện thoại vô tội. Trên màn hình còn chưa tắt là bình luận đầu tiên dưới mục tin hot.

【 Anh ta chắc là đồng tính rồi, không kết hôn lại còn ở Nhật Bản, tôi thấy chắc đầu óc cũng chẳng bình thường. 】

Không phải, anh biết là không đúng. Cậu vốn dĩ chỉ là một người con trai bình thường, ấp ủ sự lương thiện và tò mò với thế giới, đôi mắt trong suốt chứa trọn hết cảnh xuân đẹp đẽ của Kyushu.

Nhưng cậu lại yêu phải anh, sau đó tất cả lập tức sai rồi. Sai hết rồi.

Vé tàu [5]