Tags
Người đàn bà ngừng khóc, lấy lại tinh thần nhìn kĩ quần áo cách ăn mặc của chàng, sắc mặt liền biến thành sợ hãi.
Không biết hai người nói chuyện gì, chỉ chốc lát sau, Tiết Giang Nguyên cất bước đi về phía Khương Tư.
Mày kiếm, đôi mắt sáng như sao trời, một con người tao nhã như Tiết Giang Nguyên, dần dần trùng khớp với hình bóng người đàn ông mặc áo cưới cùng nàng bái đường trong ký ức.
Nàng theo bản năng vươn tay ra.
Tiết Giang Nguyên lại dừng bước trước mặt nàng.
Chàng như chẳng hề nhìn thấy bàn tay thon thả nõn nà kia, mà quay sang nói với cô nha hoàn vẫn còn đang lảo đảo: “Đỡ cô ấy đứng lên.”
Nói xong, chàng lùi về phía sau một bước như tị hiềm.
Hình ảnh trước mắt Khương Tư lập tức tan vỡ, trái tim nàng nhói đau.
Nha hoàn đang đau đớn vô cùng, nhưng vẫn gắng gượng đỡ Khương Tư dậy, khẽ hỏi: “Cô nương, ngài có bị thương không?” Khương Tư nắm tay cô ấy, bấu chặt đến trắng bệch.
Tiết Giang Nguyên thuận miệng nói, “Nếu không có việc gì thì mau hồi phủ đi.”
Giọng điệu thản nhiên, thậm chí nói với nàng còn không dịu dàng bằng khi nói với người đàn bà kia nữa.
Khương Tư bỗng dưng nổi giận, nàng thấy chàng quay người định đi, liền kêu to: “Hầu gia!” Tiết Giang Nguyên khựng lại, thoáng nghiêng đầu.
Khương Tư khẽ vén duy mạo [1], lộ ra khuôn mặt trắng nõn yêu kiều, bên má còn vương nước mắt, lóng lánh như hạt sương mai dưới nắng sớm.
Rồi nói, “Chàng… không nhìn thấy ta ư?” Nhất định là, nhất định là chàng không nhận ra nàng mà thôi, bằng không… Khương Tư không dám nghĩ.
Tiết Giang Nguyên buông mắt, không rõ cảm xúc, chỉ trả lời nàng một câu: “Tự trọng.”
Dứt lời, chàng cất bước đi không chút lưu luyến.
Đến khi chàng lên ngựa xong, người đàn bà kia mới dắt đứa nhỏ phụng phịu tiến đến cảm tạ, nhưng Khương Tư vẫn còn sững sờ.
Người đàn bà thấy thế, hừ một tiếng liền đi.
Đừng tưởng cô chưa nhìn thấy, nói là cứu người mà lại kéo con cô ra chắn ở ngoài, làm gì có ai cứu người kiểu đó, hơn nữa, kẻ va vào còn chính là ả tì nữ của cô ta.
Nha hoàn nghe thấy chung quanh truyền đến tiếng xì xào, vội giúp Khương Tư thả duy mạo xuống, nói khẽ: “Cô nương, ta về thôi.”
Khương Tư thẫn thờ mặc nàng ta dìu lên xe ngựa, trong đầu vẫn còn lặp đi lặp lại giọng Tiết Giang Nguyên nói hai chữ gần như lạnh lùng.
Tự trọng.
Chàng thay đổi rồi.
Từ trước tới nay chàng đều gọi mình là Thanh Sương, mặt mày mỉm cười, dịu dàng nồng ấm, đã bao giờ nghiêm nghị như thế? Nhất định là ả kia đã nói cho chàng biết! Khương Tư nắm chặt khăn tay, đôi mắt hơi đỏ lên.
Nàng sống lại kiếp này, vốn là để thoát khỏi cái chết bi thảm kiếp trước, vì vậy mới hợp tác với người kia.
Nàng vốn tưởng mình sẽ hận Tiết Giang Nguyên, hận chàng vô dụng, không thể cứu được tính mạng của nàng. Cho nên khi phải ra tay với chàng, nàng quyết đoán chẳng chút mủi lòng.
Nhưng bây giờ khi thấy chàng, tình ý ngày xưa cuồn cuộn trong lòng, nàng mới nhận ra, mình vẫn còn chưa tân tiến đến thế.
Tiết Giang Nguyên trở về Hầu phủ.
Chuyện của Khương Tư vừa rồi chưa từng ảnh hưởng đến chàng mảy may.
Chàng đoán được suy nghĩ của Khương Tư, nhưng bây giờ vật đổi sao dời, chàng không buồn nàng, không trách nàng, nhưng cũng chẳng còn như dĩ vãng, còn vương nửa sợi tơ tình.
Lúc này Tiết Giang Nguyên vốn không hề biết, kẻ hại chàng suýt nữa hồn phi phách tán trước đó chính là Khương Tư.
Chàng theo thường lệ xử lý công vụ chồng chất, chưa đặt viết xuống, người hầu đứng cạnh bên đã cầm mấy phong thư bước đến dâng cho Tiết Giang Nguyên.
“Hầu gia, đây là của Chất châu, đây là của Hồng Huyền, đây là của… Lộc châu.”
Nói đến phong thư cuối cùng, người hầu cố ý nhấn giọng.
Quả nhiên, Tiết Giang Nguyên khụ một tiếng, cầm lấy phong thư Lộc châu đọc trước.
Người hầu cười thầm trong bụng.
Chẳng qua chờ Tiết Giang Nguyên bắt đầu đọc, sắc mặt chàng lập tức thay đổi, đọc đến những dòng cuối cùng thì y như bôi mực, đen sì.
Chàng đập lá thư xuống bàn đánh rầm, nghiến răng nghiến lợi: “Cô gái này…”
Dám… dám lén chàng kén rể!
[1] Duy mạo: nón có mạng che mặt thời xưa.
