Nguồn: Weibo Việt Nam
Tác giả: Nhụy Hy
Giấc mơ mùa thu_Võ Hạ Trâm.
Nói về tình yêu, Trương Ái Linh có một câu khá nổi tiếng: “Gặp anh, em trở nên thật nhỏ bé, nhỏ bé như hạt bụi, nhưng từ hạt bụi ấy nở ra một đóa hoa.”
Khi yêu một người vốn không yêu mình, bạn giống như đóa hoa kia, nở ra từ cát bụi, vì thế thời gian đẹp đẽ cũng ngắn ngủi, vì tự mình phải gồng sức sống sót, nên đã hao tổn biết bao công sức.
Trước đây, mình có xem một bộ phim, tên nghe thôi cũng thấy xót xa: “Anh ấy thật sự không thích em đến vậy.” Trong phim nữ chính qua lời giới thiệu của một người bạn mà quen biết một chàng trai, sau khi buổi hẹn kết thúc, hai người cho nhau phương thức liên lạc.
Cô gái về nhà chờ đợi chàng trai hẹn mình lần hai, nhưng đối phương lại bặt vô âm tín. Do dự một lúc, quyết định chủ động gọi điện thoại, nhưng chàng trai kia còn không thèm nhấc máy.
Cô gái bắt đầu nghĩ đến những lý do để biện hộ cho sự thờ ơ của chàng trai, có thể do anh ấy đang bận, hoặc anh ấy đã gọi cho mình nhưng mình tắt điện thoại, có thể anh ấy đã vô tình làm mất số mình.
Có lẽ tâm lý chung của mọi người đều sẽ thất vọng, nhưng lần nào cũng tìm cả đống lý do cho người kia làm như bản thân hiểu họ lắm.
Chúng ta sẽ tự thuyết phục chính bản mình: Anh ấy không nhắn lại, chắc do không nhìn thấy tin nhắn, không chủ động liên lạc vì sợ làm phiền mình, anh ấy chưa tỏ tình vì sợ mình chưa dám đón nhận.
Chúng ta đã quen tự suy diễn trong thế giới của riêng mình, ôm ấp ảo tưởng để níu giữ chút hy vọng, rồi dựa vào điểm này tự mình dối lòng, nhưng thực ra trong cuộc tình này chỉ có một mình cô đơn mà thôi, thậm chí còn u mê một thời gian dài.
Chúng ta tự lấy lý do cho người kia, nhưng chưa từng nghĩ rằng, thực ra anh ấy không bận, không phải sợ mình chưa sẵn sàng đón nhận, cũng không phải sợ làm phiền mình, mà bởi vì anh ấy vốn không thích mình như vậy mà thôi.
Có người nói: “Khi bắt đầu thích một ai đó, chỉ số thông minh tụt xuống con số 0.” Thật ra vốn không phải vậy, trong tình yêu không ai tự nhiên mà mù quáng, chỉ do bạn dù biết rõ nhưng vẫn cố tình vì yêu giả mù mà thôi.
Mình có một người bạn, cô ấy yêu đơn phương một người con trai suốt 6 năm. Hai người làm việc ở hai thành phố khác nhau nên cũng không thường xuyên gặp mặt, chỉ có những kì nghỉ dài về quê, chàng trai mới hẹn cô ấy cùng các bạn ra tụ tập.
Hồi đó, mỗi lần nói chuyện với mình, cứ ba câu lại có một câu nhắc về chàng trai ấy, vòng bạn bè của người ta như nào, weibo của người ấy ra sao, còn có nhật kí trò chuyện của hai người họ nói cái gì, tất cả những thứ của người ta, bạn mình nắm rõ trong lòng bàn tay.
Nói chuyện và tư vấn cho người khác, bạn mình lúc nào cũng rành rỏi như chuyên gia, nhưng khi đối mặt với tình cảm của bản thân lại rất ngốc, lúc nào cũng chú ý để soi ra một sự trùng hợp, một sự vô tình nhỏ nhoi để chứng minh chàng trai ấy thích mình.
Âu thì con người ai cũng vậy cả thôi, lúc khuyên nhủ người khác thì lời lẽ hùng hồn thuyết phục, lúc bản thân cần tỉnh ngộ thì lại cố chấp không chấp nhận sự thật.
Về sau, vào dịp tết âm lịch, chàng trai ấy không hẹn bạn mình ra, bạn mình đợi mãi sốt ruột nên chủ động gọi người ta hẹn gặp cùng nhóm bạn, lúc bấy giờ cô ấy mới phát hiện ra, người ta đang yêu đương với cô gái khác, nhân dịp nghỉ đông nên hai người đang đi du lịch với nhau.
Bạn mình khi ấy hiểu ra rằng, hóa ra những lần hẹn gặp trước không phải người ta thích cô ấy, cũng không phải muốn thăm dò trái tim cô ấy, mà chỉ vì cảm thấy cô đơn nên mới tìm đến bạn bè mà thôi.
Điều này chúng ta đều rõ, nhưng vì không cam lòng nên liều mình cược một ván, chúng ta cứ nghĩ chỉ cần cố gắng sẽ có ngày được đón nhận. Sự thật là tình cảm đơn phương là loại tình cảm sai ngay từ khi bắt đầu.
Yêu một người không yêu mình, một thời gian sau, tâm trí luôn vấn vương suy nghĩ rằng: “mình cứ tiếp tục thích người ta, sẽ tạo cho người ấy thói quen khó bỏ, rồi từ từ họ sẽ thích mình.” Kiểu cố chấp đó thực sự sai lầm.
Vì vậy, ngay từ khi bắt đầu, tốt hơn hết là đừng tự lừa dối bản thân trong mối quan hệ này. Nên hiểu rõ mình không thể có được mối tình ấy, còn hơn là tự làm khổ mình, cho rằng mình có thể khiến người ta rung động. Kiểu cố chấp trong tình yêu này giống hệt với cố chấp trong hận thù. Kết quả chỉ tự làm tổn thương bản thân.
Có lẽ lễ trưởng thành không phải là ngày bạn bước qua tuổi 18, mà sau khi bạn trải qua những chuyện đau lòng đó, tự mình ngộ được mới là trưởng thành thực sự.
Những ai đã từng tự lừa dối bản thân trong chuyện tình cảm, những ai đã từng níu kéo sự cố chấp của bản thân, chắc chắn sẽ càng hiểu được thế nào là yêu. Bởi những tiếc nuối để lại khi chúng ta học cách yêu và được yêu chính là bằng chứng cho sự trưởng thành trong chuyện tình cảm.
Cho dù mối tình ấy đã khiến chúng ta tổn thương sâu sắc, hy vọng rằng bạn không cần phải cố quên nó đi, bởi bạn từng yêu hết lòng hết dạ, chân thành và sống đúng với chính mình.
Mình rất thích câu: “Tình yêu là một vạn lần tan vỡ, nhưng cần một vạn linh một lần hàn gắn.” Có thể khi chấm dứt một mối tình khiến bạn tổn thương, nhưng hãy tin rằng, sẽ có người tốt hơn đến bên bạn đúng thời điểm, bù đắp và xoa dịu vết thương, rồi trao yêu thương đến bạn.
