Tags
Tác giả: 发福的狐狸 Alopex
Ngày đăng: 26/04/2020
Nguồn: Weibo
Edit by Lãnh Nguyệt Phong
Lời tác giả:
Không quẩy lên người thật
Lofter cùng tên
Viết đại
Hành văn không tốt
Oneshot
“Thâm Thâm, nếu lúc đó tôi có một tấm vé tàu, liệu em có đi cùng tôi không?” Một giọng nói trầm ấm không biết từ đâu vang lên, như một mũi dao, mạnh mẽ cắt ngang màn đêm vô tận……..
Châu Thâm nằm trên giường nhắm chặt mắt, trán và lưng ướt sũng mồ hôi, vùi trong bóng tối, miệng không biết đang nỉ non chút gì. Cậu giật mình bừng tỉnh, mở miệng thở hổn hển. Trong căn phòng trống trải đen như mực, cậu nhận ra mình lại nằm mơ. Cậu mệt mỏi ngồi dậy, vùi mặt vào tay, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Nước mắt bất lực chảy xuôi, chảy qua kẽ tay. Vài giọt rơi xuống tấm ga giường màu xanh lục, tựa như đóa hoa, lan ra rồi dần biến mất……..
Châu Thâm đã không nhớ nổi đây là lần thứ mấy mình mơ thấy Vương Tích. Lâu rồi hai người họ cũng không nói gì với nhau, follow trên Weibo cũng chỉ như cho có.
Châu Thâm ra phòng khách, cậu bỗng thấy cổ họng khô khốc. Thế là cậu rót một ly nước ngửa đầu một ngụm uống vào, dòng nước lạnh lẽo chảy thẳng qua thực quản, xuôi vào dạ dày, giúp cho cậu cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Cậu nhìn đồng hồ trên tường: 3 giờ sáng. Show giải trí “Ca sĩ” mà cậu tham gia dạo này đã đến hồi kết thúc. Cậu đặt ly xuống, ngồi trước TV, cuộn tròn ôm lấy chính mình. Cậu mở TV lên, chiếu đi chiếu lại cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa mình và Vương Tích.
Lúc ấy cậu vừa mới hot lên, nhưng cậu cũng không cảm thấy mình hot được bao nhiêu. Cậu rất sợ hãi, sợ phải giao tiếp với những người xa lạ. Sợ hãi liên lụy đồng đội. Cậu cảm thấy một mình mình chiến đấu, thắng thua không quan trọng, ít nhất sẽ không liên lụy người khác, nhưng cái người Vương Tích này lại hoàn toàn thay đổi cậu.
Vương Tích này rất lợi hại, anh gần như là thần tượng của tất cả những người tham gia chương trình lúc ấy, đương nhiên trong đó cũng có cậu. Châu Thâm nghĩ đến đây, không khỏi khe khẽ bật cười. Cậu ngẩn ngơ xem cuộc phỏng vấn của mình trong TV, và cả sự chấp nhất của Vương Tích với cậu, sống mũi bỗng cay cay. Lúc ấy cậu quả thật là một trái mít ướt, một trái mít ướt sợ liên lụy bất kì ai.
Ký ức tựa như chiếc rương không tìm ra chìa khóa, bị niêm phong cất vào kho thật lâu. Đột nhiên có một ngày, chìa khóa bỗng nhiên tìm được, sau khi mở ra thứ gọi là hồi ức lập tức trào cả ra ngoài.
“Đẹp, đẹp đến cực độ, hài hoà cực độ.” “Thật Thâm, em cứ hát Cá lớn.” “Thâm Thâm của anh ~” “Thâm Thâm, anh đã chọn sẵn bài hát cho em rồi.” Một vài hình ảnh về hai người họ chen chúc ập đến, Châu Thâm đã sớm biết cuộc sống của mình từ lâu đã bị người tên Vương Tích này từng chút từng chút một thẩm thấu vào.
Nhưng cậu không biết nên trả lời anh như thế nào, chỉ nhớ lúc ấy Vương Tích nói nửa đùa nửa thật: “Thâm Thâm, nếu lúc đó tôi có một tấm vé tàu, liệu em có đi cùng tôi không?”
“Không đi, sợ anh đem em đi bán.” Châu Thâm lúc ấy cũng đùa đùa phụ họa, nhưng bây giờ nghĩ kĩ lại thì lúc đó có lẽ cậu không hiểu được vì sao Vương Tích lại hỏi mình như vậy, và cả sự nghiêm túc chưa từng có trong mắt anh lúc ấy.
“Leng keng!” Chuông cửa bỗng vang lên. Châu Thâm đang đắm chìm trong suy nghĩ bỗng bị kéo về, cậu ngần ngừ quay đầu qua, nhìn về phía cửa. “Leng keng!” Lại một tiếng chuông cửa vang lên nữa. Châu Thâm như bỗng giật mình bừng tỉnh, nhanh chóng chạy tới mở cửa. Kết quả cậu phát hiện không phải chuông cửa nhà mình vang lên, mà là chuông nhà đối diện.
“Xin lỗi, tôi nghe nhầm.” Châu Thâm nói đầy xin lỗi, đóng cửa lại, tựa vào trên cửa, giống như đến tia sinh khí cuối cùng cũng bị hút đi rồi, chỉ còn lại một thể xác đang từ từ trượt xuống, xụi lơ trên mặt đất. Cậu nhớ Vương Tích, nhớ đến Vương Tích đích thân tới đây chúc cậu thi đấu kì cuối cùng thành công. Nhưng rất rõ ràng là, cuối cùng anh vẫn đợi không được.
Vương Tích, là tri âm duy nhất trong sinh mệnh của Châu Thâm, tựa như Bá Nha – Chung Tử Kì, tri âm tri kỷ. Nhưng chính cậu đã hủy mối quan hệ của hai người bọn họ, tự tay giết chết quá khứ và tương lai.
Trong gian phòng nhỏ hẹp, Châu Thâm chìm trong bóng tối, đồng hồ tích tắc theo nhịp, không thay đổi.
Giây tiếp theo, Châu Thâm lại như chợt nghĩ đến điều gì. Cậu điên cuồng lôi điện thoại ra, gọi cho một người.
“Alô, Cao lão sư, em muốn thử lại bài hát đó, bài lúc trước em hát không được ấy… “
Chuẩn bị tất cả xong xuôi, Châu Thâm mặc một chiếc áo khoác jean, giống như một người bình thường. Cậu một mình đứng trên sân khấu, hát một bài hát không tầm thường, chỉ hai người họ có thể nghe hiểu được…
“Mùa đông đến thật muộn màng. Người có địa chỉ của tôi. Trong thùng thư có chìa khoá. Mà không một ai hay. Người là giọt lệ của tôi.Đoá hoa hồng vương trên dây đàn. Bữa tiệc đứng khi trời sáng. Mùi vị thật tuyệt vời…” Châu Thâm đứng giữa sân khấu, trong mắt chứa đầy những cảm xúc kì lạ, cậu bây giờ không thể nghĩ như ngày xưa nữa.
Câu trả lời cho câu hỏi ngày xưa kia, bây giờ em đã có thể trả lời cho anh rồi, Tích ca. “Sau khi người qua đời, tôi muốn sửa sang lại bản thảo của người. Bán hết đi, đổi vé tàu. Tôi là đứa trẻ của người. Tôi thấu hiểu những vần thơ người viết. Tôi là cục tẩy, là tấm giấy của người.” Câu trả lời kiên định gằn từng tiếng in thật sâu vào trong bài hát, một bài hát dành cho anh, và cũng tặng riêng cho chính mình. Châu Thâm đứng trên sân khấu, biết, giờ phút này cậu không phải đang hát cho bất cứ kẻ nào, mà chỉ đang hát cho một người đang ở một thành phố khác, một địa phương khác, Vương Tích.
“Thâm Thâm, nếu lúc đó tôi có một tấm vé tàu, liệu em có đi cùng tôi không?”
“Sau khi người qua đời, tôi muốn sửa sang lại bản thảo của người. Bán hết đi, đổi vé tàu. Tôi là đứa trẻ của người, tôi thấu hiểu những vần thơ người viết. Tôi là cục tẩy, là tấm giấy của người.”
Tích ca, đây là đáp án của em, đây là đáp án em dành cho anh, đáp án chính thức em dành cho anh. Một đáp án từ đây về sau không bao giờ thay đổi. Châu Thâm thở dài, hát lên kết thúc cuối cùng: “Được rồi, chỉ viết đến đây thôi. Nghĩ không biết giờ người đang ở nơi nào. Người chắc chắn sẽ không bình yên. Tôi sẽ chứng minh. Ai đang rời đi ở ngoài kia…?”
Trong một căn phòng ở một thành phố khác, một người đàn ông đang lẳng lặng ngồi trên sô pha, nghe người con trai trên TV đang đứng trong ánh đèn sân khấu, một mình đối diện với thế giới, khẽ cười một tiếng, trong mắt tràn đầy sự dịu dàng lúc trước. Mà sự dịu dàng độc đáo ấy, từ trước đến nay, từ khi bắt đầu đến bây giờ cho đến khi kết thúc, tất cả đều thuộc về người kia, thuộc về Thâm Thâm của riêng anh…
Tự nhấn chuông cửa tự lắng nghe_Châu Thâm.
