Tags
Tác giả: Nnnnnui
Ngày đăng: 27/04/2024
Nguồn: AO3
Edit by Lãnh Nguyệt Phong
Summary:
“Khoảnh khắc khi anh nhìn em, em bằng lòng phiêu dạt, không chút hối tiếc.” [1]
Note của Shi:
[1] Lời bài hát “Phiêu dạt” – Sodagreen.
Tựa gốc của bài hát và của fic là “漂浮” – phiêu phù, nghĩa là “dập dềnh”, “trôi nổi”.
Note của tác giả:
Hiện đại, văn phòng AU [alternative universe]
Kết quả của màn đẩy nhanh tốc độ lúc nửa đêm, thiếu thốn cả ngữ pháp lẫn logic.
Tình yêu của tôi với Châu Thâm mãi mãi dừng lại ở thời điểm cậu ấy chưa hot mấy, có luận điểm riêng, đôi khi sẽ khóc, sẽ thể hiện ra sự thiếu tự tin của bản thân.
1
Khi Châu Thâm vừa gặp Vương Tích thì đã biết anh là một tiền bối chín chắn trưởng thành. Không chỉ là vì lời khen của đồng nghiệp về sự nghiêm túc, trách nghiệm của anh, mà còn bộ tây trang phẳng phiu và gương mặt hễ không cười là nghiêm trọng của anh nữa.
Rất nhanh, bọn họ liền có va chạm. Trong lúc đang được đưa đi tham quan văn phòng, Châu Thâm bất cẩn sượt góc áo qua đánh nghiêng ly nước không trên bàn Vương Tích, cậu hoảng sợ bước vội đến nhặt lại. Khi đặt chiếc ly về lại trên bàn Vương Tích, miệng cậu còn liên tục vài câu xin lỗi.
Vương Tích thấy cậu hoảng sợ, ngược lại thích thú. Nói một câu không sao đâu, còn hỏi tiếp cậu có phải là thực tập sinh mới không, tên là gì.
“À à, em là Châu Thâm, mới tới ngày đầu tiên, xin giúp đỡ em thật nhiều.”
Nói hết nửa câu cuối, Châu Thâm gõ đầu mình, không cẩn thận bê nguyên xi manga Nhật Bản, còn thiếu mỗi cúi gập người.
Nhưng vị tiền bối trông thật nghiêm nghị này, có vẻ tính tình cũng hiền hoà phết.
2
Châu Thâm phát hiện, cậu và tiền bối, còn tình cờ ở gần cùng một trạm tàu điện ngầm.
Phát hiện ra việc ấy là vì, buổi tối tăng ca cậu không nhịn được lén lút ngồi khóc, bị Vương Tích cũng về trễ để ý thấy.
Thực tập nửa tháng, Châu Thâm không làm ra chuyện gì lớn, cũng không chọc phải chuyện gì phiền toái lớn, nhưng vẫn va chạm này kia rất nhiều. Cậu cực kì ghét cảm giác không ngừng bù đắp khuyết điểm của mình, thậm chí còn phải liên lụy những người chung quanh dọn dẹp hậu quả giúp mình, trong lòng lúc nào cũng muốn bản thân phải làm cho thật tốt. Vì thế buổi tối tăng ca cũng tốt, buổi sáng đến văn phòng đầu tiên cũng tốt, ít nhiều cũng đều là sức ép mà cậu tự đặt cho chính mình.
Cậu biết Vương Tích đang ngồi bên cạnh, yên lặng chờ cậu khống chế cảm xúc, mới đưa cho cậu một chiếc khăn tay, an ủi cậu, nói chuyện với cậu. Mùa hè bước ra ngoài hai bước là đầu đầy mồ hôi, bên trong lại mở điều hòa cực lạnh, bàn tay Vương Tích đặt trên lưng an ủi cậu cũng ấm áp vô cùng.
Hôm đó Châu Thâm cùng Vương Tích cùng đi về nhà.
Thành phố không lớn, ngay cả cuộc sống về đêm cũng thiếu thốn, chín, mười giờ hàng quán ven đường đã đóng cửa từ lâu, chỉ còn lại ánh đèn đường vàng chiếu lên hàng cây cao cao bên đường, phố xá đều có vẻ tịch mịch.
Bọn họ tán gẫu từ cửa công ty tới trên tàu điện ngầm, nói chuyện với nhau mới phát hiện cả hai đều là những người rất dễ “hâm nóng”. Châu Thâm không hướng nội như ngoại hình, có thể nói hết chuyện này đến chuyện khác, còn rất biết pha trò, như một nhóc biết tuốt; Vương Tích cũng không nghiêm túc như gương mặt anh, tính tình mang sự thân thiện và nhiệt tình đặc trưng của người phương Bắc, Châu Thâm nhắc tới chuyện gì cũng tiếp lời được, cười đến lộ cả đường pháp lệnh.
Khi tàu điện ngầm sắp đến trạm, Vương Tích mở miệng nói trước:
“Thâm Thâm, anh xuống ở trạm này.”
Nói xong phát hiện ở bên cạnh, Châu Thâm cũng cầm túi lấy đồ đạc bên cạnh đứng lên theo.
“Khéo quá, em cũng thuê nhà gần đây.”
Châu Thâm cười, nói. Cậu còn đang nghĩ, người này sao lại gọi mình là Thâm Thâm thân mật như vậy chứ, đây là tiền bối vừa gặp đã thân à.
Sau này lúc ăn cơm bọn họ nói đến việc này, Vương Tích nói tên Châu Thâm có mỗi hai chữ, gọi trực tiếp thì nghe nghiêm túc quá, chẳng thân thiết chút nào.
Châu Thâm thầm vui trong lòng, ngoài mặt thì lại muốn tranh luận, nói vậy anh gọi em là Tiểu Châu cũng được mà. Sau đó, cậu cũng không gọi Vương Tích là trưởng phòng Vương nữa, sửa miệng gọi anh là Tích ca.
3
Khi nào thì Châu Thâm nhận ra hình như là mình có chút xíu rung động với Vương Tích đây, cậu cũng không nhớ rõ nữa, có lẽ là vì lần say lúc ấy.
Từ dạo ấy về sau, Châu Thâm quen luôn với việc tăng ca đến khuya. Điểm khác biệt là thường xuyên sẽ được Vương Tích hỏi, có muốn tiện đường về nhà chung không.
Bọn họ hợp nhau đến bất ngờ, cho dù tuổi tác lẫn hoàn cảnh gia đình đều khác nhau rất nhiều, nhưng khi tán gẫu thì lại luôn có thể bật cười ăn ý vì những ý tưởng tương đồng. Dù chỉ là những người đồng nghiệp vừa quen chưa lâu, Vương Tích lại hoàn toàn thoải mái nói với cậu tất cả mọi sự, nói rất nhiều điều, không chỉ là những kinh nghiệm liên quan đến công việc, mà thậm chí còn cả những chuyện nhà. Châu Thâm cảm thấy Vương Tích trông nghiêm túc như vậy nhưng dường như cũng không có cảm giác xa cách lắm.
Có hôm thứ sáu chưa tán gẫu xong, Vương Tích còn ép kéo cậu đi ăn thịt nướng uống miếng bia, lấy cớ giúp cậu làm quen với khu vực xung quanh. Chỉ tiếc Châu Thâm dù là một nhân viên mới vừa nhậm chức nhưng tửu lượng lại chẳng ra làm sao, mới uống một chút là đầu óc đã ngừng hoạt động, đề tài nói chuyện cũng từ những lời tầm xàm vô biên của Vương Tích đến những suy nghĩ nội tâm của cậu.
“Thật ra lúc em vừa mới tới thực tập ấy, cũng rất sợ hãi lắm…” Sau này Châu Thâm cố gắng nhớ lại. Lúc đó có phải cậu lại đang phàn nàn về khó khăn trong công việc không, nhớ không nổi vì sao lại nói đến chuyện này.
Lúc ấy thật ra Châu Thâm rất sợ, sợ Vương Tích nhạy cảm với những cảm xúc tiêu cực này, và cũng rất sợ Vương Tích mở miệng ra lại là một tràng an ủi lặp lại. Nhưng không có, may mà không có. Lần đầu tiên, Vương Tích chỉ nhìn cậu, nghiêm túc lắng nghe những lo lắng, khổ sở của cậu.
Ngay giây phút đôi mắt họ chạm nhau, Châu Thâm nhận ra có khoảnh khắc mình bỗng mất tiếng. Cho dù cách chai bia thuỷ tinh màu xanh biếc và màn sương mù trong não do cơn say ban tặng, cậu cũng đã sa vào.
Tỉnh rượu cũng chỉ là một cái chớp mắt.
Châu Thâm biết, cho dù thời gian ở riêng bên nhau càng lúc càng nhiều, nhưng trong những khoảng thời gian đó, Vương Tích không hề tháo nhẫn xuống. Anh bằng phẳng chính trực.
Châu Thâm nghĩ, chúng ta là những đồng nghiệp thân thiết, đúng vậy, chính là những người bạn chí cốt.
4
Kì thực tập hai tháng nhanh chóng kết thúc. Hết ngày làm việc cuối cùng, Châu Thâm và Vương Tích đều bị kéo đi tham gia tiệc chia tay, cơm nước xong lại bị kéo đi hát karaoke.
Ca hát là sở trường của Châu Thâm, vừa lên cậu đã chọn bài “Em chỉ quan tâm anh” của Đặng Lệ Quân.
Khi hát điệp khúc cậu quay đầu nhìn về phía Vương Tích, cậu biết đôi mắt anh ắt cũng đang dừng trên người mình. Cậu nhìn anh hát “Em chỉ quan tâm anh”, hát “Đừng bắt em phải rời xa anh”. Cậu rất thích hợp hát những bài tình ca da diết thế này, giai điệu thì êm ái, nhưng lời tỏ tình lại đầy mạnh mẽ.
Nhưng lời bài hát rốt cuộc không phải là lời thề. Trong lòng cậu biết rất rõ thứ mình muốn là gì, cậu muốn nhiều thứ, thật nhiều thứ hơn cả chính Vương Tích. Sự nghiệp của anh, gia đình của anh, anh ấy là người cả đời đều được ủng hộ bởi những ước mơ lấp lánh. Nếu muốn đi tiếp thì phải kiên định như một người mất đi hết tư cách kiêu ngạo. [đoạn này Shi phăng]
Hát xong ngồi xuống kế bên Vương Tích, Vương Tích khen cậu hát rất du dương. Châu Thâm nghĩ, đúng vậy em biết là em hát rất hay, cho nên mới chọn hát cho anh nghe, như vậy có tính là em tỏ tình không.
Trước đó cậu lao lực từ chối tất cả các thể loại mời rượu, là vì chờ sau khi các đồng nghiệp say khướt đều được tiễn đi hết, cậu có thể dành một chút thời gian riêng tư cùng Vương Tích. Châu Thâm còn chuẩn bị đòi cho chính mình một sự công bằng.
Cậu rõ ràng là đang đứng trên bậc thang, vậy mà vẫn phải kiễng chân lên mới có thể với tới hôn Vương Tích một cái.
Vui quá, có được khoảnh khắc khó quên cùng với người mình thích rồi.
Hạnh phúc như sắp chết ngay giây phút tiếp theo.
Trở về nhà thuê khóc thật lâu thật lâu, khóc đến khi chiếc gối màu trắng ướt đẫm một mảng lớn. Cậu biết sau khi đưa ra lời thông báo cuối cùng, cậu không muốn gặp lại Vương Tích nữa. Sự rung động và mãn nguyện bí mật của cậu, và cả chút thông minh cỏn con của cậu, tất cả đều đã nát đầy dưới đất.
5
Hôm sau tất cả mọi người tỉnh táo lại mới từ biệt nhau trong nhóm chat công ty, nói vài lời thân thiết khách sáo. Châu Thâm cũng nghiêm túc viết xuống họ tên, lời cảm ơn và khen ngợi dành cho từng người, dùng một đoạn văn dài làm lời từ giã cuối cùng. Khi được hỏi có ý tưởng gì về tương lai, cậu cũng không nói rõ ràng, chỉ để lại vài câu chung chung:
“Em ấy hả, em muốn đến thành phố lớn phát triển bản thân.”
Cậu thấy được lời chúc duy nhất trong khung chat với Vương Tích, chúc cậu tiền đồ như gấm, thuận buồm xuôi gió.
“Cảm ơn”
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ thật chói mắt, chiếu vào căn phòng gọn gàng như trống trải trước khi cậu ra đi.
Ngay cả một câu từ biệt chính thức cũng không có, ngày mai cậu sẽ khởi hành đến một nơi mới.
Em chỉ quan tâm anh_Châu Thâm.
Em chỉ quan tâm anh_Châu Thâm (17/12/2023).
