Tags
Tính ra cũng gần 4 năm rồi từ khi Shi lọt hố Thâm hô Tích và chính thức nhận mình là một Dưỡng Khí, mà không chỉ là một fcp bình thường, mà còn là một fan tình ái.
Mỗi ngày của Shi đều cuồng dại lần mò, truy tìm, dõi theo dấu chân bọn họ; chờ mong liệu hôm nay liệu bọn họ có lướt ngang đời nhau không, tìm hiểu xem ngày xưa bọn họ đã từng hạnh phúc và đớn đau như thế nào, và mỗi ngày đều tự hỏi: Liệu việc yêu thích một mối quan hệ ngang trái như thế có đi ngược lại giá trị quan mà mình đã xây dựng và gìn giữ bao năm qua không?
Shi từng đọc một comment rằng fan tình yêu chỉ là những người muốn có được Vương Tích cho bản thân mình, nhưng vì anh đã có chủ, nên mới gán tình cảm của mình lên người có một mối liên hệ thân thiết với anh lúc đó – Thâm Thâm.
Shi cũng tự hỏi bản thân, đó có phải là mình không? Tích ca rất đẹp, giọng trầm đầy quyến rũ. Mà Shi thì rất dễ đổ với soái ca, cả 2D lẫn 3D.
Nhưng mỗi khi Shi xem lại “Trăng cong cong 2.0”, Shi lại nhớ lại lý do mình đã bị kéo lao đầu vào chiếc vực sâu đen thẳm này.
Không phải vì lão Vương “quẩy” high đến đâu, mà là vì ánh mắt Thâm Thâm lúc đó rất…
Bản thân Shi cũng biết, trong thực tế, 2 ca sĩ tham gia 1 show ca nhạc 3 tháng, mà một người trong đó còn đã có vợ con, người còn lại thì từng thừa nhận trên sóng truyền hình ngày xưa có để ý một cô gái lại có thể xảy ra tình cảm như vậy. Vậy thì… tại sao?
Shi nghĩ… Có lẽ mình đã dùng những thông tin mình có được từ các thể loại vid về hai người, và tự điền, tự tô, tự vẽ nên những gì còn thiếu, rồi hoàn thành bức tranh trong mộng của mình: giấc mộng về một tình yêu vượt qua mọi bão tố.
Mấy hôm trước xem bài recap những chuyện MXH36 ngày xưa với tiêu đề “khảo cổ”, chợt nhận ra ồ thì ra đã 5 năm rồi, cũng xứng với hai chữ “khảo cổ” rồi. Xem vài vid Thâm Thâm tương tác với các minh tinh khác, ồ ngày hôm nay cậu ấy nhiều bạn quá, vui vẻ quá, rực rỡ quá. Hôm nay tình cờ nghe bài này của Tích ca, đọc những dòng bình luận đầy yêu thương dành cho anh, Shi lại bùi ngùi.
Sợ người bỏ tôi mà đi, nhưng càng sợ người mãi mãi dừng lại chốn này…
Trong sương mù_Yêu Hồng, Vương Tích, Hoàng Tiêu Vân.
Comment:
Nghe Vương Tích hát thật sự nghe không ra hơi thở của anh, làn hơi ổn định, lâu dài. Hơn nữa cách phát âm nhả chữ, cách xử lý câu chữ nặng nhẹ mạnh yếu đều nhấn nhá tự nhiên, âm vực cao thấp lên xuống nhẹ nhàng, thậm chí nét mặt, phong thái đều khá ư là phù hợp với ý cảnh bài hát, thật sự hát một cách tỉ mỉ rất hay, người thích tỉ mỉ như tui nghe vui như Tết! Bài này tui thích nhất là: 1, cách phát âm trong phần lời chính đơn ca giọng trầm “Ngàn núi ngàn dặm” và cách tương tác với dàn âm thanh; 2, “Đánh rơi âm thanh”; 3, đoạn “vân đạm phong khinh” trong điệp khúc và phần hoà âm sau đó xử lý một hơi dùng giọng thật lên quãng cao, hết câu không dứt tình, nghe cảm xúc vô cùng du dương mượt mà… Còn có những câu hoà thanh có một số từ một số điểm có cách xử lý từng chi tiết quả thực tuyệt vời!
Con người ta không nên cảm thấy có lỗi vì bất cứ cảm xúc chân thành nào mà mình có.
Nhưng phải chịu trách nhiệm với những hành vi mình gây ra vì những cảm xúc đó.
Anh bình yên, đó là ngày nắng.
Bài này Shi viết từ đầu năm, trước cả những sự kiện vừa qua. Tính ra thì mới nửa đầu năm thôi mà hai anh nhà mình đã trải qua bao là chuyện. Không biết vì sao mà viết xuống rồi nhưng Shi lại chần chừ không dám đăng.

