Tags
Tác giả: manyu933
Ngày đăng: 19/02/2023
Nguồn: AO3
Edit by Lãnh Nguyệt Phong
Note của Shi: Người ta thường hay nói là “vấn tâm vô quý” [“không thẹn với lòng”, “cây ngay không sợ chết đứng”]. Tựa gốc bài này là “Vấn tâm hữu quý” là “tự hỏi lòng thấy thật hổ thẹn”.
Summary:
Nếu tôi có thẹn trong lòng thì sao?
Đang lướt điện thoại bằng nick clone thì cô thấy tin về bài hát mới của người kia.
Cô lén lút ngước lên, khẽ quay điện thoại về hướng khác, liếc trộm sang người sếp đang nghỉ ngơi của mình. Cô nghĩ chắc anh vẫn còn chưa biết, dù sao lúc này cũng đã sắp một giờ sáng rồi. Bọn họ đã bận tối mặt cả ngày, hai mí mắt đã bắt đầu đánh nhau, chỉ có thể nằm bẹp một chỗ không nhúc nhích.
Cô follow người kia với tâm lý rất quái dị: làm một nhân viên mới, cô muốn biết vì sao người đó lại là điều cấm kị của sếp mình. Lúc trước khi các anh chị tiền bối nhắc đến người đó thì ai cũng ra vẻ không muốn nói nhiều nửa câu, thành ra cô cũng không dám hỏi gì thêm, mới rút điện thoại mở nick clone lên lén đăng kí theo dõi người đó.
Nội dung bài đăng của anh ta rất bình thường, đơn giản là vài dòng quảng cáo kèm theo hình chụp, thoạt trông hoàn toàn chỉ là một tài khoản nghệ sĩ không thể bình thường hơn, chẳng có gì đặc biệt. Weibo người ấy cài chế độ chỉ xem được bài viết trong vòng nửa năm, lướt một hồi là cô quên béng mất.
Vậy thì tại cớ làm sao mà anh sếp mình lại kiêng dè anh ta như thế?
Cô không hiểu. Cô từng xem bài hát live của sếp với anh ta, nếu phải diễn tả bằng những từ ngữ tích cóp được từ bộ não nghèo nàn của cô thì chỉ có thể dùng bốn chữ: “ông trời tác hợp”.
Nhưng thật hiển nhiên, bây giờ sếp đã chẳng muốn liên can gì đến anh ta dù chỉ nửa phần, vì điều này mà cô còn từng thoáng tiếc nuối. Chuyện trong fandom không phải cô không biết, nhưng vẫn cảm thấy vì chút chuyện cỏn con ấy mà vĩnh viễn không làm việc với nhau nữa thì thật sự rất đáng tiếc.
Hai chất giọng đẹp đến thế mà, cô nghĩ thầm. Nhưng ngoài việc này ra thì có thể nói rằng, cô chẳng có gì không hài lòng với anh sếp này của mình cả.
Anh sếp của cô rất đáng yêu. Đúng vậy, cô đang khen một chàng thanh niên “đáng yêu”, không chỉ đơn giản là vẻ bề ngoài, mà còn các cử chỉ, điệu bộ đáng yêu nữa. Một người sếp ăn khoai tây không ăn khoai tây thái sợi còn nói xàm thích cổ vũ nhân viên không nợ lương hở ra là phát tiền thưởng ai mà lại không thấy đáng yêu cho được?
Cô làm việc ở đây lâu như vậy, chưa thấy sếp nổi giận bao giờ. Mỗi khi xuống sân khấu, sếp luôn thích giấu kín bản thân, khác xa vị đại minh tinh cầm micro toả sáng rực rỡ trên sân khấu. Sau cánh gà, anh chỉ là một người con trai vô cùng bình thường, đứng trước mặt người lạ cũng sẽ dè dặt, quen thân rồi thì rất thích cười đùa với nhân viên. Trong thâm tâm, cô không cảm thấy anh sếp mình lớn hơn những cậu trai mười tám tuổi là bao.
Vào làm việc không lâu, cô đã được gặp rất nhiều bạn bè của sếp. Bọn họ ai cũng ngoài mặt nam thần sau lưng nam thần kinh, mỗi khi sếp ở chung với bọn họ tiếng cười lúc nào cũng xuyên thấu trần nhà.
Với fan nhà khác thì anh sếp chính là điển hình của sự thành công: vừa có thiên phú, vừa có thực lực, tuy con đường nổi tiếng cũng gặp nhiều trắc trở, nhưng đến hôm nay thì cũng đã coi như thuận buồm xuôi gió. Nhưng cái giá của việc nổi tiếng chính là lượng antifan và tiếng xấu cũng tăng theo. Cô đã đọc những lời chê bai về sếp không biết bao nhiêu lần, so với sự tức giận bất mãn của những người khác, sếp lại có vẻ bình tĩnh kì lạ, thậm chí còn có thể bình luận một cách điên rồ về một vài tin xấu nào đó.
“Anh chẳng bao giờ để ý những chuyện đó cả.” Từng có một chị tiền bối nói với sếp như thế.
Không ngờ sếp chỉ nhún vai, “Miệng mọc trên người người khác mà, tôi cũng chẳng thể mò theo đường mạng kêu bọn họ câm miệng lại, huống chi ——”
Anh kéo dài giọng, “Cái này cũng coi như là đang khen tôi hát hay thôi ——”
Chị trợ lý nhìn theo ngón tay anh đang chỉ, trên màn hình, người kia còn đang chê bản cover của sếp hát nhạc Đặng Lệ Quân, thế là chị trợ lý cũng cười, “Người này còn đang nghe bài “Thiên ngôn vạn ngữ” anh hát ——”
Nói chưa dứt lời, chị trợ lý lập tức dừng lại, như là nghĩ tới cái gì, gương mặt bỗng dưng trắng bệch. Chị nhìn về phía sếp, sếp như không nhận ra gì cả, tiếp tục lướt màn hình như không có chuyện gì, chị trợ lý mới bình tĩnh lại một chút.
Chớp mắt đã bắt đầu vào đông, phương Bắc không khí khô ráo, mỗi lần đến Bắc Kinh sếp đều sẽ nhỏ giọng phàn nàn mặt mình sắp bị gió Bắc thổi bay. Sếp thích diện đẹp, lần nào ra Bắc anh cũng không chịu mặc áo lông dài, lúc nào cũng quần jean giày cao cổ với áo lông ngắn, cô nhìn mà lạnh giùm anh luôn. Cúi đầu nhìn chiếc áo lông của mình ước gì dài đến mắt cá, cô thầm nghĩ nghệ sĩ cũng thật sự không dễ làm, trời lạnh thế này mà cũng phải bất chấp vì cái đẹp.
Anh sếp lại chẳng hề để ý, anh nói với cô, lạnh thế này tính gì chứ, cô chưa thấy mùa đông Ukraine, tuyết dày gần đến thắt lưng, đó mới gọi là lạnh.
Vì thế cô nói, vậy ở Ukraine anh có mặc áo lông không?
Anh sếp nhìn cô như nhìn tên ngốc, “Cô đoán xem?”
Trong một phút đầu cô chưa nhảy số kịp, thốt ra một câu, “Có phải chiếc áo lông dài anh treo riêng trong tủ không?”
Nghe xong sếp ngẩn người.
Anh như khựng lại trong một nháy mắt, rồi nói, “Không phải chiếc đó.”
Rồi lại tự thì thào lặp lại một lần, “Không phải chiếc đó.”
Cô khó hiểu, nhưng đương nhiên những chuyện khiến cô khó hiểu vẫn còn rất nhiều.
Làm một thanh niên tốt sắp vào đầu 3, sếp vừa không hút thuốc, không uống rượu lại không bài bạc, trừ ưa nói xàm và chiều cao không được lý tưởng cho lắm thì quả thật có thể xếp vào bảng đối tượng xem mắt kim cương. Không biết bao nhiêu lần các cô nghe thấy ba mẹ sếp gọi điện giục cưới, trên phương diện này, sếp quả là một bậc thầy PUA lão luyện,
“Đang xem mà, hình nào ba mẹ gửi con cũng xem hết ——”
“Không có, người ta muốn một thước tám, con thì chẳng phải không đủ à?”
“Ai da mẹ xem bây giờ con mới vừa mở phòng làm việc còn nợ như chúa chổm, chưa có điều kiện kinh tế vững vàng, sao có thể gọi là xong xuôi được?”
“Gặp gặp gặp, lần sau chắc chắn sẽ gặp, con nhất định sẽ đi gặp đàng hoàng. Nhưng lần này người ta không vừa ý con con cũng làm sao được đúng không.”
“Châu Thâm! Anh đừng hòng gạt tôi!” Bên kia giọng của mẹ sếp đã bốc khói lên cao.
“Anh nói anh thích dịu dàng, rộng rãi, chín chắn, cao ráo, xinh đẹp, yêu cầu cao tới đâu tôi cũng tìm cho anh. Kết quả anh đến gặp người ta chưa đến ba phút đã đòi đi, có phải anh muốn chọc giận tôi đấy không hả?”
“Tuyệt đối không có! Con có công việc thật mà!” Anh sếp giơ tay lên trời xuống đất, vẻ mặt nghiêm túc nói đầy chính trực, “Con muốn kiếm tiền đến cuối năm đổi cho ba mẹ một căn nhà to hơn, thật mà, bây giờ con không có ý định đó.”
“Châu Thâm ——” Người bên kia kéo dài giọng, sếp thấy tình hình không ổn vội vàng nói,
“Mẹ bên kia đang kêu con đi làm mai mốt nói chuyện tiếp nha yêu mẹ nhiều bái bai ——”
Sau đó sét đánh không kịp bưng tai cúp máy, anh thở phào một hơi, nói, “Thời nay giục cưới đáng sợ quá.”
Cô gật đầu đồng ý sâu sắc.
Cô nhìn sếp, đột nhiên nghĩ, đúng rồi, vì sao đến giờ mà sếp vẫn chưa có ai?
Định nghĩa của “chưa có ai” là: không có ai bên cạnh lâu dài, không có người yêu chính thức. Đối tượng hẹn hò của sếp thì cô cũng từng gặp vài lần, đều thuộc kiểu có thể làm mẹ sếp lên huyết áp ngay lập tức, nhưng đây là sếp cô mà, cô thấy mình bao dung kỳ lạ. Chỉ có điều tất cả những đối tượng của sếp đều không ở bên anh được lâu vì công việc của sếp quá bận rộn. Kiểu như một ngày 24 giờ thì 25 tiếng đều dành cho công việc, sếp hoàn toàn không rảnh rỗi tập trung vun đắp bất kì mối tình nào, mấy lần hẹn hò ít ỏi thường thường cũng héo hon giữa đường. Sếp như một kẻ nghiện công việc, cũng không biết tự giác đi dỗ dành người ta như những người đi tìm tình yêu. Cho nên đến tận bây giờ, anh sếp đáng thương của cô vẫn còn rất độc thân.
Ngay cả đêm Thất tịch năm nay bọn họ cũng ở đài truyền hình, các đồng nghiệp khác bận rộn ai làm việc nấy trong bữa tiệc tối, còn về phần cô, làm một nhân viên mới cô cũng đang bận, nhưng là bận chơi game với sếp trong phòng trang điểm…..
Sếp đã quen bao sóng to gió lớn, nhưng mỗi lần trước khi lên sân khấu vẫn sẽ hồi hộp, không biết vì sao, đêm thất tịch lần này lại có vẻ hồi hộp hơn bình thường vô cùng, chị trợ lý vốn muốn kêu cô đi phụ, nhưng sếp nói không muốn ở một mình trong phòng trang điểm, vì thế cô mới ở lại, cùng sếp…. đánh game!
Cách bữa tiệc tối còn lâu, sếp hào hứng kéo cô vào “Hẻm núi nhà vua” [game Vương giả vinh diệu]. Không ngoài sự dự đoán của cô, chơi game với sếp, từ Vương giả vinh diệu xuống cấp đồng không phải là mơ. Nếu không phải thấy sếp hứa sẽ tặng cô nguyên bộ skin mới, quỷ mới lập team với ổng!
Thừa dịp đang giờ nghỉ trưa, cô nói muốn đi vệ sinh, lúc về, vô tình thấy chị trợ lý, đang định đi qua chào một tiếng, bỗng thấy chị ấy đang tranh cãi với ai đỏ mặt tía tai, cô loáng thoáng nghe thấy “Sắp xếp phòng trang điểm kiểu gì thế? Bây giờ chúng tôi yêu cầu thay đổi tại sao lại không được?”
“Không phải, khu này tổng cộng chỉ có mấy phòng trang điểm riêng như vậy thôi, đã sắp xếp từ lâu hết rồi, bây giờ bên mình đột nhiên muốn đổi thì tất cả mọi người đều phải đổi theo, không phải đang làm khó cho bên em sao? Mà phòng trang điểm của Châu lão sư bị làm sao?”
“Tôi không cần biết, thế nào cũng không được đối diện với người đó ——”
Khi nhìn thấy cô đi tới, giọng nói oang oang lập tức im bặt.
Chị trợ lý cười cười ngượng ngùng với cô, cô đi qua bên đó, “Chị, sao vậy?”
Chị trợ lý lắc đầu, “Thâm Thâm đâu?”
“Anh ấy đang ở trong phòng trang điểm, em đi ra ngoài đi vệ sinh.”
Chị trợ lý gật đầu, “Mau về đi, đừng để cậu ấy một mình.”
Cuối cùng, chị còn dùng giọng nghiêm túc lặp lại với cô một lần nữa, “Nhất định không được để cậu ấy một mình.”
Cô không hiểu lắm cho nên, lúc trở lại phòng trang điểm, đèn đóm đã bị tắt hơn phân nửa, anh sếp của cô đang ở trên sô pha, cuộn mình thành một cục nho nhỏ ngẩn người, ánh đèn không chiếu tới người anh, đôi mắt cũng không có tiêu cự, không biết tại sao, có một khoảnh khắc cô lại cảm thấy trông sếp có chút đáng thương, vì thế cô thở dài, ngồi xuống, giơ điện thoại lên, nói với sếp, “Chơi tiếp nào!”
Sếp ừ.
Không ngoài dự đoán, quả nhiên cả hai đều rớt xuống hạng đồng.
Anh sếp nghiến răng nghiến lợi, nói chơi tiếp như không tin tà.
“Vực sâu triệu hoán sư”, đàn ông đàn bà đều không thể nói “không được”!
Đang lúc cô với sếp điên cuồng tấn công phòng tuyến đối thủ, cô bỗng nghe thấy tiếng đập cửa.
Cộc cộc cộc, cộc cộc cộc.
Ngoài cửa đột nhiên truyền đến những tiếng gõ liên tục, đúng lúc đó cô bị nhân vật của đối thủ nhảy qua tháp giết chết, đang định ra mở cửa, không ngờ sếp kêu cô lại, bảo đừng đi.
Cô khó hiểu, mở miệng định nói, nhưng chưa hỏi ra tiếng, sếp đã tập trung nhìn chăm chú vào màn hình, giống như hoàn toàn không thèm để ý ai đang đứng gõ cửa ngoài kia.
Cô đành phải ráng đánh thêm một ván.
“Châu Thâm, Thâm Thâm ——”
Ngoài cửa đột nhiên truyền đến giọng một người đàn ông, cô sợ đến mức run bắn người, cảm thấy giọng nói này thật sự quen tai đến mức không thể quen hơn.
Sếp vẫn đang tập trung bấm màn hình kính.
Mười ngón tay lướt như bay trên màn hình, hai chiêu, ba chiêu, đoàn chiến, nhảy tháp giết người như không muốn sống nữa.
Sau đó màn hình xám xịt.
Tiếng gõ cửa dừng lại, sếp cầm điện thoại ngẩng đầu lên, ngồi tựa vào sô pha, không biết đang nói với cô hay đang nói với không khí,
“Tôi thua rồi.”
Cô mơ hồ đoán được điều gì.
Trên đời này nếu như có một loại trốn tránh mà không phải hận thù, vậy hẳn phải gọi là “trong lòng có thẹn”.
Sau khi về cô dành một ít thời gian, tìm hiểu về câu chuyện giữa sếp và người kia từng được ghi lại trên màn hình. Cô nhìn thấy một cuộc gặp gỡ ngoài ý muốn, tất cả đều là bất ngờ, kể cả sự rung động không thể giấu diếm trước ống kính. Càng đáng sợ hơn chính là, cô nhìn sếp mình hai năm trước trên màn hình, khi đó hình như anh cũng không ý thức được cái gì là “rung động”, chỉ nhìn người kia đầy ngưỡng mộ như một chú chim non mà thôi.
Cô nhìn đăm đăm vào màn hình thật lâu, cô chưa bao giờ thấy sếp mình như vậy.
Mùa hè nhanh chóng kết thúc, nhân viên phòng làm việc tổ chức liên hoan, quãng thời gian này áp lực rất lớn, tất cả mọi người đều uống rượu giải toả áp lực, chị trợ lý uống hơi nhiều, kéo tay cô lắc đầu liên tục, nói, “Em nhất định phải chăm sóc Châu Thâm thật tốt nhé.”
Cô vội vàng gật đầu lia lịa, nói em biết mà.
Chị trợ lý không ngừng xua tay, nói, “Em không biết đâu, bọn chị cũng không biết nữa… Thâm ca của em… Châu Thâm cậu ấy… khổ lắm, thật sự khổ sở lắm.”
Gương mặt chị gái đã đỏ bừng vì say, cứ lặp đi lặp lại những lời này với cô, cô hỏi, “Rốt cuộc là Thâm ca bị làm sao?”
Chị ấy nói, “Cậu ấy giấu mình đi rồi.”
Hỏi lại thì chị không chịu nói nữa.
Cô cứ nghĩ hoài, “giấu mình đi rồi” là sao?
Không lâu sau đó, vấn đề này cũng đã được trả lời.
Cô thề, cả đời này cô chưa từng nghe giọng sếp giận dữ như thế bao giờ, giọng hét vừa kích động vừa bén nhọn cho dù cách một cánh cửa cũng có thể nghe được rành mạch. Nhân viên phòng làm việc liếc nhìn nhau, nhưng ai cũng cúi đầu làm bộ như không nghe thấy.
“Vương Tích đm nhà anh!”
Wow, sếp mà cũng chửi thề kìa.
Cô vờ như đang bận bịu, nhưng trên thực tế thì hai lỗ tai không tự chủ được dựng thẳng lên.
“Bíp bíp bíp ——”
“Bíp bíp bíp bíp ——”
“Bíp bíp bíp bíp bíp ——”
Bên kia phòng truyền đến những đoạn tiếng Trung Quốc duyên dáng, cô phải giơ ngón cái cho vốn từ vựng phong phú của sếp. Đang định nghe tiếp thì bỗng nghe thấy sếp hét lên một tiếng, cô hoảng sợ, đứng phắt dậy, chuẩn bị đi xem anh bị làm sao.
Cửa phòng bỗng mở ra.
Trời đông giá rét mà sếp không thèm mặc áo khoác đã lao ra ngoài, để lại cả phòng bốn mắt nhìn nhau.
Cô quay người, tình cờ chạm phải ánh mắt đầy phức tạp của chị trợ lý.
Cô nằm mơ cũng không nghĩ tới, sẽ nhìn thấy người đàn ông kia theo cách này. Buổi tối cô đem đồ qua nhà cho sếp, nhìn thấy người đó trước cửa nhà anh. Dáng vẻ của anh đẹp hơn trong hình, đôi mắt dài, bờ môi hơi mỏng, khi anh ta nheo mắt nhìn cô, cô đã nghĩ tới loài hồ ly tinh mê hoặc con người trong sách từng nói. Hình như anh đã đứng ngoài cầu thang hút thuốc rất lâu, cô ngửi được mùi thuốc lá phảng phất từ trên người đàn ông ấy.
Người đàn ông và cô bốn mắt nhìn nhau đều ngẩn người ra, cô bối rối không biết làm sao, không biết có nên chào hỏi anh ta hay không, càng không biết có nên gõ cửa nhà sếp không nữa.
Sếp đã đúng lúc cứu cô khỏi trận ngượng ngùng đó.
Anh mới gội đầu xong, vừa lau tóc vừa mở cửa, chưa ngẩng đầu lên đã xin lỗi trước, “Thật sự xin lỗi nha nửa đêm còn bắt cô đi một chuyến, về nói với bọn họ tháng này tăng thêm tiền thưởng.”
Vừa thấy hai người đang đứng trước cửa, sếp lập tức ngẩn ra, vì thế hiện trường liền biến thành sếp nhìn cô, cô nhìn anh ta, anh ta nhìn sếp.
Ba người hợp thành một chiếc vòng Mobius.
Vài giây sau, sếp phản ứng lại đầu tiên, trở tay định đóng sầm cửa lại. Nhưng người đàn ông vẫn nhanh hơn anh, chen nửa người vào khe cửa, sếp đóng cửa lại quá nhanh, hiển nhiên kẹp trúng anh ta.
“Rầm” một tiếng, người đàn ông phát ra một tiếng kêu đau đớn, ôm cánh tay, sếp cũng bị hoảng sợ. Nhìn đến vẻ mặt đau đớn của anh ta anh lập tức buông lỏng cánh cửa, nhìn vào bàn tay anh ta, giọng điệu còn cứng hơn tảng đá,
“Ai cho anh tới?”
Người đàn ông nhìn anh lúng túng không nói lời nào, sếp bị anh ta nhìn đến nổi giận, hai ba phen muốn đẩy anh ta ra đóng cửa lại, không ngờ sức mình lại chẳng mạnh bằng người ta, ngược lại bị người ta nắm lấy tay, tiện đà đóng cửa lại.
Sếp vừa giãy dụa vừa bảo cô cứ để đồ đó đi đi.
“Rầm” một tiếng, cánh cửa lại đóng lại.
Cô đứng trước cánh cửa chống trộm, trên đỉnh đầu từ từ bay ra một cái “!”
Ngày hôm sau sếp xuất hiện, mắt miệng cùng màu với nhau. Trước khi ghi hình, chuyên viên trang điểm chân thành khuyên anh, “Châu lão sư không nên thức khuya nữa, anh xem đôi mắt sưng đến mức nhắm lại không được luôn rồi nè.”
Sếp vừa ôm túi chườm nước đá chườm mắt vừa rầm rì nói đêm qua coi phim hay quá không nhịn được.
Thợ trang điểm cũng có hứng thú, hỏi phim gì mà sếp lại coi suốt đêm, sếp nói, Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài cô tin không?
Thợ trang điểm cười ha ha, “Châu lão sư thật biết đùa.”
Không ngờ sếp đang hi hi ha ha đột nhiên mặt sượng như tảng đá, không trả lời, bầu không khí dần gượng gạo, nhất thời không ai mở miệng nói chuyện nữa.
Cô cũng không ngờ rằng sau này mình sẽ lại nhìn thấy người đàn ông kia, không chỉ một lần, mà là rất nhiều lần.
Có khi là ở văn phòng sếp, có khi là ở trước cửa nhà anh. Sếp luôn tức giận quát anh ta không được đến nữa, mỗi lần đối diện với người đàn ông ấy, anh đều kích động quá mức, có lần nghiêm trọng nhất thì quăng hết đồ đạc trên sô pha, bàn trà vào người anh ta luôn,
Người kia cũng luôn chờ lão bản trút giận xong, có đôi khi chẳng nói lấy một câu, có đôi khi vừa lên đã tự kể về những chuyện gần đây trong cuộc sống, sau đó mới đi.
Mỗi khi anh đi, sếp đều giống như bị hút sạch năng lượng, tâm trạng kém đến đáng sợ.
Cô cho rằng sếp mình không muốn gặp lại anh ta nữa, cho đến khi một ngày nọ, sếp không khống chế được cảm xúc quăng đồ về phía anh ta, đến khi anh ta đi, sếp lại đột nhiên mở cửa bước tới, hỏi nhỏ với cô, vừa rồi có thấy anh ta có bị thương gì không?
Anh ta?
Cô suy nghĩ một lượt, bừng tỉnh đại ngộ từ “anh ta” này chính là chỉ Vương Tích.
Cô lắc đầu nói, “Em không thấy.”
Đến lúc đó sếp mới như nhẹ nhàng thở ra, xoay người đi.
Sau này người đàn ông đó không tới phòng làm việc nữa. Nhưng cô biết, anh ta vẫn luôn ở đó. Khi cô đến nhà sếp, vô tình phát hiện hai bộ dụng cụ vệ sinh cá nhân, khi cô phát hiện vài món quần áo không vừa người sếp trong nhà anh, mỗi lần sếp đi làm với đôi mắt sưng đỏ, bọn họ đều biết, là bởi vì vì người ấy.
Vì thế rất nhiều chuyện lúc trước tối tăm, mù mờ không biết bỗng rõ ràng lên từng li từng tí, giống như bụi mịn bị ánh sáng chiếu vào. Phút chốc, quá khứ, giấc mộng xưa đều sáng bừng như tuyết.
Bản nhạc của Đặng Lệ Quân không còn hát nữa, chiếc áo khoác bị khóa sâu trong tủ quần áo, album hình bị khoá trong điện thoại, trong vô số những đêm không người biết, sếp đã nhìn vào màn hình thật lâu.
Cô bừng tỉnh đại ngộ.
Thì ra là anh à, thì ra là bởi vì anh.
Cho nên cậu ấy mới giấu chính mình đi.
Người kia với sếp vẫn không làm lành, nhưng thái độ của sếp đã dịu đi rất nhiều. Khi anh ta đến thì sếp vẫn chẳng thèm nhìn anh như cũ, nhưng sẽ bảo cô đem cho anh một ly trà nóng. Sếp nói, lấy gói trà lài dưới cùng trong tủ, từ khi ngã bệnh giọng của anh vẫn không khỏi hẳn.
Cô ngẩng đầu, nhìn gương mặt sếp lạnh tanh khi nói những lời này, nghĩ thầm rằng trên đời này sao lại có người mạnh miệng mềm lòng như vậy.
Có lẽ là trong khoảng thời gian này cô thể hiện rất tốt, chị trợ lý dần dần bớt đề phòng cô. Hôm đó lúc người đàn ông kia đến, chị trợ lý đối xử với anh ta chẳng khách sáo chút nào, mấy lần nói chuyện đều đối chọi gay gắt. Người kia tính tình tốt, đã quen thái độ của chị trợ lý, trước giờ chẳng nói lại câu nào, chỉ lẳng lặng ngồi một góc, chờ chị ấy trách mắng xong, mới hỏi, “Hôm nay Thâm Thâm tốt không?”
Yếu đuối đến mức làm người ta không nỡ nói thêm điều gì.
Nhưng không biết sao câu hỏi này lại chọc giận chị trợ lý, chị ấy cười lạnh một tiếng nói, “Dạo này cậu ấy tốt lắm, cậu ấy với người yêu đều tốt lắm, không phiền ngài đây bận tâm.”
Sau đó cô thấy anh ấy ngẩng phắt đầu lên, khẽ huơ huơ, môi trắng bệch, ánh mắt như sắp vụn vỡ.
Cô không đành lòng, lúc tiễn anh ra ngoài, cô nghe thấy anh hỏi mình, “Thật không?”
Cô không muốn lừa anh, nói nhỏ, “Thật đó.”
Người kia gật đầu, rời đi.
Cô quay đầu lại, thấy chị trợ lý cầm cái ly ánh mắt đầy căm thù, cô thoáng nghĩ, nói, “Chị ——”
Chị trợ lý lắc đầu, nhìn chăm chú vào mặt nước chao khẽ trong ly, ánh mắt bỗng lại trở nên đau thương, “Thâm Thâm trước kia… ngốc lắm.”
“Dạ?”
“Quá khứ, đều nên qua đi.”
Chị trợ lý thì thào thành tiếng.
Cô rất hiếm khi gặp lại người đàn ông ấy, sếp với đối tượng lại thất bại, ủ rũ hết năm phút đồng hồ, rồi lại bừng bừng phấn chấn bắt đầu làm việc. Quãng thời gian đó cô bận đến mức không có thời gian rửa mặt, đợi đến khi công việc hoàn tất, sếp vung tay lên, nói mời tất cả nhân viên đi xem vở nhạc kịch mới của bạn thân mình.
Nói xong nghe thấy nhân viên phòng làm việc liên tục kêu chu choa và Thâm ca vạn tuế.
Sếp nói đùa, “Sao lại thế này, phòng làm việc của tôi toàn là fan của Trịnh Vân Long với A Vân Ca là thế nào, mấy người gián điệp các người ——”
Sau đó thu hoạch một đống lời tâng bốc dối trá.
Buổi tối vé của cô ngồi kế bên sếp, vở diễn là “Romeo và Juliet”. Thật ra thì cô không phải là fan nhạc kịch, nhưng từ khi làm việc với sếp, cô cũng dần dần thích loại hình nghệ thuật này. Vở diễn buổi tối rất thành công, sếp đi lên chào hỏi bạn sếp xong thì cô lái xe đưa sếp về.
Một người như sếp, có cầm bằng lái cũng không dám cho anh tự đi, cô chấp nhận số phận làm tài xế.
Nhưng khi đang đi trong bãi đỗ xe ngầm, sếp bỗng nhiên dừng bước. Qua một hồi lâu, anh lại đi tiếp như không có việc gì.
“Sao vậy?”
Cô lo lắng nhìn dáo dác bốn phía, khe khẽ hỏi sếp, nghĩ xung quanh có fan cuồng bám đuôi.
Sếp chỉ lắc đầu, cô khó hiểu, thẳng đến khi khoé mắt thoáng lướt qua bóng hình đối diện, mái tóc đen, đôi môi hơi mỏng, một đôi mắt giống như hồ ly.
Là người kia!
Chiếc chuông báo động trong lòng cô vang rền, liếc liếc sếp, sếp vẫn đang đi về phía trước, nhưng đôi chân run rẩy và cước bộ chậm chạp đã bại lộ lòng anh.
Cô lại nhìn thấy ánh mắt của người kia, như thủy tinh vỡ, ánh mắt mà chỉ nhìn một cái là sẽ đâm người ta chảy máu đầm đìa.
“Thâm ca ——”
Không biết vì sao, cô gọi anh lại.
“Sao vậy?”
“Em đi lái xe lại đây, anh đừng đi nữa.”
Sếp khựng lại tại chỗ, như là nghe cô nói vậy cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhàng, cô rảo bước nhanh về phía chiếc xe đang đậu, lúc đầu là đi bộ, sau đó biến thành chạy thật nhanh, thẳng đến khi cô sắp biến mất trong góc khuất, cuối cùng mới quay đầu lại.
Cô nhìn thấy hai bàn tay đan nhau.
Trong “Romeo và Juliet”, có một lời thoại nổi tiếng, là, “Tôi với người là những kẻ bị nhốt bên ngoài đồng thoại, phải chạy về nơi đâu?”
Còn trong “Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài” viết, “Vạn trượng tơ tình nát tan từng đoạn, còn lời nào nói với cố nhân. Một giấc mộng đẹp bừng tỉnh, trái tim tan nát, thân xác héo mòn. Từ nay về sau không đi qua Tiền Đường, sợ thấy uyên ương bay liền cánh.”
Sếp và anh ta vẫn luôn đều rất tỉnh táo, rất tỉnh táo. Anh là cánh bướm, là người xưa, là người bạn không thể đến gần, nhưng có những người chính là sự tồn tại không bao giờ có thể thay thế được trong cuộc đời. Ngàn loại suy nghĩ, tất cả nguồn cơn. Nụ cười, nước mắt đều là vì người ấy.
Chính vì cô thấy được sự đau khổ của anh, cô vẫn nhớ rất rõ, nhớ rõ trong những năm tháng xán lạn như pháo hoa đầy ngắn ngủi này, dáng vẻ của sếp khi nhìn người đàn ông ấy. Nếu trên đời này thật sự có số mệnh, thì chính là ông trời đang dạy anh cách chấp nhận đau thương còn sót, ngưng giận dữ, ăn năn sám hối, sửa đổi tính tình. Chỉ tiếc những người yêu nhau đến xót xa chung quy cũng không thể nào rời xa bể khổ, sớm gặp được lương duyên.
Hãy đuổi theo đi, cô chắp hai tay lại, nhìn thêm một cái cuối cùng. Vì rất nhiều lý do không giải thích được, cô bỗng rơi nước mắt.
-fine
