Tags

,

Lại nói về bên Lê Sân.

Nàng đã suy nghĩ chu đáo, thừa dịp Tiết Giang Nguyên về nhà, nàng sẽ tuyển một vị hôn phu giả, đợi đến khi hắn trở về thì tất cả đã xong xuôi, hắn cũng sẽ chẳng thể làm gì mình nữa.

Nhưng một, việc kén rể, ở hiện đại còn khó tìm được người phù hợp, nói chi là thế giới cổ đại xã hội nam quyền.

Hai, nói là kén rể, nhưng thật ra nàng cũng không muốn có gì với người kia cả, nhưng cũng không thể ra giữa đường chọn đại một cái, kéo người ta về lập “khế ước hôn nhân” đúng không? Suy nghĩ tiên tiến như vậy e rằng sẽ rước vạ vào thân mất.

Như vậy thì chỉ còn con đường tìm bà mối chính thức mà thôi, bà mối thì có rồi, nhưng những ứng cử viên này thì thật sự là… vô cùng thê thảm.

Điều này ai cũng có thể hiểu được, vốn dĩ đàn ông ngon lành, ai lại thèm bám váy phụ nữ? Lê Sân xem tranh, dù đã tô điểm cho đẹp vài phần, nhưng vẫn không thể ngăn nổi hơi thở dưa vẹo táo nứt đập vào mặt.

Thật sự không phải nàng kén cá chọn canh, vốn đã dựa theo tiêu chuẩn người bình thường rồi, nhưng mấy bức tranh này, mắt, mũi, miệng nếu không kì quái thì cũng không ở vị trí tốt.

Mắt lé, miệng méo, mập đến chảy mỡ cũng được bà mối nói thành khỏe mạnh, gầy guộc xương xẩu thì cũng được nói là “tiên phong đạo cốt”.

Đúng là một chiếc miệng khéo léo.

Lê Sân chỉ thấy nhức nhức cái đầu.

“Nữ lang, tiểu tử Trần gia này cũng không tệ, tuy còn hơi nhỏ nhưng nuôi một hồi là được.”

Nhỏ hơn năm tuổi, nàng mới mười tám, vậy là trẻ vị thành niên. Mặt Lê Sân tái mét.

Bà mối thao thao bất tuyệt, nhà họ Vương, nhà họ Lý, nhà họ Trương, nói hết người này đến người khác, Lê Sân đều không vừa ý.

Bà mối cũng không còn cách nào khác, nói đến miệng khô lưỡi khô, giọng điệu khó tránh khỏi thêm vài phần giận dỗi: “Nữ lang, kén rể thì cũng không được người tốt như vậy đâu.”

Lê Sân đương nhiên biết điều đó.

Nàng hít sâu một hơi, cầm mấy bức tranh lên xem lại một lần, chọn người trông đỡ nhất, ngũ quan trông cũng không đến nỗi quá xấu: “Chọn anh ta đi.”

Dù sao cũng là giả, sau này Tiết Giang Nguyên bỏ cuộc xong thì cho một cọc tiền rồi tống đi là được.

Bà mối lập tức tươi rói, bà nhận tấm tranh, nói hớn hở: “Nữ lang yên tâm, tiểu lang này tôi quen biết, chu đáo lắm không ai sánh bằng, ngày mai tôi lập tức đến nhà cậu ấy, đòi 一一

“Đòi gì?” Bà mối đang liến thoắng thì thình lình vang lên một giọng đàn ông nghe có vẻ tức giận, cả bà lẫn Lê Sân đều sửng sốt.

Ngẩng đầu lên một cái, bà mối lập tức run lẩy bẩy. Chu choa ơi, sát thần ở đâu ra vậy?

Tiết Giang Nguyên đứng im lìm ở đó, thân hình cao lớn tạo một chiếc bóng u ám. Hắn chạy băng băng một đường, trên người còn đầy bụi đất.

Lê Sân thấp thỏm, thầm nhủ việc không tốt.

E là Tiết Giang Nguyên đã nhận được tin tức, về nhanh hơn nàng tưởng.

Nàng vội vàng đứng dậy, đẩy bà mối còn đang dại ra, cười gượng nói: “Đòi… đòi đi về.” Vừa đẩy vừa nháy mắt với bà ta. 

Bà mối cũng hồi hồn, thấy Tiết Giang Nguyên đang nhìn mình chằm chằm, ánh mắt lạnh lẽo như đao cắt, bà sợ hãi, liền nói theo Lê Sân: “Đúng… đúng rồi, tôi đòi đi về.”

Bà siết chặt bức tranh, trong ngực nhét ngân lượng Lê Sân cho, quay người định chạy ra ngoài cửa.

Đi chưa được hai bước, sau gáy bị kéo chặt, vạt áo phía trước đè ngay cổ bà.

Bà giãy dụa hạ chân, thân hình tròn vo run lẩy bẩy.

“Đại… đại nhân có gì phân phó?” Bà mối quả thực là khóc không ra nước mắt, bà không biết thân phận Tiết Giang Nguyên, thấy hắn toàn thân khí phái, chỉ biết mở miệng kêu “đại nhân”.

Tiết Giang Nguyên một tay xách bà lên, một tay vươn ngang ra, gằn giọng nói: “Lấy ra.”

Chàng đang cố đè lửa giận xuống.

“Lấy… lấy… lấy cái gì?” Bà mối bị hù đến mức nói lắp, đầu óc đầy thông minh cũng bị đứng hình.

Tiết Giang Nguyên mất kiên nhẫn, giật bức tranh trong tay bà ra, xé nát.