Tags
( ba )
Hình ảnh bỗng thay đổi, thuỷ triều rút đi.
Châu Thâm trở về hiện thực.
Cậu nhìn thấy mình về tới lúc ghi hình Thanh Nhập Nhân Tâm, vài thành viên hồ Mai Khê đang vây quanh cậu, đem đến cảm giác áp lực nặng nề, dồn dập vọt về phía mình.
Thật ra rõ ràng là những sự an ủi dịu dàng, nhưng nhiều loại âm thanh khác biệt chung quanh giờ phút này lại giống như một mũi tên nhọn xuyên qua lớp vỏ mềm cậu đã cố hết sức mới mọc ra được, đâm thủng sự cứng cỏi cậu đã chôn sâu trong ruột gan suốt những năm tháng qua. Rồi sau đó gió tanh mưa máu cuồn cuộn đến cuốn đi tất cả sự tự tin mà cậu nên có, cuối cùng biến thành nguồn căn của sự thống khổ tột cùng.
“Tiếp theo xin mời tổ chính thức và tổ dự bị bắt đầu thi đấu đơn ca.”
Cậu gắng gượng mở miệng, lại nghe thấy giọng mình tràn đầy sự kháng cự, lo lắng, bất an không thể đè nén:
“……. Em không có bài.”
Cậu rất sợ, cậu sắp khóc.
Cậu cực kì sợ hãi, sự kì vọng vô căn cứ của các thành viên còn lại hóa thành một ngọn núi lớn, đè lên người cậu không thẳng lưng nổi, lại vừa giống như một cái đinh sắt, ghim chặt cậu tại chỗ, không nhúc nhích được một li.
Bọn họ vẫn ôm cậu, dỗ cậu như cũ, càng thêm không ngừng cổ vũ cậu, khẳng định cậu, nói với cậu rằng sẽ không sao cả. Thắng bại không sao cả, bọn họ chỉ là muốn nghe cậu hát mà thôi.
Nhưng từng tấc máu thịt chảy ra bị ăn mòn trên cơ thể cậu vẫn đang kêu gào, ầm ĩ khiến cậu choáng váng, bủn rủn chân tay.
Cậu lắc đầu đang nặng trịch, từ chối yếu ớt:
“Không……….”
Sau đó trong tầm mắt cậu nhìn thấy Vương Tích bước đến, như mọi khi, vô cùng thân thiết ôm lấy mình.
“Tích ca……..”
Trong nháy mắt đó cậu cũng nghĩ rất rất muốn vùi vào lòng anh, mà Tích ca luôn luôn đáng tin cậy của cậu sẽ bao phủ cậu bằng áo quần rộng mở, giúp cậu chắn đi thế giới bên ngoài, giúp cậu che mưa cản gió. Cậu có thể không quan tâm đến bất cứ thứ gì, có thể làm bộ như mình hoàn toàn không tồn tại, chỉ cần sống thoải mái trong khu vườn địa đàng Vương Tích đã bện cho mình, mơ một giấc mộng đẹp không bị tiềm thức khống chế.
Nhưng giây tiếp theo cậu lại nghe Vương Tích nói:
“‘Cá lớn’, em cứ hát ‘Cá lớn’.”
Hoàn toàn chắc chắn, như đinh đóng cột, ngắn gọn dứt khoát.
Cậu ngẩng phắt lên nhìn Vương Tích.
Ánh mắt Vương Tích vẫn dịu dàng như cũ.
Dịu dàng đến có đôi phần tàn nhẫn.
Tàn nhẫn như có thể nghiền nát chút xác thịt cuối cùng của cậu, rồi lại dịu dàng nhặt từng mảnh lên.
Sự tàn nhẫn đó của anh khiến cậu một mặt vừa muốn điên cuồng chất vấn “Vì sao”, một mặt lại nhịn không được tự an ủi bản thân:
“Tích ca muốn nghe mình hát ‘Cá lớn’.”
Trên thực tế, đây là “được ăn cả ngã về không” lúc cùng đường, nhưng Châu Thâm lại vẫn không ngừng ôm kỳ vọng. Cậu hy vọng tất cả mọi người có thể ngồi trên đài cao, mà không chỉ là “thực hiện mong muốn của Tích ca”.
Nhưng tốt xấu gì thì “ý đồ riêng” của Vương Tích cũng đã cho cậu có một tia dũng khí đối diện với thử thách.

hôm nay đăng thì 512 có còn được quà lễ hông Shi :”)
… [đổ mồ hôi hột] tui quên khuấy mất luôn… coi như là tui đã đăng rồi đc hôn? T_T
khồng, cô phải đăng, hôm nay đăng đi, không tui bắt cô phải đăng, đăng thêm đi không tui đột nhập nhà bắt cóc cô đó!
Trả bài rồi T_T
KHỒNG CHỊU ĐÂU:(((((((((