Tags

Một đoá lạ lùng lặng lẽ nở hoa [1].


Người chung quanh nghe Yến Ngũ nói thì đều nhìn qua đây. Trước mặt bao người, Yến Thất thật đúng là không tiện tiếp tục mặt dày nhờ Lục Ngẫu giúp. May mà chỉ ra vế trên, thôi thì cũng dễ hơn đối vế dưới,  thó đại một câu cho xong vậy… “Họa thượng liên hoa hòa thượng họa”? [2] Không được, câu này dùng bấy cả rồi… “Một khóc hai nháo ba thắt cổ”? Chuyện đâu ra…… “Yên toả trì đường liễu”? [3] Cũng bị dùng trong những truyện xuyên không khác rồi, thật đúng là không chừa đường sống cho đồng nghiệp… Còn câu đối nào độc độc ta? Hm, có lẽ có thể mượn câu đối trong “Đường Bá Hổ điểm Thu Hương” [4] dùng một chút, mình thông minh quá mau bấm like.

“Oanh oanh yến yến thúy thúy hồng hồng xứ xứ dung dung hiệp hiệp.” [5] Yến Thất vô liêm sỉ lấy xài luôn. Không nhắc thì thôi, câu này lại còn rất hợp với cảnh hôm nay.

“Rườm rà quá.” Thôi Hi nói, nhiều từ láy như vậy, gom đủ bảy cụm cũng có thể hồ một chặp 24 [6].

Có người trầm trồ khen ngợi thật, Yến Ngũ bên kia liếc xéo một cái.

“Không tệ.” Lục Ngẫu khen.

“Chỉ là không nghe hiểu.” Võ Nguyệt nói.

Tổ viên mập mạp Ất đàng dưới thì lại nghe hiểu, vỗ tay kêu to mấy tiếng “Hay”, sau đó vò đầu bứt tai suy nghĩ vế dưới. Cậu ta hắng giọng nói: “Hoa hoa tửu tửu lục lục lam lam thì thì tiếu tiếu khốc khốc!” [7]

“—— Không đạt!” Mọi người cùng kêu lên, trong lúc ồn ào không biết ai đẩy cậu Ất mập một phen, sau đó Ất mập liền rớt xuống suối trong một tiếng “Không qua”. Thể trọng nặng diện tích lớn, bắn tung toé cả tảng nước. Đám người hai bên bờ sông kêu to tránh né, đổ bàn ghế rơi vãi rượu, ướt áo dơ giày. Những kẻ đầu nguồn cười đến mức ngửa tới ngửa lui, hạ nguồn thì náo loạn bảy ngã tám nghiêng.

Cậu Ất mập bò từ dưới suối lên, đám đông vẫn không chịu buông tha, ép cậu ta đối tiếp, đối không được sẽ đẩy xuống suối tiếp. Cậu Ất mập sợ, liên tục chắp tay thi lễ xin tha, xông qua vòng vây chạy ra thay quần áo ướt như chuột lột. 

“Vế trên này không tệ, ai tới đối thử xem?” Có người nói.

“Sơn sơn thủy thủy cận cận điều điều nhật nhật chuyển chuyển đâu đâu.” [8] Âm thanh vang lên từ bên cạnh Yến Thất, Thôi Hi lười biếng chống cằm.

“Hay quá.” Yến Thất vỗ tay.

“Nhân nhân điểu điểu kỉ kỉ tra tra na na loạn loạn oanh oanh.” [9] Võ Nguyệt nói.

“Quá hay.” Yến Thất nói.

“Hay vô cùng.” Thôi Hi cũng nói.

“Hoa hoa diệp diệp úc úc thông thông niên niên nguyệt nguyệt triều triều.” [10] Lục Ngẫu cười nói.

“Cực hay.” Thôi Hi nói.

“Cuồng hay.” Võ Nguyệt nói.

“Càng lúc càng hay.” Yến Thất nói.

“Tới phiên cô.” Võ Nguyệt nhắc nhở Yến Thất.

“Nam nam nữ nữ bàn bàn sấu sấu ngũ ngũ lục lục thất thất.” [11] Yến Thất nói.

“Ha ha, có chúng ta ba ở trong!” Võ Nguyệt vỗ tay.

“Ta thì sao?” Thôi Hi hỏi.

“Nam nam và sấu sấu [gầy] đều là anh đó.” Yến Thất nói.

“Ta là tứ tứ mà, cô làm lại lần nữa.” Thôi Hi nói.

“Đông đông nam nam tây tây tứ tứ ngũ ngũ lục lục thất thất.” [12] Yến Thất nói.

“Không bằng cô đếm thẳng từ một đến bảy cho rồi, còn thể hiện được là cô biết đếm.” Thôi Hi nói.

Bọn họ hi hi ha ha chỉ lo đùa giỡn, hoàn toàn quên béng còn Yến Tiểu Cửu cũng phải gieo xúc xắc. Đến lúc nhớ ra thì trò “Khúc thuỷ lưu thương” đã sang vòng tiếp theo từ hồi nào, không biết rốt cuộc Yến Tiểu Cửu ném được mấy điểm. 

Hết vòng này tới vòng khác trôi qua, Yến Ngũ cô nương đáng thương vẫn không vớt được ly nào, từ háo hức lúc bắt đầu biến thành buồn bực uể oải ỉu xìu, cuối cùng trở thành một trong những người chơi rời đi sớm nhất. Không bao lâu sau bọn Yến Thất cũng đi, trò vui chơi đến tám phần là vừa đủ. Chơi chưa đã thèm mới càng cảm thấy thú vị tuyệt vời, chơi thoả mãn mười phần mười ngược lại nhàm chán. 

“Tôi muốn yên tĩnh.” Võ Nguyệt vừa nói vừa day giữa mày. Mới rồi chơi hưng phấn quá, bất cẩn uống hơi nhiều, bây giờ bắt đầu choáng váng.

“Qua Ánh Hồng hiên bên hướng Đông đi, bên trong trải toàn diên tịch, có thể ngồi tựa lưng nghỉ ngơi một chút.” Yến Thất nói.

“Còn rành chỗ này hơn tôi nữa.” Thôi Hi cười ha hả.

Ánh Hồng hiên nằm ngay mặt Đông rừng đào, là một chiếc sưởng hiên dựng bằng cây trúc, treo lơ lửng trên cả một hồ nước to, giống như một căn nhà sàn. Dòng suối chơi “Khúc thủy lưu thương” đổ vào chính hồ nước này, nhưng nước trong hồ này lại phiếm màu xanh thẫm, không biết sâu đến mức nào. Một cây cầu trúc nối liền đường lớn với cửa hiên, rất có vài phần thanh thoát hoang sơ. Trước kia khi Yến Thất tới đây vẫn chưa có hồ nước, lại càng không có dòng suối uốn lượn, hiên trúc được xây trên mặt đất. Nghĩ chắc là vì mừng thọ Thôi lão thái gia, đặc biệt một lần nữa tu sửa một phen.

Mà “diên tịch” chính là chỉ chiếu trúc, trên diên trải tịch [13], giống như tatami [14]. Người trong hiên có thể ngồi trên mặt đất, chọn nơi mà nằm, là cách sinh hoạt thông dụng thời Hán Đường. Mà thiết kế Ánh Hồng hiên thành hình thức này, tất nhiên là để tiện thưởng thức hoa đào ngoài hiên thoải mái hơn. Ngay cả cửa sổ chấm đất cũng làm thành kiểu kéo đẩy, khi ngắm hoa kéo nửa cánh ra, nằm xoài xuống đất. Ngoài hiên hoa đào xinh tươi, trong hiên nồng nàn xuân ý, thích thú biết bao.

Cửa lớn của Ánh Hồng hiên mở ở phía Nam, cửa sổ sát đất hướng về mặt Tây, đối diện với suối nước rừng đào. Cả đám Yến Thất bước lên cầu trúc, mở cửa trúc ra, đứng ngoài cửa cởi giày bước lên tấm diên tịch thật dày. Trong hiên tổng cộng chỉ có bốn, năm gian phòng, tất cả đều là cửa gỗ dán giấy kiểu đẩy kéo, thoạt trông rất giống phong cách Nhật Bản. Đương nhiên, kiến trúc kiểu Nhật cũng khó tránh mang hơi thở Hán Đường.

Kéo cánh cửa nhà chính phía Tây ra, các cô cậu đều thoáng sửng sốt, thì ra trong phòng đã có vài vị khách khứa. Những vị kia cũng sửng sốt, sau đó một người cười lên, vẫy tay: “Tiểu Tứ, tới đúng lúc lắm, mau lại đây ngồi.”

“Lâm đường tỷ.” Thôi Hi cười nhẹ nhàng chào một tiếng, quay đầu giới thiệu với Yến Thất, “Vị này là một đường tỷ bên nhành ba nhà tôi.”, cũng không nói thêm gì khác. Yến Thất gọi theo là “Lâm đường tỷ”, Võ Nguyệt Lục Ngẫu thì chỉ hành lễ.

Yến gia thân với Thôi gia như vậy, Yến Thất lại chưa từng thấy người chị họ này của Thôi Hi bao giờ, đằng nào thì cũng không phải nhành trưởng. Thôi gia chỉ có nhành của Thôi lão thái gia lăn lộn vào chốn quan trường, còn các huynh đệ khác của ông đa số không phải tiểu thương thì là địa chủ, giai cấp không giống nhau.

Lâm đường tỷ đã mở miệng mời, bọn họ cũng không thể không cho mặt mũi, đành nối đuôi nhau tiến vào ngồi xuống đất. Đã có nha hoàn bưng trà bánh lên sắp xếp trên chiếc bàn nhỏ trước mặt mỗi người.

“Không được ăn nữa đâu, một lát phải dùng tiệc tối rồi.” Thôi Hi dặn Yến Thất.

Những người trong phòng nghe được câu này thì cười không ngớt. Lâm đường tỷ nhìn Yến Thất cười, nói: “Vị này chính là Thất tiểu thư Yến gia phải không? Mấy ngày ở đây, ta không thiếu nghe cả nhà từ trên xuống dưới đều khen ngợi cô. Đặc biệt là Tiểu Tứ chúng ta, nằm trên giường dưỡng bệnh cũng không chịu yên, ngày nào cũng muốn mày mò tặng em……”

“Lâm đường tỷ,” Thôi Hi cười nhạt cắt ngang lời Lâm đường tỷ, “Hôm nay náo nhiệt như vậy, chị không cùng ra bên ngoài vui đùa, trốn trong đây làm gì vậy?”

Yến Thất suy nghĩ nửa ngày cũng không tìm ra được mình có chỗ nào đáng để Thôi phủ khen ngợi. Từ nhỏ đến lớn, ngoài lần đầu tiên gặp nhà họ Thôi được khen “bầu bĩnh đáng yêu có phúc khí” ra thì hình như nàng cũng không còn ưu điểm gì có thể lọt vào mắt Thôi gia cả. Ngược lại thì Yến Nhị cô nương phóng khoáng, lễ độ và Yến Ngũ hoạt bát, rạng ngời thì rất thường được Thôi gia khen ngợi. Lâm đường tỷ nói lời này…… Tuy là đang khen Yến Thất, nhưng cũng không cần phải khoa trương thế chứ, hơn nữa giọng điệu này thật đúng là không xem bản thân như người ngoài. Nàng ta chỉ là họ hàng xa của Thôi Hi thôi, câu chữ này thật giống như chủ nhân đích thực của Thôi phủ vậy, đúng là không khách sáo chút nào.

“Tiếp khách đó.” Lâm đường tỷ trả lời Thôi Hi, quả thật là chẳng khách sáo. Nàng ta rõ ràng cũng là một vị khách, bây giờ lại giọng khách át giọng chủ tự xem mình là chủ nhà tiếp đón những vị khách khác.

“Ha ha.” Thôi Hi nói. Năm sáu bảy đứng bên cạnh cũng không lên tiếng. Nhà ai cũng có mấy đoá thân thích lạ lùng, vừa lơ đãng là bọn họ liền lặng lẽ nở rộ ngay lúc bất ngờ nhất.


[1] Có bài hát “Đoá hồng ngượng ngùng lặng lẽ nở hoa”. Giới thiệu chương này là “Đoá kì ba ngượng ngùng lặng lẽ nở hoa”. “Kì ba” là kì lạ, lạ lùng.

[2] “Hoạ thượng liên hoa hòa thượng hoạ” là câu đối viết bởi Đường Dần [Đường Bá Hổ], nhưng chính đại tài tử cũng không đối được vế dưới. (Nguồn)

[3] “Yên toả trì đường liễu”: câu đối của Càn Long. Đọc thêm ở đây.

[4] “Đường Bá Hổ điểm Thu Hương”: phim của Châu Tinh Trì.

[5] “Oanh oanh yến yến thúy thúy hồng hồng xứ xứ dung dung hiệp hiệp”: Chim oanh, chim yến xanh đỏ nơi nơi hoà thuận hài hoà

[6] Liên quan đến trò chơi mạt chược.

[7] “Hoa hoa tửu tửu lục lục lam lam thì thì tiếu tiếu khốc khốc”: Hoa, rượu, xanh lá, xanh lam, khi cười, khi khóc

[8] “Sơn sơn thủy thủy cận cận điều điều nhật nhật chuyển chuyển đâu đâu”: Núi sông xa gần ngày ngày trôi qua đùm bọc nhau

[9] “Nhân nhân điểu điểu kỉ kỉ tra tra na na loạn loạn oanh oanh”: Con người, chim muông ríu rít kêu la lộn xộn

[10] “Hoa hoa diệp diệp úc úc thông thông niên niên nguyệt nguyệt triều triều”: Hoa lá tốt tươi năm tháng đâm chồi nảy nở

[11] “Nam nam nữ nữ bàn bàn sấu sấu ngũ ngũ lục lục thất thất”: Nam, nữ, mập, ốm, 5, 6, 7

[12] “Đông đông nam nam tây tây tứ tứ ngũ ngũ lục lục thất thất”: Hướng Đông, hướng Nam, hướng Tây, 4, 5, 6, 7

[13] Diên tịch: Chiếu trúc. Ngày xưa trải đệm (“diên” 筵) ở dưới, đặt thêm chiếu (“tịch” 席) lên trên (Nguồn: thivien).

[14] Tatami:

Chương 38