Tags

Nam khuê mật [1].


Yến Thất tìm góc độ thích hợp, tránh khi mũi tên rơi xuống ngộ thương người khác. Tuy vậy, những người gần đó vẫn né ra thật xa, đứng túm tụm ngửa đầu hóng hớt. Nhưng chỉ thấy Yến Thất nhắm chuẩn mục tiêu giương cung liền bắn, mũi tên nhọn bay như điện xẹt, nghe “Bang” một tiếng giòn vang. Cành hoa cao nhất mà người kia chỉ định theo tiếng gãy rụng, tựa như thiên tiên phiêu diêu rơi xuống.

…… Á đù. Bị cành phía dưới chặn mất.

Quả nhiên là mất mặt. Yến Thất đành phải lại cài tên, lại bang một tiếng vang lên, bắn gãy cành cây ngăn trở. Nhành hoa kia lại một lần nữa rơi xuống phía dưới, lại bị ngăn lại, lại bắn, bạch bạch, bạch bạch bạch bạch.

Mục tiêu cuối cùng cũng rơi xuống đất. Yến Thất thu cung, phát hiện xung quanh im lặng như tờ, đang làm gì vậy? Vừa quay đầu, cả đám người đang trợn to mắt há hốc miệng, y như bị nghẹn bóng đèn lấy kiểu gì cũng không ra.

Mãi đến khi có người phản ứng lại đầu tiên cất tiếng kêu hay, lúc bấy giờ mọi người mới ầm ầm lên: Tiễn pháp tuyệt vời! Không ngờ cô mập này lại có tài bắn cung như vậy! 

Nhìn thấy không thấy được không? Bách phát bách trúng! Một mũi tên bắn gãy một cành đào! Từ khi ngắm mục tiêu đến lúc bắn, hầu như không chút do dự, y như bắn bừa vậy! 

Nàng ta là ai? Tiểu thư nhà võ tướng? Nhưng con nhà võ tướng không nên béo thế chứ…

Đúng vậy, sao nàng ta lại béo như thế…

Một người béo biết bắn tên……

……

Đệt, mi mới là Cupid, cả nhà mi đều là Cupid. Yến Thất trả cung tên lại cho nô tài Thôi phủ, đi qua nhặt cành hoa đào kia lên. Mọi người đều bận kinh ngạc cảm thán nghị luận, chợt nghe “Rầm” một tiếng, tựa như có người bị rớt xuống suối. Vội vàng theo tiếng qua xem, thấy thì ra là người mới ra đề vừa rồi. Chàng ta giờ này đang chật vật giãy giụa từ dưới suối bò lên, nhưng vải áo mùa xuân mỏng manh trên người đã ướt sũng. Khoan nói những chỗ gập ghềnh, chỉ vết quần lót đỏ thẫm lộ ra dưới lớp vải ướt cũng đủ làm người ta dâng trào cảm xúc. Tất cả mọi người cười vang, vỗ tay huýt sáo giễu cợt, cảrừng hoa đào đều loạn xì ngầu lên hết.

“Xin lỗi nha,” Thôi Hi ngồi xổm xuống, cười cười đưa một bàn tay về phía người đang ướt như chuột lột, “Mới vừa rồi chỉ lo ngửa đầu xem người ta bắn hoa đào, kinh ngạc vô cùng liền nhịn không được huơ chân múa tay —— Mau lên đây, đừng để trúng gió, có đem theo áo thay không?”

Người nọ mất hết mặt mũi, sắc mặt cực kì khó coi, đang định phát biểu, lại thấy là thiếu gia chủ nhà. Hôm nay tổ phụ người ta đại thọ, cũng không thể chỉ vì cái này mà so đo. Huống chi y cũng nói không phải cố ý rồi, cho dù có cảm thấy được là y cố ý thì lại có thể thế nào? Viên bồ hòn phải ngậm chắc rồi.

“Thôi.” Người này nghẹn một bụng tức bò lên bờ, những người trên bờ còn đang điên cuồng cười to. Chẳng biết quần lót màu đỏ buồn cười chỗ nào, phiền thấy mợ. Không nghe nói những ngày phạm Thái Tuế đều phải mặc quần lót đỏ trừ tà hả?!

Thôi Hi không quan tâm đến anh ta nữa, cười tủm tỉm bước dọc dòng suối, đi đến chỗ bọn Yến Thất thì ngồi xuống bên cạnh nàng. Nha hoàn đi theo một bên vội vàng trải một tấm đệm hương bồ dưới mông chàng, tính giờ cực kì chính xác, chậm một giây thôi là cậu chàng sẽ ngồi thẳng lên tay cô ấy. 

“Hôm nay xem như đủ chói loá.” Thôi Hi nhón miếng mứt trái cây trên bàn Yến Thất ăn.

“Anh hết bệnh chưa mà ra gây vạ đấy?” Yến Thất nghiêng nghiêng người, lấy thân béo chặn hết gió thổi đến.

“Hết lâu rồi, không phải vì muốn giả bệnh để đến thư viện trễ mấy ngày à.” Thôi Hi một tay chống cằm lười biếng, thấy Võ Nguyệt ngồi bên cạnh nhìn mình đầy tò mò, cũng cười cười với nàng, “Bài hát của cô là Tiểu Thất dạy đúng không? Câu nào cũng lệch tông.”

Võ Nguyệt không khỏi đỏ vành tai: Người này tướng mạo thật đẹp, đặc biệt là khi cười lên, rạng rỡ không gì sánh bằng. Hơn nữa giọng nói cũng dễ nghe, giống như tiếng đàn du dương băng qua rừng núi, trong trẻo dịu dàng, vừa nghe là cả người thoải mái.

Đương nhiên, nàng đỏ mặt thì lại chẳng phải vì điều này, mà là vì anh ta nói nàng hát trật. Nói huỵch toẹt quá, chẳng chừa cho nàng chút mặt mũi nào. 

“Tôi trời sinh đã thiếu thốn ngũ âm.” Võ Nguyệt luôn luôn hào phóng sang sảng, thẳng thắn thừa nhận.

“Cũng không có gì không tốt,” Thôi Hi nói, “Ông trời rất công bằng, thiếu cô một chỗ, ắt sẽ lại cho cô thêm một chỗ. Ta nghe Tiểu Thất nói cô có sức rất lớn, đúng không?”

“Đúng vậy đúng vậy!” Võ Nguyệt trước giờ xem đó là vinh.

“Điều này chẳng phải tốt lắm sao? Gặp kẻ ác giết người, liệu hát một bài thật hay có thể giúp ta tự vệ, hay là trực tiếp ra tay đánh hắn sấp mặt sẽ tốt hơn?” Thôi Hi cười, nói.

“Ha ha! Đương nhiên là ra tay rồi!” Võ Nguyệt nắm chặt tay đến mức vang lên răng rắc, lòng vui như trẩy hội —— Từ trước đến nay ngoài Yến Thất và Lục Ngẫu ra, phàm những ai quen biết nàng cũng đều khuyên cả ngày chớ làm những việc thô lỗ như quơ đao múa kiếm như đàn ông, bọn họ nói những thứ ấy căn bản là vô dụng đối với con gái, có thời gian không bằng cố gắng học thêm sau này giúp chồng dạy con như thế nào —— Nàng ghét nhất là nghe những lời đó, con gái thì sao? Con gái cũng có thể lên ngựa giết địch tung hoành giang hồ mà! Đó mới gọi là tiêu sái, đó mới gọi là thống khoái! Cả ngày ru rú trong khuê các thương xuân thu buồn mới gọi là phụ nữ đích thực chắc? Cả ngày mắc chứng hoang tưởng bị hại cấu xé người ta mới là chuyện phụ nữ nên làm chắc? Hừ, dù sao thì nàng cũng chẳng thích.

Anh chàng Thôi Hi này không tồi, mấy câu này nàng nghe rất lọt tai, không hổ là thanh mai trúc mã của Yến Tiểu Thất!

Ê ê, ai chứ. Rõ ràng là thanh mai thanh mai mà, vị này cũng giống như các cô, đều là chị em bạn dì nhà tôi có được không. Yến Thất dâng cho Võ Nguyệt, Thôi Hi mỗi người một viên thanh mai.

Lục Ngẫu đã đại diện tiểu đội năm sáu bảy đến thượng nguồn thả cái ly vào suối. Những chiếc ly xuôi dòng mà xuống, một đường thuận lợi trôi qua mặt đám Yến Thất, lướt thẳng về phía hạ nguồn, chính mắt thấy một trong số đó dừng lại trước chỗ ngồi của Yến Cửu thiếu gia và hai vị tổ viên.

“Ha ha ha!” Võ Nguyệt cười to, đẩy Yến Thất, “Đúng lúc bọn họ cũng là ba người, chờ lát nữa cô ra đề cho Yến Tiểu Cửu!”

“Con nít ranh không chọc được, cô cũng là người có em trai còn cần tôi phải nhắc à?” Yến Thất nói.

“Sợ gì chứ, Tiểu Cửu nhà cô chỉ độc miệng chút thôi. Dù sao từ nhỏ đến lớn cô đã quen rồi, không phải à?” Võ Nguyệt cười xấu xa.

Há chỉ là miệng độc, nó còn bụng dơ nữa. Yến Thất khóc không ra nước mắt.

Tiểu đồng đã bưng xúc xắc đi qua. Tổ viên Giáp ném trước, được bốn điểm, phải nhảy múa. Cái này không phải việc khó, thời này thích múa mà —— Có thể nói triều đại này quả là bao dung bác ái, còn điều gì mà bọn họ không thích không?

Đàn ông cũng có điệu múa của đàn ông, những lễ hội hiến tế thời xưa, cả trai lẫn gái đều phải nhảy.

Tổ viên Giáp hưng phấn đứng dậy, huơ tay múa chân một trận. Tổ viên Ất vỗ tay đánh nhịp khích lệ cho cậu ấy. Yến Cửu thiếu gia quay lưng về phía hai người, ra vẻ “Ta không quen biết hai tên này hãy để ta yên tĩnh một mình”.

Tổ viên Giáp khó khăn lắm mới nhảy xong, thu hoạch vài tiếng vỗ tay thưa thớt. Sau đó đến tổ viên Ất gieo xúc xắc, gieo được hai chấm, phải đối câu đối, một trong nhóm năm, sáu, bảy còn phải đưa ra vế trên. Nhóc này lập tức như được bơm máu, gào với về phía thượng nguồn: “Tiểu Thất! Tiểu Thất! Cô ra vế trên cho ta! Cô ra cô ra!”

Mợ nó mi là đứa nào, Tiểu Thất là để cho mi kêu chắc, có phải muốn chết như giò quết đúng không?

Tổ viên Ất thường hay bám lấy Yến Cửu thiếu gia, đương nhiên cũng biết Yến Cửu có một người chị đứng thứ bảy. Hơn nữa chị cậu còn mới vừa ra tay béo thể hiện một màn bắn tên tài tình, bây giờ tất nhiên sẵn sàng tiếp xúc thân thiết với người nhà tổ viên mình. Vả lại chính cậu ta cũng là một người mập, ở đây có lẽ còn một phần là vì sự đồng cảm giữa những người thừa cân nữa, khiến cậu ta cứ khăng khăng ngồi bên đó kêu gào, dẫn tới những người bên cạnh cũng hùa theo.

Yến Thất đang định nhờ quyền trợ giúp từ Lục Ngẫu mới vừa về chỗ, bỗng nghe thấy giọng Yến Ngũ lạnh tanh từ phía bên kia: “Không được nhờ người khác ra vế trên giùm đâu nha, thần tiễn thủ.”

Yến Thất nhìn qua khoé mắt thấy gương mặt xinh đẹp của Yến Ngũ vừa ghen ghét vừa tức giận, thật sự muốn nói một câu “nồi da xáo thịt sao đành người ơi”, nhưng liệu nàng ta có hiểu được không? Không phải không hiểu, chỉ là nhân tính con người là như vậy. Những người càng thân thiết càng dễ tổn thương nhau, tỷ như vợ chồng, tỷ như anh em, tỷ như bè bạn.

[1] Khuê mật: bạn thân của con gái, thường cũng là con gái, còn gọi là “chị em bạn dì”. Ở đây “nam khuê mật” là “bạn thân là con trai”/ “bạn thân khác giới”.

Chương 37