Tags
Lời tác giả:
【 Giọng cao 】 “Tự nhấn chuông cửa tự lắng nghe” – Châu Thâm
Nội dung bệnh kiều [yandere] hướng kinh dị
Mix cut MV + bốn góc [Thâm hô Tích x Vân Tứ Phương] + xe [H+], nội dung cực kì tỉ mỉ, quá nhiều chi tiết tự get nha
(Năm ngoái mới biết bạn cùng lớp của tui có quen biết Châu Thâm, mong là ổng không oánh tui ha ha ha)
“Nam vương châu Á” 2017
(Bốn góc = Trịnh Vân Long, A Vân Ca, Châu Thâm, Vương Tích)
FMV Tự nhấn chuông cửa tự lắng nghe by 赵亚男_VitaMochi.
Nguồn: B trạm (21/04/2020).
[Câu hát đầu tiên nghe không rõ]
“Tôi đang chờ đợi… câu chuyện thứ 100.” [1]
“Tôi là cục tẩy, là tấm giấy của người…”
“Tôi thấu hiểu những vần thơ người viết…”
“Tôi là đứa trẻ của người…”
Mùa đông đến thật muộn màng
Người có địa chỉ của tôi
Trong hòm thư có chìa khoá
Mà không một ai hay
Người là giọt lệ của tôi
Đoá hoa hồng vương trên dây đàn
Bữa tiệc đứng khi trời sáng
Mùi vị thật tuyệt
Tôi sẽ tự nhấn chuông cửa tự lắng nghe
Tự đâm chồi nảy lộc rồi tự điêu tàn
Đôi mắt của tôi, căn bệnh của tôi
Vẻ hung dữ của tôi
Chúng ta tự nhấn chuông cửa tự lắng nghe
Tự đâm chồi nảy lộc rồi tự điêu tàn
Đôi mắt của mình, căn bệnh của mình
Vẻ hung dữ của mình
Tự bình tĩnh lại
“Nếu như lúc đó tôi có một tấm vé tàu, liệu em có đi cùng tôi không?”
Sau khi người qua đời
Tôi muốn sửa sang lại bản thảo của người
Bán hết đi
Đổi vé tàu
Tôi là đứa trẻ của người
Tôi thấu hiểu những vần thơ người viết
Tôi là cục tẩy, là tấm giấy của người
Người phải tự nhấn chuông cửa tự lắng nghe
Tự đâm chồi nảy lộc rồi tự điêu tàn
Đôi mắt của người, căn bệnh của người
Vẻ hung tợn của người
Chúng ta tự nhấn chuông cửa tự lắng nghe
Tự đâm chồi nảy lộc rồi tự điêu tàn
Đôi mắt của mình, căn bệnh của mình
Vẻ hung dữ của mình
Tự bình tĩnh lại
Ai đang tỉnh giấc ngoài cánh cửa?
Ai đang rời đi ở ngoài kia?
Được rồi chỉ viết đến đây thôi
Nghĩ không biết giờ người đang ở nơi nào
Người chắc chắn sẽ không bình yên
Tôi sẽ chứng minh
Ai đang rời đi ở ngoài kia?
“Liệu… anh sẽ là câu chuyện thứ 100 chăng?”
[Chiếc vid này chỉ là sản phẩm tưởng tượng. Xin đừng quẩy lên người thật.]
“Em gái cõng búp bê… hihi” [2]
[1] Xuất phát từ bài hát “Thanh đăng hành”. Dịch đại luôn.
Thanh đăng hành
Tôi…
Tôi đang chờ đợi câu chuyện thứ 100…
Ba dòng sông róc rách dẫn hồn
Thắp lên ngọn đèn màu xanh âm u
Đi qua con hẻm dài biết mấy
Phủi tuyết đầy trên người xuống
Đêm đêm gặng hỏi
Tìm qua ngàn cung ngàn thành
Mơ thấy kiếp trước
Trống rỗng quên đi bảy tội nói thật lòng
Chìm sâu vào địa ngục A Tỳ
Trôi lửng lơ hồng trần phù hoa
Đóng cánh cửa son rỉ sét loang lổ
Mơ màng tắt hết chín chín [81] ngọn đèn xanh
Ha hả ~
Xót thương chuyện cũ đường nay
Nhìn ba ngàn hồng trần phù hoa
Nhấc ngọn thanh đăng trên tay
Trông khi nào quay về cửa này
Ba dòng sông róc rách dẫn hồn
Thắp lên ngọn đèn màu xanh âm u
Đi qua con hẻm dài biết mấy
Phủi tuyết đầy trên người xuống
Đêm đêm gặng hỏi
Tìm qua ngàn cung ngàn thành
Mơ thấy kiếp trước
Trống rỗng quên đi bảy tội nói thật lòng
Anh… sẽ là người thứ 100 chăng…
[2] Trích từ bài “Em gái cõng búp bê”. Đây là một bài hát kinh dị, Shi từng nhắc đến ở đây rồi. Đọc thêm ở đây.
“Em gái cõng búp bê
Ra vườn ngắm anh đào
Búp bê òa khóc gọi “mẹ ơi”
Chim nhỏ trên cây cười ha hả
Búp bê à búp bê sao lại khóc?
Có phải nhớ mẹ rồi không?
Búp bê à búp bê đừng khóc nữa
Có tâm sự gì thì nói với tớ đi
Trước đây tớ cũng có gia đình
Có ba có mẹ yêu thương
Một hôm ba say rượu
Cầm búa đi về phía mẹ
Ba chém thật nhiều nhát
Máu tươi nhuộm đỏ tường
Đầu mẹ lăn dưới đất
Mắt mẹ vẫn nhìn tớ
Ba ơi mẹ ơi vì sao thế?
Sau đó ba bảo tớ giúp ba
Bọn tớ chôn mẹ dưới tàng cây
Sau đó ba lại cầm búa lên
Lột da tớ làm búp bê.”
Bài đồng dao trên khá nổi tiếng và có nhiều phiên bản, phiên bản thịnh hành nhất chính là câu chuyện về cô bé tên Bắc Thôn Ngọc Thượng, con của một vị tướng quân với vợ nhỏ. Lúc nhỏ Ngọc Thượng rất xấu, đến khi lớn lên vẫn còn xấu. Cho dù là ba mẹ cùng em gái cũng không thích cô cũng không muốn gần gũi cô bé, bởi vì thời đó “xấu xí” bị xem là một “căn bệnh truyền nhiễm”… Ngọc Thượng vì thế thu mình lại, người bạn duy nhất chính là con búp bê mặt cười, cô ôm nó suốt ngày.
Đến năm 15 tuổi diện mạo vẫn không thay đổi, cô bé tự ti rơi vào tuyệt vọng, treo cổ tự sát trong phòng mình. Bởi vì từ nhỏ xa lánh mọi người nên không ai phát hiện cô đã chết. Đến khi tóc rơi xuống sàn, váy trắng biến thành màu đỏ sẫm, mẹ cô bé cũng phát hiện. Mẹ cô gào khóc thảm thiết, sau khi làm đám tang cho con gái, bà vẫn không sao quên được cảnh tượng đó, bà đổ tất cả lỗi lầm lên đứa con gái thứ 2. Sau đó bà u uất lâm bệnh nặng và qua đời ở tuổi 30. Trước khi chết bà vẫn ôm búp bê cười của Ngọc Thượng và nói rằng sẽ đi tìm con gái.
Mọi chuyện bắt đầu kỳ lạ sau cái chết của 2 mẹ con, cứ đến tối thì có tiếng quạ kêu quác kèm theo tiếng nỉ non truyền ra từ căn phòng của 2 mẹ con
“Mẹ ơi, con cô đơn quá!”
“Mẹ ơi, sao không ở bên cạnh con?”
Thứ duy nhất chứng minh bọn họ từng tồn tại chính là con búp bê có gương mặt cười…
Để làm dịu sự sợ hãi của mọi người, tướng quân sai người khắc mặt mèo lên khuôn mặt của búp bê (Nhật Bản xem mèo là linh vật?), nhưng dặn dò không được khắc miệng vì không muốn nó phát ra âm thanh. Và sau đó búp bê được đặt trong nhà suốt trăm năm… Đến thời chiến tranh, gia đình Bắc Thôn bị tàn sát cả nhà, tài sản bị cướp đi, con búp bê cũng bị bán đi và trôi dạt khắp nơi. Cuối cùng nó được bán cho một cửa hàng đồ chơi và được một cô bé mang về nhà. Vào ngày nọ sau khi ăn tối, cô bé ôm búp bê ra vườn ngắm hoa đào, đột nhiên cô nghe thấy một giọng nói kỳ lạ phát ra từ con búp bê – “Mẹ ơi!”
Thanh đăng hành/ Em gái cõng búp bê_Châu Thâm. [thời Kabu]
Tự nhấn chuông cửa tự lắng nghe_Châu Thâm.
