Tags
Nếu thuyết phục được Quận Vương phi, việc này xem như đã thành công một phần ba.
Liên tục vài ngày Tiết Giang Nguyên đều tâm sự với Quận Vương phi, mỗi khi nói đến những chuyện từng cùng Lê Sân trải qua, còn cố ý tô vẽ một chút, khiến bà nghe mà giật mình không ngớt.
Thật ra Quận Vương phi cũng từng e dè, nhưng hễ kể đến đây, Tiết Giang Nguyên lại cười cười thần bí, chỉ nói khi nào bà gặp Lê Sân thì sẽ hiểu được, khiến Quận Vương phi tò mò lắm.
Trừ việc đó ra, Tiết Giang Nguyên lúc nào cũng có chuyện quan trọng trong người, không ít lần ra vào hoàng cung.
Khương Tức dùng thân tín của Khương Lãng để thám thính hành tung của chàng.
Vì hiện giờ Tiết Giang Nguyên không cần thượng triều, Khương Tư muốn đi “tình cờ gặp” chàng cũng có chút khó khăn. Cũng may dạo này chàng rất hay vào cung, nàng quan sát ba ngày, quyết định đánh cuộc một phen.
Nàng đúng là cược trúng rồi.
Trước kia Tiết Giang Nguyên chưa sống lại, Khương Tư đương nhiên muốn hắn đi chết. Nhưng y lại vẫn có thể tỉnh lại, giờ phải thay đổi cách đối xử với y một chút.
Nhớ tới cách mình đối đãi Tiết Giang Nguyên trước kia, Khương Tư khẽ cắn môi.
Hắn nhất định là… giận mình lắm.
Cũng không biết cô nương kia có phát hiện những gì mình đã làm hay không. Nếu cô ta đã phát hiện, báo cho Tiết Giang Nguyên biết rồi, thì phải làm thế nào bây giờ? Khương Tư lòng nặng trịch, nhưng nàng lại hiểu rất rõ lúc này không đi cũng phải đi, mặt dày đến mấy cũng phải khiến hắn tha thứ cho mình.
Nàng tỉ mỉ chỉnh trang thành phong cách Tiết Giang Nguyên thích kiếp trước, vuốt nhẹ tóc mai, vịn tay nha hoàn bước ra cửa.
Từ trong cung đến Hầu phủ có một con đường bắt buộc phải đi qua, Khương Tư canh giờ, sai kiệu phu từ từ đi đến đó.
Dù vậy, nàng vẫn tới quá sớm.
Khương Tư không còn cách nào, đành xuống kiệu đến ven đường làm bộ như đang rất hứng thú với những sạp hàng hoá này.
Tản bộ không bao lâu, bỗng nghe thấy cách đó không xa có tiếng vó ngựa lộc cộc.
Nàng nhìn qua chiếc duy mạo [nón có mạng che mặt] không thấy rõ lắm, liền kéo nha hoàn tiến về phía trước.
Ngựa đang chạy khá nhanh, thấp thoáng có thể thấy được trong đó có một người tay cầm dây cương, phong tư ngời ngời, nổi bật giữa đám đông như cây lá tôn hoa.
Khương Tư vui thầm trong lòng.
Nàng nhìn chung quanh, đúng lúc thấy ven đường có mấy đứa nhỏ đang chơi đùa, đột nhiên nảy ra một kế.
Nàng làm bộ tình cờ bước đến bên cạnh đứa bé kia, thấy ngựa đến, đanh mắt, lấy khuỷu tay thúc vào lưng nha hoàn mình thật mạnh.
Nha hoàn vốn không đề phòng, kêu đau một tiếng, cả người nhào về phía trước.
Nàng vừa vặn chồm trúng một đứa bé đang ngồi chồm hổm chơi đất, đứa bé đó nhiều lắm cũng chỉ năm, sáu tuổi. Ngặt nỗi cô nha hoàn này cũng ốm yếu, không kháng được lực, cả người đổ ào về phía đường cái.
Cùng lúc đó, vó ngựa kia cũng đã gần trong gang tấc.
Khương Tư nhân cơ hội, kéo nha hoàn về sau, chính mình thì xông lên, kêu to: “Cẩn thận!”, vừa kêu vừa ôm lấy đứa bé, nhưng vẫn chưa ngả sang một bên, ngược lại lại ôm nó đứng sờ sờ giữa đường như đang sợ hãi.
Những người xung quanh nhìn thấy, ai nấy đều kêu la kinh hãi.
Con ngựa hí vang, bị Tiết Giang Nguyên kéo giật, trực tiếp vọt thẳng qua hai người, chạy thêm một đoạn mới từ từ giảm tốc dừng lại được.
Quả nhiên là ngàn cân treo sợi tóc, chỉ kém một li là đạp trúng lên hai người họ rồi.
Trái tim Khương Tư đang đập thình thịch cuối cùng cũng nhẹ nhõm.
Nàng là một người tàn nhẫn, tàn nhẫn với người ngoài, tàn nhẫn với cả chính mình.
Tất cả yên tĩnh lại.
Tiết Giang Nguyên nhíu mày, lập tức nhảy xuống ngựa, đi về phía hai người.
Gần như là cùng lúc đó, một người đàn bà quần áo mộc mạc kêu khóc chạy thẳng ra giữa đường, đẩy Khương Tư ra, ôm đứa bé đang gào khóc lau nước mắt cho nó.
Khương Tư ngã nhoài, bàn tay chạm xuống đất.
Đôi mắt nàng sáng lên, lén cọ xuống đất thật mạnh, cọ đến nỗi xước tay chảy máu.
Tiết Giang Nguyên nhìn sang, thoáng lướt qua nàng một cái, cũng không đến đỡ dậy, mà đi tới bên người đàn bà kia nói nhỏ vài câu.
Khương Tư cắn mạnh môi dưới.