Tags

Học bù ở chỗ chú Út Lê Ngôn Xuyên gần một tháng, nhờ bị bắt đi vòng quanh sô pha mỗi ngày mà căn bệnh chân của Lê Nhược Yên cũng dần dần có thể bỏ gậy và dụng cụ hỗ trợ, chính thức có thể đi bộ, chạy nhảy. 

Chớp mắt chính là tuần thứ ba của tháng mười hai, phải xin được 24 người, mỗi người một xu, rồi dùng để mua một quả táo tặng cho người mình thích, “phong tục” này cũng rất thịnh hành trong lớp Lê Nhược Yên. Lê Nhược Yên mất hơn một tháng mới nhớ hết tên các bạn trong lớp, chỉ xin được mười một xu, trong đó hai xu còn là của ông nội và dì Khâu tài trợ, nhưng bạn cùng bàn Cát Vi của nàng thì khác, chưa tới Giáng Sinh cũng đã gom đủ tiền mua những hai quả.

Nhìn bản thân khổ sở từ khi biết đến ngày này đã bắt đầu đi xin mà rốt cuộc vẫn còn thiếu hơn phân nửa, Lê Nhược Yên cuối cùng vẫn để mắt đến cậu trò hư Trịnh Kha hôm giờ không thích tiếp xúc, anh chàng này chính là cậu bé tháo nón của em ngày đầu tiên đi học, tuy sau đó không còn chọc ghẹo em quá đáng nữa, đôi khi tiết âm nhạc còn được ghép với nhau, nhưng thật ra Lê Nhược Yên chỉ có tình cảm bạn bè bình thường với cậu.

Trịnh Kha nghe Lê Nhược Yên tới kiếm mình xin tiền, loảng xoảng móc từ túi quần ra mấy tờ mười đồng, vui vẻ nói với em:

“Một xu mua được cái gì, tôi có bắt cậu trả đâu.”

Lê Nhược Yên lựa trong đống tiền lẻ ra một xu, vui vẻ nhận:

“Một xu là đủ.”

“Cậu cũng muốn mua táo à?”

Cũng chẳng biết cái sự đi tặng trái táo cho ý trung nhân là có thể thực hiện tâm nguyện buồn cười này là do ai đầu têu, dù sao cũng cực kì hot trong đám nữ sinh. Thấy Lê Nhược Yên chỉ lấy một xu, hắn liền biết bọn con gái lớp này đang bày trò mê tín gì, trào phúng:

“Thôi bỏ đi, thứ này mà ghê gớm như vậy thật, cậu đi ước cho sáng mai tóc dài ra, thử xem có thành công không?”

Tuy nói thì nói vậy, nhưng Trịnh Kha vẫn ghé về phía em, hỏi:

“Cậu định tặng ai, tặng tôi thì miễn, táo thiệt không để được lâu.”

Lê Nhược Yên thầm nghĩ, tên Trịnh Kha tự cao quá cỡ: “Đương nhiên là tôi tặng cho chú tôi rồi, tặng cậu làm gì?”

Trịnh Kha ngượng, ho nhẹ một tiếng, giơ tay sờ mũi, nhớ tới anh trai cao cao nhìn thấy lần đầu tiên, cùng với ký ức bị người ta lạnh lùng châm chọc một trận không đỡ được, chẳng biết vì sao lại cảm thấy hơi không thoải mái, bực mình túm vài sợi tóc, vẻ mặt thể hiện sự không thích rõ ràng:

“Chú cậu thì tặng cái gì, tặng tôi một trái đi ha ha? Tôi thích táo đỏ Fuji.”

Lê Nhược Yên khách sáo dâng lên hai chữ: “Không được.”

Trịnh Kha đương nhiên là không vui, nhưng giữa trưa tan học, cậu vẫn đem mấy người bạn thân trong lớp tới cho Lê Nhược Yên mỗi người một xu, Lê Nhược Yên vui sướng đếm, chỉ thiếu một xu cuối cùng, vì thế thuận theo tự nhiên, dời mắt lên người Chu Bác Vân, người lớn như bọn họ, một xu vốn chẳng để vào mắt, chắc chắn có thể xin được dễ dàng.

Đúng lúc cuối tuần này qua nhà chú Út học bổ túc, thừa dịp lúc đó mặt dày xin một đồng xu, chắc chắn sẽ rất đơn giản.

Sau đó khó khăn lắm mới chờ đến tối thứ sáu, tuy Lê Nhược Yên nhận được điện thoại, nhưng lại chỉ là một cuộc điện thoại dời lịch học bù đến chủ nhật mà thôi, nghe nói cuối năm chú Út bận viết báo cáo, cuối tuần phải ở lại trường làm thí nghiệm thật lâu, không thể dạy kèm cho em được.

Ông cụ Lê vốn đã không muốn cho em đi quấy rầy chú Út thành tích xuất sắc, hơn nữa thành tích tháng này của Lê Nhược Yên lại chỉ khá hơn kì rồi một chút, ông cụ không còn hy vọng gì vào em, dứt khoát nói:

“Thứ bảy làm bài tập xong thì tới phòng đọc sách, ông giám sát cháu luyện chữ, ông thấy cháu chẳng có chút gien thông minh nào của cha cháu cả, ngốc chết, luyện chữ dưỡng tâm cũng được, bằng không sau này viết chữ như gà bới thì người ta còn phải châm chọc ông không biết dạy con cháu.”

Lê Nhược Yên không thích ông cụ, lúc nào ông cũng quăng hết những nỗ lực của em ra sau ót, nghe ông càm ràm xong, em lùa mấy miếng cơm vào miệng, mới trả lời một câu uể oải:

“Dạ.”

Ông cụ thấy em ỉu xìu, đập bàn, nhíu mày:

“Nói lớn lên.”

Lê Nhược Yên đành phải đứng dậy, đáp to một tiếng:

“Dạ cháu biết, cảm ơn ông nội!”

Dì Khâu thấy hai ông cháu phùng mang trợn má, mà Lê Nhược Yên thì cứ chẳng chịu thỏa hiệp, phì cười:

“Bé Yên nhà ta viết càng ngày càng đẹp, sau này cũng sẽ học tập khá lên.”

Ông Lê hừ nhẹ một tiếng: “Cái chữ như gà bới thế kia, còn chẳng bằng một góc chú nó viết ngoáy.”

Lê Nhược Yên: “……”

Được rồi, em biết trong mắt ông nội mình chỉ là một đứa vô dụng, nhưng cứ bị người ta nhắc nhở hết lần này đến lần khác như thế, thật sự không thể nào vui nổi, trong lòng rất buồn, lại càng cảm thấy mình vô dụng hơn nữa.

——

Khó khăn lắm mới chờ đến sáng chủ nhật, Lê Nhược Yên đã dậy từ sớm, cả bữa sáng cũng không ăn, chọn đi cho sớm, đi thẳng đến trường chú Út, tháng trước chú Út đã đưa em tới, em còn nhớ đường. Bình thường thứ bảy ở trường làm thí nghiệm suốt đêm, chú Út cũng sẽ ở ké ký túc xá của Chu Bác Vân, hôm sau mới về nhà dạy kèm em học. Em nóng lòng muốn nhìn thấy chú, xuống xe, lập tức ôm cặp sách đi về phía nhà trọ nghiên cứu sinh của chú.

Trong đại học đột nhiên nhảy ra một cô bé nhóc, dọc đường cứ bị người ta nhìn chằm chằm. Lê Nhược Yên thấy rất mất tự nhiên, trong lòng thầm cân nhắc lát nữa làm sao tìm Chu Bác Vân xin một xu tiền. Nhà họ Lê không tổ chức các lễ phương Tây như lễ Giáng Sinh, chắc chú Út sẽ không về nhà đó. Hôm ấy có lẽ sẽ không gặp được chú, chỉ có thể tặng táo cho chú trước một tuần, vì vậy nên tuần này đã phải lo xin tiền rồi.

Còn chưa đến nơi, từ rất xa em đã thấy có cô gái đang chờ dưới ký túc xá, trên tay cầm những quả táo gói cực kì tỉ mỉ. Em nhìn họ đầy hâm mộ, không biết mình có thể gói đẹp được vậy không. Đang mải suy nghĩ, bỗng nhiên em thấy từ bên trong bước ra một bóng hình quen thuộc, vẫy tay với cô gái kia.

Lê Nhược Yên bỗng dừng lại, nhíu mày, xem ra đã có người nhanh chân đến trước.

Em còn cách rất xa, thả chậm bước, không nghe rõ được bọn họ đang nói gì, nhưng có thể thấy cô gái cúi đầu hơi đỏ mặt, nói chuyện với anh hơi thẹn thùng. Lê Ngôn Xuyên mặc một bộ áo lông màu xanh đen, một bàn tay đặt trong túi, thoạt trông hơi lạnh lùng, trong ánh mắt cũng không chút hơi ấm, không giống chú Út bình thường trước mặt em.

Sau đó Lê Nhược Yên đi về phía trước vài bước, mới nghe được giọng cô gái kia đầy rụt rè:

“Em biết đại học Lộ có một nhân tài, là anh. Em đã đơn phương anh hai năm rồi, vì anh nên mới chọn học ngành này. Anh không thích em cũng không sao cả, xin anh nhận quả táo này của em.”

Lê Nhược Yên thầm “wow” một tiếng, lén quan sát gương mặt cô nữ sinh đó mấy cái, dựa theo mô hình giải phẫu trong phòng chú Út mà nói thì cô gái này chỉ hơi thấp một xíu, bằng không thì nhất định chính là kiểu mô hình giải phẫu chú Út thích. Bởi vì Chu Bác Vân từng nói, những người si mê mô hình giải phẫu như chú Út, sau này có thích con gái thì cũng sẽ thích những người gân guốc.

Em cứ tưởng ít ra thì chú Út cũng sẽ nói vài câu khách sáo nhẹ nhàng từ chối, ai dè vừa mở miệng ra đã làm con gái người ta mất mặt:

“Cuộc đời ngắn ngủi như vậy, thế mà lại đi học ngành y chỉ vì thích một người, cuộc sống của cô thật vô vị, sau này sẽ thấy hối hận.”

Lê Nhược Yên nhạy cảm phát hiện câu này đã làm chị gái kia rơm rớm, thế là em dứt khoát bước thẳng qua đó, vốn định giúp chị gái giải vây, nói:

“Chú Út cháu không thích con gái……”

Em vốn định nói chú chỉ thích nghiên cứu mô hình giải phẫu, nhưng hiển nhiên là cô nương này đã hiểu lầm. Cô nhìn sang Lê Ngôn Xuyên hoảng sợ:

“Anh… anh quả nhiên là…… Em hiểu rồi, quấy rầy.”

Nói chưa dứt lời, cô gái ấy đã nhét thẳng trái táo vào tay Lê Nhược Yên, quay người bỏ chạy.

Lê Nhược Yên nhìn chiếc bóng đi xa, hỏi Lê Ngôn Xuyên:

“Chị ấy hiểu cái gì ấy nhỉ?”

“Tôi cũng không biết.” Lê Ngôn Xuyên thấy trái táo to tướng kia gần như che khuất tầm mắt cô nhóc, anh thuận tay cầm lên, quăng cho Chu Bác Vân đang khoan thai tới:

“Tôi đưa nó đi ăn gì trước, đến tối hẵng đến tìm tôi.”

Lê Nhược Yên le lưỡi với Chu Bác Vân, đi theo sau lưng anh, nói tiếp:

“Chú Út, có phải có nhiều con gái thích chú lắm không?”

Lê Ngôn Xuyên cảm thấy nói loại chuyện này với con nít cứ kì kì làm sao, anh lắc đầu, phủ nhận:

“Có lẽ bọn họ chỉ ưa ngoại hình này thôi, đó không phải là tình yêu thương thật sự.” 

“Vậy yêu thương thật sự là như thế nào?” 

Lê Ngôn Xuyên dừng bước, ngồi xổm xuống búng trán em một cái: 

“Cháu không cần biết rõ thế đâu, lo học hành đi.” 

“Cháu biết rồi, cháu không thèm yêu sớm đâu.” 

Chơi với đám bạn trong trường lâu, những chuyện như yêu sớm em xem từ ngôn tình cho tới phim ảnh cũng biết vài điều, em vẫn chưa gặp được người mình thích, cho nên sẽ không yêu sớm.

Lê Ngôn Xuyên đi vài bước, không thấy em theo sau, quay người lại mới thấy em đang ngồi xổm dưới đất, lưng đeo chiếc cặp sách to trùm gần hết cả người, đang vụng về cột lại dây giày.

Anh ngồi xuống giúp em cột lại dây giày, lấy chiếc cặp của em đeo lên vai mình, dặn dò:

“Thẳng lưng lên.”

Lê Nhược Yên đi bên cạnh anh, thấy trong trường vắng vẻ, giơ tay níu chặt cổ tay anh lắc lắc cả buổi, cuối cùng hỏi: 

“Chú Út, cháu cũng muốn tặng táo cho chú, có khi nào chú sẽ quăng trái cháu tặng cho chú Chu không đấy?” 

Lê Ngôn Xuyên dừng lại, nói thẳng với em:

“Đừng mua mấy thứ nhựa không phân huỷ này, xấu lắm, nhà mình không ăn Giáng sinh.” 

Lê Nhược Yên vội vàng moi trong túi ra 23 đồng xu, hân hoan nâng lên cho anh xem: 

“Chú Út, cháu gom tiền xong rồi, chú không thể đi chơi Giáng Sinh với cháu ạ, cháu muốn tặng táo cho chú, muốn chúc chú…” 

Lê Ngôn Xuyên bỗng có hứng thú, nghiêng đầu hỏi em:

“Chúc chú cái gì?”

“Chúc chú mau gặp được mô hình giải phẫu mình thích.” 

Lê Ngôn Xuyên: “……”

Chương 11