Tags

,

Tác giả: 北极熊在南京
Ngày đăng: 31/01/2024
Nguồn: Weibo

Edit by Lãnh Nguyệt Phong

Lời tác giả:

《 Anh khi nhìn về phía tôi 》

Cũng là kết quả của việc đang dạo chợ hải sản đột nhiên phát hiện bìa set đĩa than sinh nhật Vương ca năm 2019 là Trăng cong cong 120 _(:з” ∠)_.

Một khoảnh khắc thất thần trong tưởng tượng.

Cùng với phần《 Tôi khi nhìn về phía em 》đều là một series nhưng không hẳn là đối xứng _(:з” ∠)_

Note của Shi: Tựa bài cũng là lời bài hát “Ai” mà Tích ca hát trong chung kết Thanh nhập nhân tâm.


Buổi tối, cậu bất đắc dĩ ngồi xuống trước mấy thùng đồ còn sót lại trong phòng khách. Bận bịu suốt nửa tháng chân không chạm đất, hoàn thành xong buổi livestream thông báo thành lập phòng làm việc, cuối cùng cũng phải dọn dẹp rồi. Tất cả hành lý đã đóng thùng xong xuôi, nhờ trợ lý mới vác hết sang nhà mới, nhưng ngoài quần áo và đồ dùng hằng ngày thì đa số đồ đạc vẫn còn chất nguyên ngoài phòng khách. Mấy thùng này đều là những đĩa CD sưu tầm được và đồ cũ ít dùng tới, kỳ thật cũng không cần phải lôi ra, cứ để nguyên như vậy cũng được.

Thôi thì vẫn nên tự tay dọn dẹp một chút, cậu nghĩ, nhà mới mà.

Cạch, mở khoá ra, cái hộp màu đen ấy quả nhiên đang nằm bên trong. Cậu biết chứ, tấm hình này còn do đích thân mình chọn nữa mà.

Khi đó mới vừa qua Tết, hai người họ ỷ vào hiệu quả chương trình, ngang nhiên tình nồng ý mật. Một hôm đang mở mic chơi game, người kia đột nhiên hỏi mình, nói có một nền tảng âm nhạc tìm đến muốn nhân dịp sinh nhật anh kết hợp tung ra một gift box, bây giờ chỉ còn thiếu mỗi ảnh bìa. Hay là em thay ca chọn một tấm đi, đến giờ cậu vẫn còn nhớ rõ giọng điệu của câu nói đó. First blood. Ái chà, lão Vương của chúng ta nhanh như vậy đã hot, không phải chớp mắt là quên tiểu đệ em đây đấy chứ, còn làm bộ khóc hai tiếng hu hu. Double kill, không được ngưng tay. Ái chà tấm nào quý ngài đây cũng đều đẹp cả, anh với người đại diện chọn là được rồi, bằng không thì cứ chụp luôn một bộ mới cho Thiết Thiết xem dạo này đẹp trai thế nào. Triple kill. Không sao đâu, Thâm Thâm, em cứ chọn một tấm đi. Bên kia gửi giọng trầm đến. Executed [tạch game]. Quả nhiên không thể phân tâm.

Quãng thời gian này còn tạo thêm vài “điểm nhấn”. Dù sao thì những thứ như điểm nhấn này đều thật thật giả giả, giả giả thật thật, thêm thêm bớt bớt, có miệng thì nói đường nào cũng được. Coi như là phóng túng một phen, cậu nghĩ.

Mấy ngày sau cậu mới gửi tấm hình đã chọn qua cho anh. Bên kia trả lời bằng giọng nói, đơn giản là cười cười, nói, “Chà, tấm này anh cũng thấy rồi, thích lắm, Thâm Thâm thật biết chọn.” Cư nhiên lại vui sướng đến vậy, rốt cuộc là anh có ý gì, anh quên rồi hay thật sự không biết, cậu cảm thấy mình cũng không rõ.

Thật ra thì vẻ mặt ấy chính cậu đứng đó cũng không thấy rõ lắm, đứng gần quá. Ngay phút tạm dừng khi hát hết câu “Nỗi tiếc nuối người để lại trong đời tôi” cuối cùng, hơi thở phả lên trên mặt như đang vuốt ve cậu, có một khoảnh khắc cậu gần như muốn đưa mặt mình lên tay người kia thật. Mu bàn tay còn vương lại xúc giác, thần hồn không biết đã bay đi đâu từ lâu, chỉ biết là đối phương đang nhìn chằm chằm vào mình. Còn không thấy rõ bằng sau này search hình fan chụp, cậu nhớ lúc ấy mình còn tự giễu như thế.

Sau này xem lại những hình ảnh fan chụp stage đó thật sự rất đáng sợ. Xem nụ cười đó của mình, rõ như ban ngày, rành rành trước mắt, trước công chúng sao có thể cười đến vô tâm vô tư như thế, như trái tim đang để trên đầu. Em tưởng anh vẫn nhớ anh đã từng nhìn em như vậy, khi chọn hình cậu dựng hết gai nhọn trên người đã nghĩ như thế, cậu vẫn còn nhớ, em tưởng là anh hiểu em.

Gần đây thỉnh thoảng thấy trên mạng có người khen cậu vừa có trí nhớ tốt vừa rất có tâm, phóng viên làm việc chung vài năm trước mà vẫn còn nhớ rõ, nhưng có lúc cậu cũng hận mình nhớ dai đến thế, vừa nhớ đến hồi ức thì lại giống như đang tự soi mình trong gương.

Cậu nhận được hộp gift box trong hậu trường tiệc sinh nhật anh. Trên bàn chất một đống, anh cười tủm tỉm đưa cho cậu. Nói thật, lúc mới nhìn thấy bìa cậu đã rất ngạc nhiên, chọn thì chọn nhưng thật ra cũng chẳng trông đợi gì, dù sao thì cũng phải qua tay người đại diện. Nhưng chớp mắt đã đưa tới tay mình, cũng không biết anh đã giải thích với người đại diện thế nào. Quả thật không dễ, mà cũng rất cảm kích. Nhìn qua nhìn lại hai lần, trước khi đối phương tỏ vẻ khó hiểu hỏi mình thích không lập tức nói cám ơn.

Nhưng để tấm hình này rốt cuộc là có ý gì, chẳng lẽ anh không biết ngày hôm đó với cậu hoàn toàn là băng hỏa lưỡng trọng thiên [sống dở chết dở] ư?

Hôm đó định là hát xong xuống sân khấu sẽ đi ôm anh ngay, kết quả hát “Cá lớn” xong vội vàng đi xuống lại phát hiện người ta không còn ở đó nữa. Đột nhiên lâu lắm chưa cảm nhận câu “rơi vào hầm băng” sống động như thế, khi trở lại sân khấu mở miệng ra dây thanh đều lạnh đến phát run, về đến nhà tay còn cứng ngắc không cong lại đánh chữ nổi. Nhưng cậu cứ giống như một con hamster bị đông cứng trong đêm, chết ngắc cố gắng kiên trì đến khi mặt trời ló dạng mới ấm lại được chút, sưởi ấm đến khi cậu có thể tự mình quay qua kề vào, như chưa có chuyện gì xảy ra.

Sau này còn lướt đến có fan đăng vid anh đang chờ xe lúc rời đi —— ngoài cửa cũng khá đông đúc, vây xung quanh anh, anh cũng rất thoải mái rảnh rang nói chuyện phiếm với họ, ký vài chữ ký. Cho nên anh đang sợ em đúng không? Cho nên anh mới đi vội vã đến vậy đúng không? Đi vội vã rồi trở về để được vợ con vây quanh như những người này đúng không? Rốt cuộc là vì sao.

Cậu cho là anh hiểu mình, nhưng lại thường xuyên cảm thấy mình không hiểu được anh.

Anh sắp ra album mới, cậu đương nhiên biết. Tuy vẫn chưa ra hết đầy đủ, nhưng bài hát chủ đề dự nhiệt đã nghe rồi, còn thêm cái “điểm nhấn”. Cái điểm nhấn này….. quả thực như đang trào phúng khi đặt cạnh “điểm nhấn” của một sự hợp tác khác trong cùng đêm.

Sao anh dám, làm sao anh dám. Làm sao anh dám hát một bài đã chỉ đích danh tôi, sao anh lại dám đóng dấu chứng cứ phạm tội của chúng ta lên đồ đạc của mình. Sao anh lại dám…….

Làm sao lại anh dám bằng lòng thả em đi như vậy.

Em tưởng rằng anh muốn hiểu được em.

Hít sâu một hơi định ôm đồ này nọ đứng lên, nhưng ngồi xổm quá lâu, giống như có con kiến đang bò từ từ từ thắt lưng dọc xuống đùi, sau đó biến mất vào bắp chân, đành phải làm chậm lại.

Không sao đâu, cậu nghe thấy chính mình nói, trước đây anh thường nói với cậu như thế.

Thật ra cậu là một người rất dễ hồi hộp, lo âu, sợ hãi, nhưng suốt một quãng thời gian dài ngay cả chính cậu cũng không ý thức được điều đó, bởi vì những cảm xúc này dường như đã len lỏi sang hành vi trước khi cậu kịp nhận ra —— mười móng tay cắn trơ trụi, xước măng rô không còn một cọng, da môi cũng cắn cho bằng sạch. Nhưng lúc đó anh thấy cậu cắn móng tay là mỉm cười, nói Thâm Thâm đừng sợ, không sao đâu, đừng lo, chúng ta có thể làm được. Nghe nhiều thì tự học được cách tự nói như thế với bản thân, cũng đỡ cắn móng tay hơn nhiều.

Không sao không sao, cám ơn cám ơn, ít nhất đã nhận được này cái.

Cuối cùng cũng đứng lên, nhặt những chiếc CD và hộp quà khác cùng ôm vào phòng làm việc, khoa tay múa chân vài cái, sau đó đặt chiếc hộp vào sâu trong cùng trên giá sách. Một thứ quý giá, phải cẩn thận đừng phơi nắng sẽ bị phai màu, cậu nghĩ.

END


Có lẽ đã xem quá nhiều fic viết bằng góc nhìn của Châu Thâm rồi, nên cứ cảm thấy bất giác liền đi vào một kiểu lối mòn, tay non. Xin lỗi Vương ca nhiều lắm, số lượng từ ít gần một nửa, bởi vì tâm tư của anh em thật sự không phịa ra nổi (:3″ ∠)_

Danh sách bài hát concert “Không gian của Thâm” ngày 20/01/2019:
Nụ cười
Phong cảnh

Hoa hồng và nai nhỏ
Dáng hình của nước
Độc thoại + Hoa diên vĩ
Duyên khởi + Niệm
Chiếc dù màu xanh
Băng qua đại dương đến gặp anh
Chú cá voi hóa thân thành hòn đảo cô độc
Thân cưỡi bạch mã
Âm thanh của tuyết rơi
Nho nhỏ + Sau này + Người nhát gan
Gọi bài hát: Nhưng nó yêu thế giới này + Ban công + Yêu anh
Trăng cong cong (with Vương Tích)
Người tình thân mật (Vương Tích)
Chầm chậm thích em (with Vương Tích)
Thiên ngôn vạn ngữ + Đừng hái hoa dại ven đường + Dạo bước trên đường đời + Ngọt ngào + Anh trong lòng em
Dã lang disco
Hoa nở
Cá lớn
Rung động
Không muốn ngủ


Đọc xong đi kiếm bản “Rung động” đó, giời ạ…

Rung động, Không muốn ngủ_Châu Thâm (20/01/2019).

Ai_Vương Tích.