Tags
Tác giả: 大鹅肥羊小黄狗子
Ngày đăng: 11/02/2024
Nguồn: Weibo
Edit by Lãnh Nguyệt Phong
Lời tác giả: Vài dòng nháp cổ đại hồi xưa, nhìn hình mới đột nhiên nhớ tới (nhắm mắt).
Note của Shi: Tựa do Shi đặt.
Giây phút này Vương Tích đang nhìn chăm chú vào Châu Thâm gần như đau đáu, Châu Thâm đứng lặng trên đường, mặc chiếc xe ngựa dừng sau lưng, mặc cho người ấy cũng đang nhìn mình bất động, mặc bả vai mình vương đầy gió tuyết…….
Trong khoảnh khắc này Vương Tích cũng chẳng dễ chịu hơn bao nhiêu, gió tuyết rơi trên vai Châu Thâm như cũng đang đáp xuống trong trái tim chàng.
Bờ vai vương đầy sương gió của Châu Thâm, trong lòng Vương Tích lại biến thành cả một trời cô độc. Vương Tích đột nhiên cảm nhận được sự chông gai, cô độc mà cũng cô đơn của hai năm về trước.
Vương Tích nghiêng mặt, cười khổ một tiếng, dứt khoát ngửa đầu uống hết chút rượu trên tay, cay xé nhưng lại lạnh như băng, tựa như trái tim chàng trong giờ phút này.
Vương Tích biết sự yêu mến của Châu Thâm, Châu Thâm cũng biết lòng tương tư của Vương Tích…… Thậm chí bọn họ vẫn còn yêu nhau.
Châu Thâm nghĩ, mình sẽ rất biết ơn trên đời này có một người như thế, người ấy không ở cạnh mình, cũng chưa từng làm bất cứ điều gì cho mình cả, nhưng mình lại luôn luôn hy vọng rằng người ấy sẽ sống thật tốt, sống lâu trăm tuổi, con cháu đầy đàn, hạnh phúc an khang………
Chẳng hạn như Vương Tích.
Năm ấy Vương Tích hai mươi tuổi, Châu Thâm mười bảy.
