Tags
Cứ vấn vương rồi lại tổn thương,Nhớ không được mà quên cũng chẳng được…
Remix Hoa dạng niên hoa_Thâm hô Tích by 白芋头CHARVIS.
Nguồn: B trạm (04/01/2020).
Khát vọng một ý cười
Chờ đợi một cơn gió xuân
Em vừa đúng lúc bước ngang qua đây
Bất chợt ánh mắt vô tình chạm nhau
Nồng nàn như ngọn lửa
Cuồng loạn đến chẳng thể khống chế
Tôi như bị ma ám
Em cam chịu chấp nhận
Đừng mơ có thể trốn tránh
Sợ bóng lưng ai càng khiến người ta đau lòng
Hãy để tôi điên cuồng nhớ em
Để tôi cười nhạo em vô tình
Ngay cả dục vọng này
Không nỡ lòng né tránh
Hãy để tôi điên cuồng nhớ em
Để giây phút này dừng lại
Đều chỉ trách
Năm tháng như hoa
Quá kích thích.
Một số comments Shi thích.
1. “Hoa dạng niên hoa nhất định phải hát” hai tên lừa đảo các người [khóc lớn][khóc lớn][khóc lớn]
2. Lúc nào cũng thấy rất nhiều người nói không cầu cái gì khác, chỉ cầu một bài song ca Hoa dạng niên hoa…
Kỳ thật những người thật sự nhắc đến “Hoa dạng niên hoa” chắc chắc đã biết rõ từ đầu vì sao không thể viên mãn. Ship tri âm tri kỷ cũng vô dụng. Còn đang cuồng “Hoa dạng niên hoa” thì đi kiếm thử rốt cuộc “Hoa dạng niên hoa” thật sự nói về cái gì đi… Khi nào không còn nhiều cpf nữa thì quả thật hai người song ca sẽ không thành vấn đề nhưng bọn họ… thật sự sẽ không bao giờ viên mãn được nữa đâu…
3. Tôi đã tìm được màn song ca hay nhất, những thứ khác đều chỉ là tạm được.
4. Thâm Thâm: Tình nồng đạm như người ~ (đến từ năm 2022 :)) tui còn ở dưới đáy hồ)
Tình nồng đạm như người_Châu Thâm.
5.
12/02/2020…………. Bọn họ vẫn “không quen biết” như cũ.
Tôi thật sự không ship cp, giờ đây tôi cũng chỉ muốn nghe một bài hát hay mà thôi… Tôi chỉ hâm mộ loại tình cảm giữa biển người mênh mông gặp được một người, liếc mắt một cái đã tìm được mình, quả quyết về mình, hơn nữa còn giúp mình mở mang. Rõ ràng là tri kỷ như cao sơn lưu thuỷ, âm sắc hoà hợp như Bá Nha Tử Kỳ, bây giờ lại thành ra không thể công khai, không được hợp tác.
Nhưng nếu bọn họ đứng dưới ánh đèn sân khấu thì sẽ phải chịu sự giám sát của dư luận. Tôi ship cp là vì bọn họ rất ngọt ngào, ship một chút giải trí cho mình thôi, không cuồng nhiệt gì, nhưng vài fan quật thành như bây giờ, thật sự rất đau lòng. Khiến cho bọn họ và cả những người yêu thích bọn họ là chúng ta đây đã mất đi quá nhiều. Tôi không hiểu những fan đó đã suy nghĩ như thế nào. Có khi nào cũng có một khoảnh khắc nào đó cảm thấy “sự tiếc nuối lớn nhất của tôi, là nỗi tiếc nuối của người có liên quan đến tôi” [Lời bài hát]
Chúng ta_Trần Dịch Tấn.
6. Nhắm mắt lại, tưởng tượng thấy bọn họ đứng hát trên cùng sân khấu, khoé miệng bất giác mỉm cười. Mở mắt ra, thì ra chỉ là một giấc mộng hão huyền…….
7. Đoạn tiết tấu đẩy nhanh, giọng của hai người quấn quýt nhau nhảy một điệu tango nồng nàn. Yêu nhau rồi lại căm ghét, quý trọng mà ghen hờn, trong điệu nhảy cuồng nhiệt, họ ăn ý hít thở, ăn ý phóng túng, lại ăn ý nín bặt. Thân thể cùng đấu tranh, chỉ vì linh hồn quấn quýt si mê, nhưng không thể nào đến gần hơn nữa.
8. Vì sao hả vì sao lại để bọn họ trở thành một cặp bài trùng hợp nhau nhất rồi lại khiến bọn họ quay lưng mà đi [khóc lớn][khóc lớn]
9. Mợ, khóc mù rồi, đoạn cuối lúc hai người cười đột nhiên cảm giác như một đoạn cut thật lâu trước kia còn lưu lại, chỉ lóe lên rồi biến mất liền qua đi
10.
Mùa đông năm ấy,
Các người đã gặp được người kia tốt nhất,
Chúng tôi cũng đã gặp các người tốt nhất,
SHX vĩnh viễn không BE!
Chỉ cần chúng ta sống đủ lâu,
Các người nhất định sẽ “quen biết”
11. Đã từng nghe Thâm hô Tích hát thì sẽ không còn dễ dàng nói ra hai từ “hoàn hảo” nữa
12. Anh quả thật hát rồi, nhưng người hát cùng không còn là cậu
13. Đây là sự không cam tâm lớn nhất đời tôi. Nó không phải là nỗi đau của “Trăng”, không phải sự thật của “Cây sơn tra”, là nỗi tiếc nuối mà cả đời này đều không thể lấp đầy, nó không phải là sự tiếc nuối không làm được, nó là có thể làm được và cũng bằng lòng làm nhưng… cứ vậy mà lỡ mất. Từ đó Tiêu lang thành người dưng [1].
[1] Câu thơ này nằm trong bài “Tặng tỳ” – Thôi Giao.
Trích Tân biên Truyền Kỳ Mạn Lục (Dịch giả: Thứ Lang Bùi Xuân Trang) năm 1970. Nguồn: Google Books
Thôi Giao là một nhà học giả, ngụ ở Hán Thượng, nhà nghèo, có nàng hầu đẹp lại giỏi đàn. Giao phải đem nhờ Vu Liên Suý nuôi dưỡng. Suý đem lòng yêu dấu. Thôi Giao cũng rất nhớ nàng, liền đến phủ Liên Suý để tìm cách gặp mặt. Chàng đứng ở dưới bóng cây liễu, thấy nàng hầu ra, liền đưa cho bài thơ có câu: Hầu môn nhất nhập thâm như hải, Tòng thử Tiêu lang thị lộ nhân. Nghĩa là: Vào thấy cửa quyền sâu tựa bể, Tiêu Lang rầy giống kẻ qua đường. Có người không ưa Giao biết chuyện, viết câu thơ đó lên tường. Liên Suý sai người tìm Giao đến. Giao lo sợ và hối hận vô cùng, nhưng phải đến yết kiến Liên Suý. Suý chỉ trách qua loa sao không cho mình hay, rồi trả nàng hầu về cho Giao (theo Thiên Trung Ký).
Về chàng Tiêu thì lý giải ở đây:
Tần Mục Công (thời Xuân Thu) có người con gái tên là Lộng Ngọc. Nàng có tài thổi ống tiêu. Mục Công cho nàng lên ở đài Phượng Hoàng. Có chàng tuổi trẻ tên là Tiêu Sử đến thổi ống tiêu họa theo tiếng tiêu của Lộng Ngọc. Phượng Hoàng bay đến, Lộng Ngọc cùng Tiêu Sử cưỡi Phượng Hoàng lên trời. Đây, Thôi Giao tự ví mình như Tiêu Lang nhưng giờ đã hóa thành kẻ qua đường.
Đọc thêm ở đây.
14. Ai hiểu đây [khóc lớn] Trong tiệc tất niên 31.12.2022 khúc giữa Thâm Thâm hát một đoạn không lời, lúc ấy mới nghe đã thấy quen quen, chưa phản ứng lại là bài gì thì đã có phản ứng sinh lý, nước mắt trào ra [khóc lớn] Cuối cùng khi nhớ ra tui đã oà khóc [khóc lớn]
15. Phát hiện một chuyện, bản “Hoa dạng niên hoa” mà Tích ca hát trong concert có biến tấu, biên khúc gần như giống y như đúc với bản Thâm Thâm phát hành, đoạn trước có violin, cách biến tấu đoạn sau, chỉ đổi tông mà thôi [doge]
rep: Bình thường mà! Trong Thanh Nhập Nhân Tâm bọn họ đã dựng xong hết rồi, đột nhiên đổi thành “Cây sơn tra” thôi.
16. 3:28 cuối cùng âm nhạc đột nhiên trở nên kịch liệt, làm tôi nhớ đến cuối phim La La Land có đoạn phim montage thật dài của nam nữ chính, cùng là sự tiếc nuối đầy xót xa, có phải ở một thời không khác, có thể tồn tại một đôi tình nhân đẹp như thế? Haiz.
17. Hôm qua nghe Na tỷ với Tiêu Chiến hát bài “Rung động”, cảm giác bất đồng, rất êm tai.. Nhưng khi nghe thì trong đầu cũng đồng thời không kềm được lại liên tục vang lên bản remix của hai người họ.. Cảm giác này thật sự là…
Rung động_Na Anh, Tiêu Chiến.
[SHX][Remix] Rung động by 白芋头CHARVIS
18. Anh hát “Hoa dạng niên hoa” với người khác, cậu cũng hát “Cát khóc” với người khác – bọn tôi ở cùng một chỗ khóc như choá, bao giờ mới được viên mãn đây [khóc lớn]
Hoa dạng niên hoa_Vương Tích, Lâu Nghệ Tiêu.
Cát khóc_Châu Thâm, Trần Hồng Vũ.
19. Vì sao vốn có thể bước cùng với nhau, lại phải ly biệt
rep: Thật hy vọng hai người họ có thể cùng nhau bước đi cả đời, như trước đây từng nói, giúp nhau sưởi ấm
20. Sự xa lạ sau khi đã thân quen thật sự khiến lòng xót xa, tất cả của tất cả đều như một giấc mộng, mà bây giờ chẳng qua chỉ là tỉnh giấc mà thôi. Nhưng mà đây không phải là mộng, tất cả của họ đều không thể xoá bỏ, cho nên, sự ngọt như mật là thật, mà đau đớn thấu xương cũng là thật.
21. Bài hát này từng vang lên vô số lần trong những giấc mơ của tôi, nhưng tôi lại không cam tâm nó chỉ là mộng.
22. Anh và cậu đều đã hát “Cát khóc”, vậy có thể đợi được “Hoa dạng niên hoa” của bọn họ không?
Review phim “Hoa dạng niên hoa” (Nguồn: Tumblr)
[Review] Hoa dạng niên hoa – nỗi hoài nhớ một đời
“Người xưa kể lại rằng, nếu ai đó có bí mật mà không muốn cho người khác biết, họ sẽ lên rừng, tìm một cái cây. Khoét một cái lỗ và thì thầm bí mật của mình vào trong đó. Cái lỗ sẽ được lấp lại và điều bí mật sẽ vĩnh viễn bị chôn giấu trong hốc cây này”. Đây là lời thoại của nam chính trong một phân cảnh của bộ phim “Hoa dạng niên hoa”, và mấy lời đơn giản trên cũng đủ khái quát nội dung chính của phim: một tình yêu lặng thầm, cho đến phút cuối, lời yêu cũng chỉ được thầm thì vào trong tĩnh lặng ngàn năm của đá.
Hoa dạng niên hoa là một bộ phim của đạo diễn Vương Gia Vệ lấy bối cảnh Hồng Kông vào những năm 60 của thế kỉ XX với diễn viên chính là Lương Triều Vỹ, Trương Mạn Ngọc. Chuyện phim xoay quanh hai gia đình Trương và Chu cùng chuyển đến thuê trọ ở một khu căn hộ cũ kĩ, chật hẹp như bao khu nhà ở xứ Cảng Thơm thời ấy, chỉ cần bước một bước ra hành lang là người với người đã đụng mặt nhau. Hai người tuy gia đình đề huề nhưng lúc nào cũng xuất hiện lẻ bóng, bởi vợ ông Chu thường làm ca đêm, còn bà Trương luôn phải đợi chồng trong những chuyến công tác đằng đẵng xa nhà. Một ngày, họ phát hiện chồng người này và vợ người kia có những vật dụng y hệt vợ/ chồng mình. Hai trái tim đau khổ tìm đến nhau bầu bạn mà không hay biết rằng sự thông cảm giữa hai người đồng cảnh ngộ lại có ngày trở thành nỗi vương vấn trong lòng.
Cái hay của Tâm trạng khi yêu xoay quanh những tình cảm ngoài luồng, nhưng trục chính của bộ phim là mối quan hệ giữa ông Chu và bà Trương lại không hề phản cảm. Trái lại, tình cảm ấy lại đầy ý nhị, cao thượng, vượt lên cả những xúc cảm dung tục, tầm thường. Xuyên suốt bộ phim, hành động thân mật nhất giữa hai người họ trao nhau không hơn một cái ôm, nhưng tình cảm vẫn đong đầy qua món siro vừng bà Trương làm khi ông Chu ốm, cái rụt tay đầy phân vân, tiếc nuối khi lần cuối cùng họ nắm tay, cuộc điện thoại không lời hay ánh nhìn lưu luyến của ông Chu trước cửa căn phòng bà Trương thuê một thuở… Và cảnh “đắt” nhất trong diễn xuất của Trương Mạn Ngọc là khi bà Trương về thăm lại khu căn hộ cũ, trông về phía căn phòng của người hàng xóm một thời. Không một giọt nước mắt, nhưng chỉ bằng cái nghiêng đầu bối rối cùng đáy mắt vương ánh nước và câu trả lời gần như lạc giọng, Trương Mạn Ngọc đã đẩy tâm trạng của người phụ nữ chưa bao giờ quên mối tình chưa nở đã tàn của mình đến cao trào. Ngay từ đầu, cuộc đời của hai nhân vật chính đã được xây dựng với dụng ý là những đường thẳng song song. Ở tiệm mì, nàng đi lên, chàng đi xuống. Đến phút cuối, chàng là người ra đi, nàng ở lại. Cứ thế, trong một khoảnh khắc, họ có nhau, trông dõi theo nhau, nhưng rồi không ai đủ cam đảm bước chân vào cuộc đời ai và rồi lại để cuộc đời đưa đẩy qua nhiều lối rẽ. Nhưng có lẽ chính sự thiếu trọn vẹn cho một cái kết có hậu mới là yếu tố đẩy tình cảm của hai nhân vật chính lên trên sự vị kỉ trong xúc cảm thông thường và khiến người xem trân trọng.
“Hoa dạng niên hoa” không chỉ đẹp về nội dung, mà còn là một bộ phim được trau truốt đến cầu kì về hình thức. Từng chi tiết về âm thanh, tiếng động cho đến những thứ nhỏ nhất như bộ li tách, chiếc máy hát, tấm rèm cửa, cách nói chuyện , phục sức của diễn viên, đều chăm chút đến tỉ mẩn, chi li nhằm toát lên hơi thở của xứ Cảng thơm những năm đầu thập kỉ 60. Và cũng giống như câu chuyện của hai nhân vật chính, bối cảnh phim cũng là thứ để người xem đong đầy hoài niệm, về một mảnh đất với nét đẹp hiện đại mà vẫn u hoài cổ điển ở một quãng thời gian không thể trở về, giống như tên của bộ phim – “Hoa dạng niên hoa”, điều đẹp nhất trong một đời người sẽ là thứ chỉ đến một lần.
[MXH36] “Hoa dạng niên hoa” – Vương Tích
[SHX][FMV][Remix] Hoa dạng niên hoa by Kchan
[SHX][Remix] Hoa dạng niên hoa by CHARVIS [1]
Hoa dạng niên hoa_Châu Thâm, Lý Duy.
Hoa dạng niên hoa_Lương Triều Vỹ, Ngô Ân Kỳ.
