Tags
Nguồn: Weibo
Lâu lắm lâu lắm rồi không nghe xong một bài hát rồi còn nhấp vào đọc lời nhạc……
Sinh Mễ thảo luận trong nhóm, cảm giác bài hát này cũng không vần cho lắm, mà khi tôi nghe thì cũng nảy sinh rất nhiều cảm nhận kỳ lạ…..
Mở lời bài hát lên, vừa đọc vừa nghe bài này,
Ca từ đơn giản mà đẹp đẽ, dùng thật nhiều sự vật nhằm mang lại cảm giác hình tượng và diễn tả một câu chuyện không khó đoán.
Tường đỏ ngói xanh, trời chiều đầu bạc, đình viện lá thu, cửa gỗ ống tay áo.
Lời bài hát miêu tả rất rõ ràng câu chuyện về một cặp đôi yêu nhau, đã bên nhau vượt qua bao khó khăn hoạn nạn, dần dần già đi, lo lắng sẽ quên mất tình yêu của nhau rồi cuối cùng lại cùng nhau chìm vào một giấc say nồng.
Những hình ảnh đầy tự sự mạch lạc với sức gợi hình sống động đến mức giống như lấy ra từ trong một bộ phim xuất hiện, những màu sắc hoài cổ với kết cấu giản đơn… Đây là một bộ phim nói về cuộc đời, về một đôi thanh mai trúc mã nắm tay nhau bước qua năm tháng.
Phần lớn khúc đầu của cả bài đều là những lời ca nhẹ nhàng êm ái.
Có Sinh Mễ nói, cảm giác hoàn toàn khác hẳn với những gì đã tưởng tượng khi nghe trailer.
Đoạn trước dịu êm như một tình yêu dài lâu, như cuộc đời, nhưng đến cuối lại trở nên đậm đặc như muốn tuẫn tình [chết vì tình yêu]?
Nhưng tôi nghĩ có lẽ đây chính là giây phút khi người mình yêu sắp ra đi vì tuổi già, trước mắt xuất hiện những hình ảnh về cả cuộc đời nhau, sự nhung nhớ khao khát tình yêu, những khung cảnh chạy qua như đèn kéo quân, sợ quên đi, muốn bắt lại lại không nỡ buông tay…
Có ngôi nhà tường đỏ ngói xanh, quanh năm ấm mùi canh nóng, có rượu mơ in sâu trong ký ức, có cỏ vong ưu quay về quá khứ, và cũng có câu chuyện về tình yêu có thể khiến người ta bình tĩnh thản nhiên đối diện với tuổi già.
Cậu hát, miêu tả, tâm sự, người yêu yêu nhau cả đời, bầu bạn cùng nhau cả đời, tình yêu dịu dàng như làn nước, gắn bó vĩnh viễn quên sầu, nhưng lại nói với em rằng
Ly trà đậm đà này, giống như khoảnh khắc oanh oanh liệt liệt trước khi chia tay, cho dù ký ức đã tan như làn khói, thì tình yêu vẫn khắc cốt ghi tâm.
Có sự chăm sóc triều triều mộ mộ [triều: sáng sớm, mộ: hoàng hôn -> từ sớm đến khuya] cũng có nỗi lo sẽ vĩnh viễn không muốn quên đi tình yêu này, và một lòng tham khẩn cầu cho mối tình này kéo dài mãi mãi.
Nhìn như không đủ “thu”, nhưng nơi chốn đều là thu.
Cậu không có sức sống nồng nàn của mùa xuân, sự nhiệt tình nóng bỏng của mùa hạ, không có cây khô cỏ úa của mùa đông.
Nhưng cậu lại có mùi trà thơm ngát đậm đà và muôn vàn lá phong đỏ vàng óng ánh.
Hoa nở quên sầu_Châu Thâm.
Mua hoa nơi đầu hẻm,
Băng qua con đường tường đỏ ngói xanh,
Chiều tà chầm chậm hôn lên mái tóc bạc của tôi,
Đẩy cánh cửa cũ kỹ ra, đã về đến nhà rồi.
Hâm nóng thời gian toả hương thơm nồng đượm,
Mà người chỉ mỉm cười, chẳng nói một lời,
Mỗi một chuyện tiếc nuối lại uống một bát canh,
Đình viện thăm thẳm, lá thu rơi đầy.
Khi chúng ta già sẽ trở về thời niên thiếu,
Hái mơ xanh ngâm rượu, không cho người uống lén,
Mặc bộ đồ đơn giản, xắn tay áo lên,
Nhặt một chú mèo nhỏ, đặt tên là Cún Xám.
Khi ngủ say ta sẽ vô âu lo như trẻ nhỏ,
Dù gì cũng thật khó khoá lại những năm tháng như kẻ trộm này.
Nếu ký ức có bị đánh cắp, quên mất tình yêu của tôi,
Tôi sẽ nói: Xin chào nha.
Đây là hoa dành tặng cho người,
Hoa tên là Cỏ Vong Ưu
Nó nói, thời gian cuộn trào như bọt sóng trên dòng nước,
Đừng đi xa nữa, cùng về nhà thôi.
Khi say ngủ ta sẽ vô tư như trẻ thơ.
Trong giấc mộng ấy, tôi lại mơ thấy ta đều đã già.
Sự vĩnh hằng ấy chẳng lừa tôi, cũng chẳng hề có sự ly biệt,
Chỉ là tình yêu ấy tồn tại ở một thời không khác mà thôi.
Nếu mỗi câu “tạm biệt” sẽ khởi động một không gian mới,
Nếu mỗi lần nằm mơ là một lần thời không ngẫu nhiên giao thoa,
Vẫn khoẻ chứ, hỡi người đã ra đi.
Xin hãy giúp tôi yêu thương đến tận giây phút cuối.
Cỏ Vong Ưu đã nở rồi,
Người đứng dưới trăng, không nói một lời,
Mỗi một chuyện tiếc nuối lại uống một tách trà,
Đình viện thẳm sâu, lá thu rơi đầy.
