Tags
2.
Châu Thâm vật lộn bốn năm trong chương trình tiến sĩ, sau khi tốt nghiệp thì ở lại trường làm trợ lý giáo sư. Ngôi trường toạ lạc trên đường số 65, ngay vị trí đắc địa Midtown [Manhattan], New York, bên cạnh chính là trung tâm Lincoln, nơi tổ chức những buổi biểu diễn quanh năm. Cuộc sống tiến sĩ đầy buồn tẻ, Châu Thâm sống ở New York với nhịp sống ở Nebraska: Đi học, lên thư viện mượn CD hoặc tài liệu điện tử, tìm thầy cô, đến phòng luyện thanh của trường, nghe những buổi hoà nhạc cổ điển, về ký túc xá sắp xếp ý tưởng. Bạn cùng lớp môn cổ điển mời cậu cùng làm nhạc, bị vừa dỗ vừa gạt kéo đến phòng tập mới biết là làm Psychedelic EDM [một loại nhạc điện tử]. Lúc đầu cậu cũng có hứng thú, nhưng sau khi biết rõ mục đích thực sự của bọn họ là làm nhạc xong thì đi nhậu thì cậu lập tức lạnh lùng từ chối.
Chương trình tiến sĩ của trường này có một yêu cầu: phải mở đủ ba buổi biểu diễn cá nhân. Lĩnh vực Châu Thâm nghiên cứu là bel canto kết hợp với nhạc thịnh hành, cậu đã sưu tầm một đống ca khúc đơn ca, tỉ mỉ sửa sang từng bài, thậm chí còn lôi “Cá lớn” ra sửa thêm một bản. Lần đầu tiên lên sân khấu biểu diễn xong, phản ứng của khán giả rất tốt, sau khi kết thúc còn có người tìm cậu trao đổi. Cậu thở phào nhẹ nhõm một hơi, chuẩn bị thu dọn đi về thì bỗng có một vị khán giả nam cầm một đoá hoa hồng chặn cậu lại ở hậu trường:
“Mr. Charlie, tôi rất hân hạnh có cơ hội được nghe buổi diễn solo của anh. Xin hỏi anh có thể cho phép tôi tặng đóa hoa hồng này cho chú chim sơn ca có giọng hát êm ái nhất thế gian được không?”
Châu Thâm nổi da gà, nghĩ chắc mình đã gặp phải một gã thần kinh rồi. Mà ngẫm lại thì người nước ngoài hay nói hoa mỹ dài dòng cũng là có thể hiểu được, vì thế cậu khách sáo cảm ơn, anh có thể đến nghe cũng là sự vinh hạnh của tôi. Tôi không nhận hoa, nhưng hy vọng lần sau anh sẽ tiếp tục đến nghe tôi hát.
Nhưng từ lúc đó, cậu đã bị tên này bám lấy. Châu Thâm cau mày hỏi sao anh tìm tới được đây? Anh ta lôi tấm poster buổi diễn của cậu ra đầy vô tội, không phải đã viết hết ở đây à? Anh ta lại lập tức nói tiếp, tôi tên là Charlis, là nghiên cứu sinh chương trình tiến sĩ của đại học Julliard, đồng thời là một người chế tác âm nhạc độc lập. Cậu xem tên chúng ta giống nhau thế này, có duyên lắm đúng không? Châu Thâm bị giọng điệu vừa thẳng vừa sến nhưng lại chân thành ngoài dự đoán này chấn động một phen, miễn cưỡng xem như chính thức quen biết, kết quả hắn ta lại chèn thêm một câu: “Vậy bây giờ cậu có thể chấp nhận sự theo đuổi của tôi chứ?”
Đợi đến khi Châu Thâm ý thức được người này đang theo đuổi mình thì cậu không nhịn được nữa móc điện thoại ra, thiếu điều dí nguyên cái album mấy trăm tấm hình chụp chung với Vương Tích vào mặt anh ta: “Tôi có bạn trai rồi.”
“Nhưng cậu vẫn luôn đi đi về về một mình.”
Châu Thâm hiếm khi mới nổi hứng khoe khoang, tự mở google tìm trang chủ giới thiệu về Elvis Wang, sau đó quay lại album hình của mình, tỏ vẻ đó là cùng một người, sau đó mở cho hắn nghe bài Besame Mucho anh hát.
“Bass singer. Cool! [Ca sĩ giọng nam trầm. Ngầu!]“ Charlis cảm thán một câu, “Tôi có thể mời anh ấy cùng làm âm nhạc không?”
Châu Thâm thực sự theo không kịp tốc độ nhảy số này, đang nói chuyện bên kia đã ra tay hành động tìm trên mạng một đợt, giơ màn hình cho Châu Thâm coi: “Anh ta rõ ràng đã kết hôn rồi mà?”
Châu Thâm hiếm có dịp cảm thấy mình sắp xài hết phép lịch sự của mình: “Dù vậy thì tôi cũng chẳng có ý gì với anh cả.”
Charlis nhún vai, vẻ mặt không sao cả: “Cậu nên nói thế từ đầu. Sơn ca của tôi, cậu nói thẳng cũng sẽ không tổn thương gì tôi đâu. Nhưng giờ thì tôi có chút tò mò với câu chuyện của cậu rồi đấy.”
Một tiếng sau, Charlis vừa nốc rượu vừa nghe “Trăng cong cong” rưng rưng: “Cho nên… ý cậu là, hai người yêu nhau, nhưng anh ta đã kết hôn rồi, cho nên không thể ở bên nhau được?” Anh ta say lờ đờ vỗ trán: “Cậu chờ đấy, giờ tôi về viết một bài cho cậu.”
Hai má anh ta đỏ bừng, ngửa đầu nhìn chiếc đèn chùm lắc lư trên trần quán bar, vỗ vai Châu Thâm: “Nhưng người anh em ơi, cậu phải tiến về phía trước đi, đây chính là New York! Giống như tôi này, tôi luôn luôn sẵn lòng trả giá, và nhất định cũng sẽ chờ đợi được!”
Qua một hai năm, Châu Thâm mới hiểu được ý nghĩa thực sự của những lời này.
Cậu đã thử hẹn hò cùng rất nhiều người, dating around in the city [đi date dạo trong thành phố], ngồi quầy bar uống ly rượu tâm sự về âm nhạc và cuộc sống, sau đó cùng nhau dùng bữa tối, nếu có ấn tượng tốt thì lưu lại thông tin cách liên lạc phát triển thêm một bước, nói chuyện không hợp nhau thì lịch sự dừng lại. Cậu kể về câu chuyện của chính mình, nghe về câu chuyện của người khác, bước lui một bước ra ngoài, đứng cách bản thân xa xa một chút, dùng góc nhìn của một người thứ ba lơ lửng trên không trung quan sát những thứ cảm xúc đang bao vây xung quanh chính mình.
Cậu cảm thấy biết ơn, người đến người đi, tất cả những gì để lại đều là những sự va chạm hữu hình. Cậu học được cách làm sao đâm chồi trong cái thế giới không mềm mại này một cách an toàn, và trong hành trình kết nối ra bên ngoài có thể tìm được một vài nơi có thể cho mình sự an ủi khi tiếp đất. Ngày xưa cậu từng vì khao khát có được tình yêu của mình mà cảm thấy hèn mọn, nhục nhã, như một chiếc đồng hồ cát vĩnh viễn không thể lấp đầy, vừa lo lắng làm người ta kiệt sức, vừa hoảng sợ mình có xứng đáng hay không. Bây giờ cậu đã hiểu được yêu và được yêu đều cần dùng thời gian để luyện tập, trước tiên phải hoàn thiện bản thân cho trọn vẹn, đi cảm nhận và đáp lại, mới có thể vững vàng nhận được những quà tặng của cuộc sống dành cho mình. Ca hát cần tuổi tác và kinh nghiệm, mà cuộc sống cũng cần tuổi tác và kinh nghiệm như thế.
Giữa cuộc sống bộn bề, có khi cậu cũng sẽ nhớ về người khiến cậu lần đầu tiên mở ra cánh cửa trái tim. Đó là điểm bắt đầu cho chuyến hành trình dài dằng dặc này của cậu, mà Vương Tích dường như đã sớm đoán trước được ngày này, trong quãng thời gian bọn họ tâm giao cũng đã chuẩn bị sẵn cho cậu đáp án của bài thi này rồi.
