Tags
WARNING: H
8.
Hai người không trở về tầng hầm ngầm đó nữa, Vương Hân dẫn cậu đến chỗ sạp báo, trong đó có một chiếc giường lò xo một thước tám, đủ cho Châu Thâm ngủ rồi. Anh tìm trong đống thùng giấy ra ít nước khoáng, thấm ướt chiếc khăn mặt lau cho cậu, sau đó đứng ngoài sạp báo xối ướt người mình.
Vương Hân ôm cậu, chuyện trò câu được câu không, mơ mơ màng màng ngủ ba, bốn giờ. Đến khi trời sắp sáng, Châu Thâm lay anh tỉnh dậy, ghé sát lại nói muốn làm với anh. Vương Hân xoa đầu cậu, ừ.
Trước đó đã làm hai lần, tối lửa tắt đèn chưa hoàn toàn dập hẳn. Ngay dưới ánh đèn sạp báo, lần đầu tiên Châu Thâm nhìn thấy hình xăm trên bắp chân Vương Hân. Cậu bỗng nhiên nổi lên một ham muốn chiếm hữu kỳ lạ, dùng chất giọng trong trẻo lạnh lùng ra lệnh cho Vương Hân cởi hết quần áo, bản thân cậu cũng trần như nhộng, mở chân ra chào đón anh.
Cậu nói, ca, chúng ta đừng đeo bao.
Vương Hân gật đầu làm theo. Ôm nhau hôn trong chốc lát cũng hoàn toàn cương cứng, thế là chậm rãi thử đi vào. Anh nuốt lấy tiếng rên rỉ của Châu Thâm, đưa ngón tay đặt lên môi cậu, suỵt, im lặng, bên này cách âm rất kém.
Sạp báo ngay cửa trạm tàu điện ngầm, mỗi sáu giờ sáng là sẽ đón dòng người giờ cao điểm. Không chỉ âm thanh, đè sát vào tường cũng không có tác dụng, cái giá hợp kim nhôm sẽ rung lắc, chiếc giường lò xo cũng sẽ kêu thành tiếng.
Không gian chật hẹp, Vương Hân ôm cậu đến chỗ những thùng cạc tông chứa đầy nước đóng chai, nương chiều cao của thùng mà đ* cậu.
Khoái cảm tích tụ lúc trước đã giải phóng được bảy, tám phần, lúc này không còn cảm giác kích thích dồn dập nữa.Vương Hân khống chế tiết tấu từng nhịp, dịu dàng mà đầy mạnh mẽ. Châu Thâm cố ý muốn đối mặt với nhau làm, mở to mắt nhìn anh, đáp lại từng động tác của anh.
Khi lên đỉnh Vương Hân muốn rút ra, Châu Thâm ngăn anh lại, bảo anh bắn vào trong. Vương Hân nóng đầu lên cũng làm theo. Ngoài nước bọt có thể kéo tơ ra thì tinh dịch cũng vậy.
Anh chậm rãi rời đi, tinh dịch ấm nóng chảy ra từ chiếc lỗ sưng đỏ, rơi nhễu lên thùng nước khoáng. Từ mông đến cả mảng bắp đùi đều bị thúc đỏ, “cửa sau” bị đ* đến co thắt, tạm thời không khép lại được, không thể nào giữ tinh dịch lại trong cơ thể trong thời gian dài —— hoặc là có giữ cũng vô dụng, không có chỗ nào để mọc rễ, cũng giống như cánh bèo trôi.
Châu Thâm ngồi trên thùng, nửa tựa vào đống thùng cạc tông cạnh tủ kính khẽ run rẩy; khóe mắt cậu ửng đỏ, miệng mang ý cười, vô thức nhẹ nhàng gọi ca, cậu nói đau, thế nhưng giọng điệu lại cười cười đầy quyến rũ. Thứ bên dưới còn cương cứng. Vương Hân kề sát lại, chui đầu vào giữa hai chân cậu, giúp cậu ngậm cho “ra”.
Làm gì có nhiều “cùng thăng hoa” như vậy. Khi ôm nhau biết phù hợp, khi hôn nhau biết không nỡ xa rời, số phận đã ban cho nhiều lắm rồi.
Châu Thâm giúp Vương Hân mở quầy, sạp báo bắt đầu một ngày buôn bán, hơi thở cuộc sống lửng lơ giữa tám tháng nhân gian. Cậu đội mũ lưỡi trai, giấu sau tủ kính, giúp Vương Hân thu tiền, bán báo cho những ông bà đi tập thể dục buổi sáng.
Vương Hân hỏi cậu ăn gì, Châu Thâm nói gì cũng được, anh ăn gì em ăn nấy. Anh lơ đãng ngân nga vài câu vu vơ, vừa đều tay quăng những cuốn tạp chí ra ngoài tủ trưng bày, cất giọng mạnh mẽ, “Đừng lấy báo mẫu nữa, để tôi vào tìm cho em.”
Anh mua hai phần mì xào tương, đặc biệt lấy thêm nhiều ớt, ngẫm nghĩ lại để riêng ra, lấy cái túi nhỏ bỏ vào. Bước vào sạp báo thì đúng lúc Châu Thâm hát đến “Xin hãy để em đi theo anh, bởi vì em thật lòng yêu anh”; vừa quay đầu lại thấy Vương Hân, sửng sốt hai giây, lại bỏ lời, đổi thành ngâm nga giai điệu. Giọng của cậu là thiên âm, tiếng hát trời ban, Vương Hân đau lòng, ôm cậu ngồi lên đùi mình, ngồi trên chiếc giường lò xo, cùng ngân nga với cậu.
Anh hỏi cậu mấy giờ đi, Châu Thâm nói xe buổi chiều, phải về khách sạn trước lấy hành lý.
Vương Hân gật đầu nói ừ. Hắn luôn nói ừ với Châu Thâm.
Ở nhà ga không có người đứng bán vé, nói là đã đi ăn trưa, chỗ bảo vệ không cho Vương Hân đi vào tiễn. Vương Hân đang chuẩn bị năn nỉ hai câu, Châu Thâm đột nhiên buông hành lý xuống, quay người lại ôm cổ anh.
Vương Hân nói không nên lời, anh sợ Châu Thâm khóc, thử giơ tay chậm rãi xoa xoa đầu cậu. Hơi nước phủ dày trong mắt anh, anh khẽ nhếch khóe miệng, cố gắng tìm lại giọng nói của mình, “Thâm Thâm, em hẳn là nên học âm nhạc, kiên trì được không……….”
Châu Thâm không nói gì, ôm anh trong chốc lát, nhỏ giọng hỏi, ca, anh sẽ nhớ kĩ em chứ.
Vương Hân không biết mình đã trả lời chưa. Bắt đầu soát vé, người xếp hàng đằng sau ùn lên, bảo họ tránh ra, đừng choáng chỗ. Châu Thâm bị cuốn vào dòng người nhào về phía trước, la to câu gì với anh. Vương Hân không nghe rõ, chỉ kịp đưa hành lý cho cậu.
Vương Hân nhìn theo cậu biến mất vào trong đám đông, đứng đó một lúc lâu, rồi quay người đi ra bãi lấy xe.
END
