Tags
WARNING: H
7.
Tầng hầm ngầm này mấy hộ liền nhau, người ta ai cũng năm, sáu giờ là dậy, những kẻ tha hương đến Bắc Kinh kiếm sống đều như thế. Vương Hân bảo Châu Thâm nằm yên, đừng nhúc nhích, còn anh đi giải thích với mẹ mình —— hôm qua uống say, vốn là cậu em trai bạn nhờ trông nom giúp, nên đưa về nhà ngủ một đêm. Anh giúp mẹ sắp xếp sạp báo xong, mua bữa sáng rồi lại trở về tìm Châu Thâm.
Châu Thâm một mực nói mình không sao cả, nhưng cũng nhất quyết không muốn ăn gì. Vương Hân có sốt ruột mấy cũng chẳng làm gì được, nghĩ thầm liệu chẳng lẽ mình đã hiểu nhầm, lẽ nào Châu Thâm có điều gì không tiện nói, vì thế lại ra ngoài mua một phần cháo ngọt. Châu Thâm dậy ăn cháo, Vương Hân cứ ngồi bên cạnh nhìn, bất giác bỗng mỉm cười —— anh đột nhiên nghĩ, nếu đây là bạn gái mình, giờ này hẳn là anh nên tự tay đút, nhưng anh không biết lúc này có nên làm vậy không.
Anh bảo Châu Thâm tiếp tục ngủ bù thêm một lát —— mấy nhà xung quanh đã đi rồi, ngược lại yên tĩnh hơn một tẹo. Sau đó, anh lại đến nhà hát quốc gia, định bụng có gì mua nấy.
Vé tối thứ sáu đương nhiên khó kiếm, mấy tay phe vé cứ vây quanh anh chào hàng; chỉ còn vở “Turandot”, giá không rẻ, vị trí chỗ ngồi còn lệch hẳn sang một bên. Một vở kịch kinh điển, Vương Hân nhìn, cắn răng mua hai ghế liền nhau. Anh biết chuyến xe lửa của Châu Thâm ngày mai là đi.
Anh nói với Châu Thâm về chuyện của mình. Về giấc mộng ca sĩ chòng chành, về khởi nguồn quan trọng nhất của sự đam mê hai mươi lăm năm qua của anh, về thất bại lớn nhất, về sự công bằng. Châu Thâm tựa vào người anh, như một bé mèo nhà yên tĩnh, chỉ khi nào anh không để ý mới lén nhìn anh chăm chú. Châu Thâm cảm thấy cuộc đời trước kia của mình rất tẻ nhạt, đôi khi chêm vào hai câu, còn lại thì đều im lặng, nghe Vương Hân chậm rãi đưa đi qua dòng hồi ức.
Vương Hân nói mệt, anh chưa từng bộc bạch bản thân trước mặt người khác như vậy bao giờ. Anh ngả đầu lên đùi Châu Thâm ngủ một hồi.
Buổi tối cậu ngồi bên anh xem Turandot [1], khi biểu diễn không dám ghé lại gần nhau, nhưng dưới ghế, đôi bàn tay đan chặt mười ngón. Câu chuyện xưa về nàng công chúa Trung Quốc, Mạt Ly. Lúc nghỉ giữa giờ, Châu Thâm kề sát tai anh, ngâm nga bài hát này khe khẽ. Khả năng cảm nhận âm điệu của cậucực tốt, mềm mại luyến láy điêu luyện, hoàn toàn biến giai điệu Giang Nam thanh thoát này trở nên trong trẻo như cánh hoa đẫm sương mai. Một linh hồn tinh khiết không nhiễm một hạt bụi như thế bị giam cầm trong cơ thể một cậu bé, không còn lối thoát nào ngoài việc cất lên tiếng hát, ngoài giai điệu không còn đường khác.
Vương Hân ngồi trong xe hôn cậu. Anh nói Thâm Thâm, em tiếp tục học âm nhạc được không, em hẳn là nên học nhạc.
Châu Thâm nghiêng mặt, không nói.
Vương Hân đưa cậu đến chùa Thiên Ninh, dừng xe ở một góc khuất bên một công trường gần ga tàu ngầm Đại Quan Doanh. Anh quay người, lặng lẽ nhìn ánh đèn từ sau lớp kính. Đêm dần khuya, có những cô gái trang điểm đậm, ăn mặc mát mẻ bắt đầu qua lại, Vương Hân chỉ cho cậu xem.
Anh nói, đó là “lâu phượng”. Đa số là những người sinh viên, công nhân phiêu dạt ra Bắc, không có chốn đi, không có nghề ngỗng gì ra hồn, cuối cùng đều sống chen chúc ở đây, trở thành một vết loét trên gương mặt xinh đẹp của thành phố này.
Anh tựa đầu bên trán Châu Thâm, anh nói, em còn trẻ như vậy, còn vô số sự lựa chọn, em hẳn nên đến ca hát ở những sân khấu lớn.
Châu Thâm vẫn không nói lời nào, thở dài, tựa lưng vào ghế. Ánh trăng rơi vào trong đôi mắt cậu, một cậu bé gương mặt bình thường cũng trở nên đầy kiều diễm.
Cậu bảo Vương Hân xuống xe, đi ra ghế sau. Cậu hôn anh, mãi đến khi chủ động đưa tay cởi khoá quần anh ra. Vương Hân kinh ngạc, “Thâm Thâm?”
“Hai bên đều là những xe vô chủ.” Châu Thâm khóa ngồi trên người anh, tầm mắt hơi cao hơn anh chút, cả người toát đầy sự ham muốn mà lại thật yếu đuối, mong manh. Cậu đã nếm trái cấm với Vương Hân rồi, không thể trở về lúc còn mông muội vô tri nữa, giờ phút này, cậu rất hài lòng với kết quả ấy. Ai lại muốn cứ ngờ nghệch mơ hồ? Đau thương chính là nàng thơ của người ca sĩ.
Cậu cúi xuống hôn Vương Hân, lấy tay bới áo anh lộn xộn, lục được trong ví anh một cái bao —— sống mũi Châu Thâm lại thoáng cay cay, thế là lại kề vào đòi hôn tiếp. Lúc trước cậu vẫn thấp thỏm lo lắng là sợ mình ép buộc Vương Hân, cậu không muốn miễn cưỡng anh.
Hai người ngồi trên ghế sau, hơi thở hoà quyện. Vương Hân kéo quần cậu xuống, đè cậu lên bệ tỳ tay trung tâm, bảo cậu ngửa ra sau, cúi đầu ngậm cho cậu. Châu Thâm vịn vào lưng ghế trước, giật mình kêu thành tiếng.
Dương vật được ngậm vào khoang miệng ấm áp, đầu lưỡi nâng cậu, liếm đến lỗ đỉnh thì bắt đầu lê chậm, xoay vòng. Châu Thâm bấu chặt vai Vương Hân, lời khen ngợi giãy dụa trong cổ họng.
Vương Hân mút cậu, hơi mùi, thính giác, khứu giác và thị giác đều tràn đầy dục vọng. Bàn tay nắm lấy thứ đang cương lên, có thể nhìn thấy lỗ niệu cũng theo đó mở ra một khe nhỏ. Anh dùng đầu lưỡi lướt qua khe hở này, Châu Thâm bấu lấy anh run run như bị điện giật, theo bản năng nâng eo lên đẩy vào miệng anh.
Vương Hân lấy tay nhẹ nhàng xoa tinh hoàn, dọc theo con đường ở giữa, thử đè vào lối vào mềm mại đằng sau. Châu Thâm cầm ngón tay anh đẩy vào bên trong, vào được hai đốt tay, chú cá bị ghim trên thớt, ngửa đầu thoi thóp. Giọng cậu đứt quãng, muốn bơi về nơi không có ánh sáng chạm đến hoà mình.
Anh cực kì kiên nhẫn dùng tay nới lỏng cậu. Vương Hân tuy “chậm”, nhưng cũng không phí sức đi giãy dụa làm gì. Anh đương nhiên thích cậu, làm cũng làm rồi, chỉ mong có thể dành cho nhau sự dịu dàng đẹp nhất. Vương Hân dùng hai ngón tay tìm được điểm gồ lên sâu trong cơ thể cậu, nhấn xuống, tiếng rên của Châu Thâm tràn đầy không gian xe.
Vương Hân muốn giúp cậu ngậm cho ra, Châu Thâm ra hiệu không cần, giúp anh đeo bao, chủ động ngồi lên người Vương Hân, đỡ lấy dương vật đã hoàn toàn cương cứng của anh từ từ ngồi xuống. Cửa vào đã được nới lỏng đàn hồi tốt hơn nhiều, trên bao có dầu, thêm nước bọt và những dịch trơn, ít nhất vào được một phần ba cũng sẽ không đau đến mức không chịu nổi. Phía dưới ngậm được quy đầu xong thì lại khó tiến vào thêm nữa, Vương Hân tên đã lên dây, muốn đâm vào trong, thấy Châu Thâm nhíu mày, chỉ dám nâng đùi cậu vuốt ve, để cậu tự cân nhắc từ từ tự vào.
Sau khi to không còn là vấn đề nữa thì chiều dài lại thành một khó khăn mới. Đêm đầu tiên Vương Hân sợ cậu chịu không nổi, cộng với khoái cảm của mình cũng hữu hạn, hoàn toàn chưa từng đâm vào hết. Bây giờ tư thế này đi vào quá sâu, sau khi tất cả đẩy vào, Châu Thâm toát mồ hôi lạnh cả người, ôm chặt Vương Hân hơi phát run. Vương Hân bị sự chặt thít nóng hổi nghẹt thở bọc lấy, không dám nhúc nhích, lấy tay vuốt dương vật người ấy, thẳng đến khi Châu Thâm kề tai anh rên rỉ thành tiếng.
Anh nâng háng thử thúc cậu. Châu Thâm càng cau chặt mày, trong giọng nói cũng không chỉ toàn là đau đớn nữa, mà đâu đó thêm vài tiếng rên khàn khàn khó nhịn. Vương Hân thúc vài lần, sức nhẫn nại như thép —— anh liếm vành tai Châu Thâm, hỏi, có thể không, bây giờ được không.
Châu Thâm gật gật, tựa đầu vào bên cổ anh. Vương Hân nấc mạnh hông về phía trước, Châu Thâm kêu như sắp tắt thở, yết hầu tinh xảo đến tột đỉnh, ngay cả bị người ta đ* cũng đều như một tác phẩm nghệ thuật mong manh, uyển chuyển rên rỉ, rên rỉ uyển chuyển. Vương Hân điên mất, hoàn toàn khác với giọng phụ nữ, khác với tất cả những âm thanh tiêu khiển nhàm chán đêm hè. Châu Thâm không biết vờ vĩnh, giọng của cậu không thể phân vào bất cứ thể loại nào, cậu chỉ kêu lên vì một mình Vương Hân.
Vương Hân hạ người đi xuống một chút, dễ bề càng dùng sức đ* cậu. Thử bằng ngón tay rồi, vị trí không sâu lắm, thúc dương vật vào điều chỉnh góc độ là tìm được điểm gồ lên ấy. Châu Thâm giống như bị thước kẻ đánh trúng, gần như là nức nở, nắm chặt cánh tay Vương Hân, khe khẽ nức nở, cầu xin anh đáng thương, vẻ mặt không rõ ràng.
Đến lúc này, Vương Hân đã mất hết kiên nhẫn. Anh bóp chặt eo Châu Thâm, thúc vào càng sâu, sâu đến mức Châu Thâm cảm thấy buồn nôn —— sau đó lại rút ra, chỉ chừa quy đầu kẹp ở cửa, rồi lại nghiến lấy nơi mẫn cảm, ghim vào sâu trong cơ thể cậu bé đang không ngừng run rẩy này. Anh là dị vật của cậu, là gai xương chôn trong thân xác.
Châu Thâm bị anh đâm mạnh quá mất thăng bằng, cắn trúng lưỡi mình trong cơn chấn động. Chưa kịp mắng, Vương Hân đã lập tức nắm mặt cậu hôn lên, đầu lưỡi lướt qua vòm miệng, niêm mạc ngứa ngáy khiến cậu ậm ừ thành tiếng. Vương Hân hôn rất điêu luyện, vừa khẽ hôn cậu, vừa dùng ngón cái vân vê thứ nhô lên trước ngực cậu, Châu Thâm vừa trốn một cái đã bị anh nắm eo thúc mạnh vào trong, chỉ có thể suyễn giọng xin tha, nhẹ chút, chậm chút.
Những lời này bất cứ tên đàn ông nào cũng hưởng thụ, tác dụng lại tương phản. Tốc độ, cường độ của Vương Hân càng nhanh càng mạnh, Châu Thâm bị đâm không ngừng kêu lên. Chất lỏng phun ra từ dương vật phía trước để lại vệt nước trên eo trên bụng Vương Hân, anh bóp mông Châu Thâm, tinh hoàn nóng bỏng không ngừng đụng vào bên dưới chỗ ra vào. Vương Hân ngẩng đầu hôn cậu thật sâu, một tay vòng ra sau cậu, đi sờ chỗ hai người nối nhau. Dương vật thô cứng hoàn toàn xẻ đôi Châu Thâm, Vương Hân nghĩ đến hình ảnh chỗ kia bị căng tràn chống được trong suốt đích hình ảnh, huyết mạch bơm trương, thế nên lại ghé vào tai cậu nói những lời càn rỡ.
Lỗ tai Châu Thâm đỏ lên như sắp chảy máu. Vương Hân lại cố tình muốn hỏi cậu, em có chịu không, mở miệng xin đi, tôi cho.
Anh đem một cậu bé vừa nếm trái cấm đ* đến bắn ra, phun ra từng đợt từng đợt, bắn đầy lên người anh. Cảm giác xấu hổ mãnh liệt đến mức Châu Thâm không thốt được tiếng nào, ôm anh tuyệt vọng, không biết là đang khóc hay là đang vô thức rên rỉ. Trong cơ thể cậu vẫn còn đang cắm thứ gì vừa cứng vừa nóng, cậu cầu xin Vương Hân mau bắn ra.
Vương Hân xoay người cậu lại. Không gian trong xe quá nhỏ, chỉ có thể để Châu Thâm áp ngực vào lưng hàng ghế sau, anh nằm trên lưng cậu ra vào mãnh liệt. Cậu bé bị đ* kêu thành tiếng, âm thanh bị miếng đệm lưng ghế hấp thụ, tràn ra đứt quãng từng đợt, sau khi lên đỉnh chưa thích ứng đã bị đâm đến bất tỉnh. Vương Hân hôn gương mặt cậu, dùng bàn tay ấm áp sờ dương vật cậu đã mềm xuống, cầm cả tinh hoàn nhẹ nhàng nâng lên, trong tiếng nức nở của Châu Thâm, bắn ra.
Vương Hân không chịu rút ra, chìm trong dư vị, hôn người tình của mình. Chỗ tương giao khẽ nảy lên.
Thâm Thâm. Vương Hân gọi tên cậu.
Mùi nhựa bao cao su quyện cùng mùi vani. Tinh dịch khô lại trên bụng cậu, mồ hôi bên môi, hoà cùng nước mắt chưa khô, không biết thứ nào càng mặn. Vương Hân dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm khuôn mặt cậu.
[1] Một câu chuyện trong bộ “Ngàn lẻ một ngày.” Đọc thêm ở đây.
