Tags
Mặt khác, lại nói về Tiết Giang Nguyên bên này, chàng gấp rút đi nửa tháng, cuối cùng cũng về Hầu phủ đầy phong trần mệt mỏi.
Thu xếp một phen, chàng rửa mặt chải đầu xong lập tức đến Quận Vương phủ.
Trong lúc đó, Quận Vương phi đang lo chọn vợ tương lai cho con. Tuy bà không thích, nhưng vẫn tính Khương Tư vào, kẻo Tiết Giang Nguyên trách bà.
Đương nhiên, có thể thấy rõ bà quả nhiên cũng không muốn cho nàng ta vào cửa.
Tiết Giang Nguyên tới rất đúng lúc, Quận Vương phi lập tức kéo chàng lại, cho chàng xem tranh vẽ các tiểu thư quý nữ, hơn nữa còn cố ý đặt tranh của Khương Tư dưới cuối cùng.
Trên kinh nhiều quý nữ, thân thế của nàng cũng chỉ là lớp giữa, dung mạo dù xinh đẹp nhưng cũng không đến mức từ cổ chí kim có một không hai, bà không tin không ai có thể hơn được nàng ta.
Tiết Giang Nguyên dở khóc dở cười.
Chỉ là nhìn Quận Vương phi quá trông mong, chàng vẫn nghe lời, nghiêm túc lần lượt xem hết, nhưng đa số xem xong là quên.
Đến Khương Tư cũng chẳng thèm liếc cái thứ hai.
“Uyển Diễm, thế nào?” Quận Vương phi hỏi.
Tiết Giang Nguyên gom chồng tranh vẽ lại, đặt sang một bên. “Mẫu thân, lần này con đến, đầu tiên chính là vì chuyện hôn nhân.”
Quận Vương phi sửng sốt, lập tức mừng rỡ: “Sao, con đã có người trong lòng à?” Nghĩ nghĩ lại thấy không đúng, từ khi tỉnh lại con mình liền bận rộn công vụ, chưa bao lâu đã bị phái đi Lộc châu, nào có cơ hội thấy cô nương nhà khác.
Chẳng lẽ là Khương Tư kia? Niềm vui trên mặt Quận Vương phi nhạt đi vài phần, “Hay là… con còn thích cô nương nhà họ Khương kia?” Tiết Giang Nguyên đang muốn nói về chuyện Lê Sân, thình lình nghe Quận Vương phi nhắc tới Khương Tư, trong đầu không phản ứng kịp, theo bản năng nói: “Liên quan gì đến cô ta?” Nếu mẫu thân không nhắc tới, chàng cũng sắp quên béng.
Không phải Tiết Giang Nguyên tuyệt tình, chàng đã khôi phục ký ức, đương nhiên cũng nhớ rõ lời chối từ của Khương Tư lúc trước. Lúc đó đã lạnh lòng, tuy không trách nàng, nhưng cũng không thể sinh ra tình ý như trước nữa.
Không chỉ vậy, giờ chàng đã có người càng vừa ý, so sánh hai bên, mới phát hiện ra tình cảm đối với nàng Khương lúc trước chỉ là mối tình đầu ngây thơ mà thôi.
Đều là đồng cam cộng khổ, nhưng không biết vì sao, với Khương Tư thì như hoa trong gương, trăng dưới nước, còn với Lê Sân thì lại khắc cốt ghi tâm.
Cảm giác kỳ lạ như vậy, đến cuối cùng khi chân tướng sáng tỏ, Tiết Giang Nguyên mới hiểu rõ nguyên do. Bây giờ chẳng qua còn chưa biết mà thôi.
Quận Vương phi thở dài nhẹ nhõm một hơi, trên mặt lại đầy ý cười, “Vậy là tốt rồi, mau nói với nương, là con gái nhà ai?” Tiết Giang Nguyên mỉm cười.
Trước khi đến, chàng đã nghĩ xong hết đầu đuôi câu chuyện. Bây giờ không phải chàng có muốn cưới hay không, mà là liệu nàng có chịu gả. Mà cho dù nàng chịu gả, chuyện thân phận vẫn phải sắp xếp thật tỉ mỉ, nếu không sau này nàng chịu ấm ức, chàng sẽ thẹn lòng.
Bởi vậy, chàng nhất định phải làm Quận Vương phi đứng về phía mình.
Sau khi nói hết mọi việc rõ ràng, Tiết Giang Nguyên còn cố ý trau chuốt một phen, Quận Vương phi nghe mà không cầm được nước mắt: “Con… con đứa nhỏ này, thật sự là nợ người ta ơn to bằng trời.”
Quận Vương phi tính tình hiền lành, nhưng không phải một quả hồng mềm, làm việc gì cũng ra ngô ra khoai.
Thân phận đương nhiên rất quan trọng, nhưng nghe Tiết Giang Nguyên kể xong, bà cứ cảm thấy cô nương ấy không phải người bình thường, lại nhớ đến lời đại sư Minh Tuệ đại sư để lại, bà lập tức hoảng lên.
“Uyển Diễm, đó không phải là…… tiên nữ đấy chứ?” Quận Vương phi lo sợ nói.
Tiết Giang Nguyên khụ mạnh một tiếng, cố nhịn cười, ra chiều lo lắng lắm: “Không biết, con lén xem thử, quả thật trông không giống người phàm.”
Làm sao chàng biết lời Minh Tuệ đại sư đã nói với mẫu thân, nói chính xác việc cải tử hoàn sinh này ông hoàn toàn bó tay không có cách nào, chỉ có thể chờ người hữu duyên đến.
Mà Quận Vương phi xem thì phải cao tay biết bao nhiêu mới có thể cướp người từ tay Diêm Vương gia chứ? Thế thì chắc chắn là tiên rồi còn gì? Đại Chu chuộng huyền học, nếu không đại sư Minh Tuệ cũng không nổi danh đến thế. Hơn nữa Tiết Giang Nguyên đích thật đã cải tử hoàn sinh, bị vạn tiễn xuyên tâm mà có thể tỉnh lại một lần nữa, Quận Vương phi không thể không tin.
Trời ạ, con trai nhà mình muốn kết hôn với tiên nữ ư? Quả là một sự hiểu lầm đẹp đẽ.