Tags

, ,

Tác giả: 北千Brandy
Ngày đăng: 11/04/2020
Nguồn: Lofter
Edit by Lãnh Nguyệt Phong

Lời tác giả:

Tiểu thuyết gia Vương Tích x Châu Thâm (trong bài có giải thích bối cảnh)
OOC, kết quả của việc xem Ca sĩ, OE
Đừng quẩy
Có hơi kinh dị nhưng thật ra cũng không tệ lắm, hy vọng mọi người thích!


Vương Tích giật mình tỉnh lại, cảm thấy ngạt thở.

Bản năng khiến anh rướn người lên và ngẩng cao đầu.

“Khụ khụ khụ!!” Anh bắt đầu thở hổn hển, não thiếu ôxi bỗng đột ngột nhận được một lượng không khí lớn khiến anh choáng váng, khó khăn lắm mới ổn định lại, mới phát hiện mình đang ở trong một chiếc bể đầy nước, có điều hồ không sâu, vừa nãy có lẽ là vì đang nằm xuống nên mới không thở được.

Anh không biết đang xảy ra chuyện gì, anh định đứng lên, lại phát hiện tay chân mình đều bị trói chặt, lại ngã giật xuống, đau đến hít hà, anh không biết mình đang ở đâu. Đây hình như là một căn phòng trống trải, vì lúc nãy anh ngã xuống có vài tiếng vọng lại, nhưng bốn phía tối đen, anh cố mở hai mắt thật to vẫn không thấy được gì.

Trên người vẫn đang mặc bộ tây trang tham dự buổi họp báo hồi chiều nay nhưng giờ đã ướt sũng, rất khó chịu, mặt mũi anh mất tiêu hết.

Vương Tích cố gắng nhớ lại sau buổi họp đã xảy ra những gì, lúc này cả người anh lạnh run, cảm giác như nhiệt độ trên người đang bị hút đi từng chút một, rất khó tập trung, anh thầm nghĩ mau mau lên chỗ nào khô ráo hơn chút, cố sức vặn vẹo cả người nhưng chỉ phí công.

Ngay lúc đó, anh bỗng nghe thấy có tiếng bước chân giòn giã, tựa như từ một nơi thật xa vọng lại. Từ xa đến gần, anh cảm nhận được người đó đã ở trước mặt anh, như đang hít thở ngay bên đầu mũi, nhưng anh vẫn không thấy được gì. Anh vô cùng kích động, run rẩy môi.

“Mi…. Mi là ai?” Thật lâu không mở miệng, giọng nói nghe trầm khàn hơn bình thường.

“Anh không nhận ra em sao?” Người đó nói, âm thanh trong trẻo vang vọng vài lần trong không gian rộng lớn chợt làm người ta cảm thấy quái dị, Vương Tích nghe xong lập tức kinh hãi ——

Không đúng, không thể nào, mi đang nghĩ gì vậy?!