Tags
Tác giả: WhiteRadish3
Ngày đăng: 27/02/2023
Nguồn: AO3
Edit by Lãnh Nguyệt Phong
Note của Shi: Liên quan đến bài này.
Từ lâu không còn ai dám chọc Châu Thâm khó chịu, thế nên lâu rồi cậu chưa nghe tên Vương Tích từ miệng người khác. Nhưng cậu vẫn thường hay lên mạng, lòng vòng một hồi thì Internet cũng sẽ đẩy tin về anh. Vương Tích lại sắp ra album mới, hình quảng cáo album mới của Vương Tích là dây thừng với lẩu cà chua, nửa trên album đã phát hành rồi, nửa dưới album cũng phát hành rồi, gì? Album mới còn một bài cuối chưa ra? Chúc mừng năm mới luôn. Bài cuối trong album mới của Vương Tích cuối cùng cũng tung ra rồi. Châu Thâm nhìn lướt qua, Ngôi sao muốn bơi lội.
Mấy ngày sau, Internet lại giới thiệu cho Châu Thâm, Vương Tích nói lúc hát bài này đã nhớ đến một người bạn đã khuất.
Châu Thâm khựng lại: Vương Tích đang trù mình hẹo đấy à.
Khựng xong thì lại cười, nhấp mở link nhạc, tạo nick clone, thanh toán ba tệ, tắt loa đi, đọc đi đọc lại lời bài hát ba lần.
Hẳn là không phải đang chửi mình.
Châu Thâm hài lòng tắt link.
Trong danh bạ Châu Thâm vẫn còn lưu số Vương Tích. Bán buôn không thành vẫn còn tình nghĩa, đều là người trong ngành, không cần phải vậy. Mấy năm nay đi diễn, trong công việc cũng không ít lần lướt qua nhau, cùng sân khấu không chung khung hình, thậm chí đôi khi còn tán gẫu riêng vài câu, ôn hoà không nóng không lạnh. Lại qua vài hôm, Châu Thâm thu âm xong, khuya về đến nhà, đầu óc vẫn còn căng thẳng, một vạn suy nghĩ đang nổ ầm ầm trong đầu. Không biết vì sao cậu lại nhớ đến bài hát bị hiểu lầm là đang mắng mình, thế là lại mở acc clone, nhấn play.
Trời rất lạnh, phải mặc áo len cổ lọ, áo lông. Châu Tinh này thì [1] chẳng muốn bơi lội chút nào.
Cậu mở bài hát lên, rồi làm vài việc vặt, rửa mặt xong, vùi mình trong chăn, tắt đèn, cầm điện thoại lên mới nhận ra bài hát này vẫn đang phát lặp lại. Trong bóng tối, cậu nheo mắt đọc lời bài hát một lần nữa, lần theo cùng tiếng ca của Vương Tích. Kết quả phì cười luôn.
Một lời xin lỗi bình thản, dài dòng như vậy.
Châu Thâm cậu cũng chẳng nhiều lỗi phải thế.
Cậu gửi link bài hát cho Vương Tích, vừa cười vừa gõ chữ: Lời bài này ai viết cho anh vậy, anh nói với người ta mấy chuyện này thật đấy à.
Châu Thâm dừng lại, lòng lại thầm nhủ, người này còn chưa từng nói với mình nữa.
Vương Tích nhanh chóng trả lời, một hàng dấu ba chấm. Sau đó lại gọi điện thoại qua.
Châu Thâm: …………
Cậu bất đắc dĩ bắt máy nói: “Sắp ba giờ đến nơi rồi, gọi làm chi?”
Vương Tích không đáp, chỉ lặng lẽ thở dài.
“Chuyện gì, nói mau.” Châu Thâm vùi luôn mặt vào chăn.
Vương Tích vẫn im lặng như cũ, vì thế Châu Thâm cũng không nói gì.
“Sao tự nhiên em lại nghe bài này?” Vương Tích hỏi.
“Không có gì, chỉ tự nhiên vậy thôi.”
“Cảm thấy thế nào?”
Châu Thâm ngẫm nghĩ: “Cũng được, mới nghe vài lần,” sau đó lại cười, “Em nói, ‘Hân’ muốn bơi lội [2], anh bất chấp vùi đầu vào trong bóng tối [lời bài hát] cho em xem thử một cái xem?”
“Haiz….” Vương Tích lại thở dài, “Tôi cảm thấy tôi đang vùi rồi đây.”
“Nói bậy,” Giọng Châu Thâm nhẹ như gió, “Lần trước anh gọi cho em cũng vì bài hát này à?”
“Ừ.”
Mấy tháng trước một đêm khuya nọ, Vương Tích cũng từng gọi cho Châu Thâm như thế này. Châu Thâm buồn ngủ mơ màng hỏi anh sao vậy, Vương Tích nói đang rà lời bài hát mới, đọc thấy buồn quá, với lại bài này làm không kịp rồi, chắc phải cho phát hành sau. Châu Thâm đang không được tỉnh táo, hơn nữa khi nửa mơ nửa tỉnh hay mềm lòng, nói anh buồn à, vậy em hát cho anh nghe nhé? Sau đó bắt đầu ngân nga, cũng không nhớ đã hát gì, cuối cùng hát thiếp đi luôn, hôm sau dậy thấy lịch sử cuộc gọi hơn bốn mươi phút.
“Vậy giờ anh đang ở đâu, lại đang đi lòng vòng ngoài đường à.”
“Không.” Vương Tích hắng hắng giọng.
“Ờ, em muốn ngủ rồi,” Châu Thâm thoáng do dự, “Vậy em cúp nha? Hay lại muốn em hát cho anh nghe vài câu ta nữa?”
“Vậy em hát hai câu đi.”
“Ok.” Châu Thâm ngồi dậy, mò lấy chiếc iPad trên tủ đầu giường qua, mở một bài hát lên, nhạc dạo mới phát được hai nốt, Vương Tích liền dở khóc dở cười nói: “Này, em……….”
“Sao, em cứ hát bài mới này của anh đấy.”
“Không phải, đến anh còn chưa hát cho ai nghe đâu.”
Châu Thâm làm lơ anh, theo giai điệu nhẹ nhàng cất tiếng hát. Cậu bắt điệu cao, âm vang mảnh mai, nhẹ nhàng, khi hát đến đoạn điệp khúc thứ hai, vì đang nằm trên giường, không lấy hơi nhiều được, hát bị mất lời. Cậu bấm tắt màn hình, ngân nga theo giai điệu, giọng cậu lên xuống nhẹ nhàng, giọng du dương mềm mại, bầu trời mây mù bao phủ, mặt biển đen thăm thẳm, có thuỷ triều dâng cao, ngôi sao rơi xuống biển, sáng lấp lánh trong từng đợt sóng biển.
Châu Thâm hát hết bài, nói vào micro: “Em cúp đây.”
Âm nhạc còn đang tiếp tục phát lặp lại, lại đến phần nhạc dạo đầu. Giọng Vương Tích thu âm vẫn đang hát, quá muộn để quyết định, không nhớ nổi quá khứ đã qua. Thật xin lỗi, thật xin lỗi [lời bài hát].
Châu Thâm sờ đôi mắt mình, vì rơi lệ mà sưng lên, hơi âm ấm.
[1] Tên khai sinh của Châu Thâm là “Châu Tinh Tinh”, sau này đã sửa lại.
[2] Trên baidu ghi Vương Tích có biệt danh là “Vương Hân”, trên wiki Trung thì ghi “Vương Hân” là tên thật. “Hân” /xin/ đồng âm với “tinh” /xing/ (ngôi sao).
