Tags

,

007MS9Eply1gk7yrzdqdgj30u00i0dh4

5.

Vương Tích đánh một ván, vận may không tệ, nhưng thắng quá dễ dàng. Anh đứng lên vẫy tay cho người đằng sau thế chỗ mình. 

Thắng làm vua, đương nhiên anh đi không ai ngáng đường. Anh nheo mắt nhìn chiếc sô pha bên phải, rồi mới thong thả bước về phía Châu Thâm. Châu Thâm nằm dài trên sô pha, đầu kê trên một chiếc gối, tay trái lướt điện thoại, ánh sáng màn hình chiếu lên mặt cậu. Cậu nhìn thấy Vương Tích đi tới, đôi chân mang tất trắng lập tức hơi co vào trong, để Vương Tích có đủ chỗ ngồi xuống.

“Thâm Thâm đang xem gì vậy?”

“Xem tin tức thôi, em còn chưa mệt.”

Bàn tay Vương Tích từ phía sau phủ lên mắt cá chân của cậu, khẽ bóp chặt, cảm nhận được thịt xương bên trong, rồi lại buông ra thả trên cổ chân cậu. 

Góc độ này không ai nhìn thấy, Châu Thâm tự biết, cậu thoáng liếc xuống, im lặng, bất động, nhưng cảm thấy rõ nơi cổ chân ấm hơn lúc nãy rất nhiều.

Cậu thích mang tất, mang quanh năm, vì cậu thường xuyên đi giày thể thao trắng, lộ ra một chút mắt cá chân, hiệu ứng hình ảnh sẽ tốt hơn. Đôi khi gió thổi qua cậu vẫn cảm thấy khá lạnh, nhưng cái lạnh này có thể chịu được, dù sao thì hình tượng cũng rất quan trọng.

“Không lạnh à? Tất ngắn vậy.”

“Quen rồi. Sao Tích ca không chơi tiếp?” 

Đến đây Châu Thâm mới buông điện thoại xuống trên sô pha, nghiêng người, dời mắt sang Vương Tích, hỏi.

“Hơi mệt, thắng một ván cũng không có gì thú vị.” Vương Tích vươn tay cầm chai rượu trên bàn rót đến nửa chiếc ly thủy tinh trong suốt, rượu màu vàng đậm. 

“Em nghe bài mới của Tích ca rồi, hay lắm, chừng nào có live nhỉ.”

“Ừm, dạo này chắc là không có. Còn đang chuẩn bị cho chuyến lưu diễn nữa, phiền chết ca luôn, còn một đống chuyện, anh cũng không nhận show nhiều nữa.”

Châu Thâm nghe, không tiếp lời, cậu ngồi dậy vươn tay về phía trước, muốn kéo chiếc chăn từ bên kia sô pha sang đắp.

“Còn nói em không lạnh.”

Vương Tích xoay người nhấc tay, dễ dàng kéo chiếc chăn qua, giũ ra đắp lên cho cậu, kín mít đến tận cổ, chỉ chừa cái đầu ở ngoài. 

“Giờ ấm nhiều rồi, cám ơn ca.” Châu Thâm hơi xoay người, nghiêng người hướng Vương Hi, lẳng lặng nhìn anh.

Bên kia bài đến đợt ba còn ồn ào hơn đợt hai, không ai nhìn sang bên này.

Vương Tích nằm ngửa ra, tựa vào sô pha, nghiêng người về phía Châu Thâm.

“Nhớ anh không?”

“Nhớ.”

Châu Thâm trả lời dứt khoát rõ ràng, nhưng không có chút hơi ấm nào.

“Ca cũng nhớ em.” Vương Tích cất giọng trầm ấm, từ tính, tốc độ nói chậm rãi hơn cậu, đầy mê hoặc. 

“Em không nghĩ vậy.” Châu Thâm cười nhẹ, quay người không nhìn anh. 

“Sao vậy…. Thâm Thâm?”

Vương Tích đang nhìn sang bên kia, hơi mất tập trung, anh cầm ly rượu trên bàn lên nhấp một ngụm, đang nuốt bỗng nghe Châu Thâm nói, quay đầu qua nhìn cậu không hiểu gì, chỉ như đang dỗ trẻ con. Anh không căng thẳng gì lắm, cũng không thực sự cần Châu Thâm trả lời.

Ít phút sau, Châu Thâm quay mặt lại, nhìn Vương Tích. Từ góc độ này cậu có thể nhìn thấy xương quai hàm góc cạnh và góc nghiêng điển trai của Vương Tích, ánh sáng tối mờ, trong lòng cậu bỗng ngưa ngứa như hormone bắt đầu kích thích.

“Tích ca, em còn hơi lạnh.” Châu Thâm lại kéo chăn lên, vùi mình sâu hơn một chút.

“Ca qua phòng bên kia lấy thêm cho em tấm chăn nữa.”

Vương Tích đứng lên, đi thẳng tới cửa, mở cửa đi ra ngoài. Bên cạnh trống rỗng, cậu chống tay ngồi dậy, chân bất động, nhìn sang cái bàn, nghiêng về phía trước lấy chiếc ly Vương Tích mới uống qua. Chỉ là rượu mà thôi, cũng không có gì quá hấp dẫn. Châu Thâm ngửi một chút, nhấp một ngụm nhỏ, hơi cay chát, cũng không ngon. Cậu thoáng ngừng, rồi lại cam chịu nuốt một ngụm to, lấy tay áo chậm chậm khóe miệng, sau đó lặng lẽ đặt chiếc ly về chỗ cũ, một lần nữa nằm xuống. 

Vương Tích đã trở lại.

Cầm trên tay chiếc chăn nhung từ phòng bên cạnh, anh ngồi xuống. Chiếc chăn của Châu Thâm lúc nãy còn kín như bưng giờ lại hờ hững đắp ngang cánh tay, để lộ cần cổ. Anh liếc sang ly rượu, đầu tiên là kéo chăn lên cho Châu Thâm, sau đó phủ chiếc chăn nhung bên dưới một chút, gói ghém kĩ càng mới ngồi xuống. 

Châu Thâm nằm im mặc anh phục vụ, không nói tiếng nào.

“Mới uống rượu của anh?”

Vương Tích lại nằm trở lại, dựa sát vào, cách hai lớp chăn sau lưng, anh vẫn có thể cảm nhận được vị trí đôi chân của Châu Thâm, nhưng hoàn toàn không thấy cộm người, ngược lại trong lòng còn thấy khá bình yên. Vương Tích ngồi, từ một góc độ cao quan sát dáng vẻ của Châu Thâm, thoạt trông như một cậu bé ngoan ngoãn, gương mặt nhỏ nhắn ẩn sau ánh sáng yếu ớt, im lặng không nói lời nào, như chưa từng làm gì cả.

“Ừm… Khát nước, trên bàn không có nước trắng.” Châu Thâm từ từ nhắm mắt, thản nhiên trả lời anh.

Những người mới tới ai cũng qua chơi với Châu Thâm, ở bên kia cũng có thể nghe được tiếng cười, những lúc như vậy, cậu luôn sẽ ấm áp đối đáp. Nhưng Vương Tích vừa tới, Châu Thâm không hiểu sao lập tức hoàn toàn đóng máy, giống như lá nha đam bị bẻ ra cạo mủ mỗi ngày, đắp lên miệng vết thương, chỉ lộ ra chất lỏng dính nhớp, lạnh lẽo mà còn hơi xót, lười quan tâm những việc khác.

Vương Tích muốn cho cậu ngủ một hồi, móc điện thoại ra xem, không nói nữa. Anh lấy chiếc điện thoại từ sau đầu Châu Thâm ra, nhìn thoáng qua, trên ốp điện thoại ghi “Cùng đi leo núi không?”

Cái này nghĩa là gì, Vương Tích thoáng ngẫm nghĩ một chút, cảm thấy mơ hồ, bèn nhẹ nhàng đặt điện thoại của Châu Thâm lên bàn trà.

Anh tiếp tục lướt điện thoại không mục đích, mấy phút sau bỗng nghe Châu Thâm thở dài, nói chính xác là một hơi thở nặng nề, nhưng khi Châu Thâm không xúc động thì sẽ không thở như vậy, cậu không có thói quen đó, Vương Tích rất rõ. 

Vương Tích dời mắt khỏi điện thoại, vươn tay phải cầm vào chiếc chăn đắp hững hờ dưới cổ Châu Thâm, muốn thấy rõ nét mặt cậu. Châu Thâm vẫn nhắm mắt, môi hơi mân lên, không biểu cảm gì, đại khái là nét mặt pha lẫn giữa ấm ức và mỏi mệt. 

“Thâm Thâm? Dạo này mệt lắm à…..” Anh hơi nghiêng người về phía Châu Thâm, khe khẽ hỏi, giống như đang dùng giọng nói an ủi cậu.

Châu Thâm vẫn không có trả lời, anh đợi một lúc mới quay đầu lại, tiếp tục lướt điện thoại, không truy vấn. Hai, ba phút sau, Châu Thâm tự mình ngồi dậy, có lẽ là vì không đợi được câu truy vấn đó của Vương Tích, cả người rã rời như bị ngâm vào giấm chua đến rệu rã, cậu lấy tay trái vỗ nhẹ sau lưng Vương Tích một cái, chỗ tiếp xúc ở ngay bên sườn tay phải khi Châu Thâm ngồi thẳng dậy, trước sau đều là góc chết, không ai có thể nhìn thấy.

“Ca, đi vệ sinh không.” Cậu hỏi Vương Tích, giọng nhỏ xíu nhưng từng chữ đều rất rõ ràng.

“Ừ.”

Vương Tích giúp cậu kéo hai tấm chăn ra sau một chút, Châu Thâm lập tức quay qua thò chân vào đôi dép bông màu trắng dùng một lần của khách sạn.

Toilet rất tối, cách sô pha rất gần. Châu Thâm bước vào nhưng không bật đèn, Vương Tích bước vào với cậu, dùng tay nhẹ nhàng vặn khoá cửa, lại thử kéo một cái, mới đi tiếp vào trong. 

“Khoảng năm phút thôi, đừng ở quá lâu.”

Châu Thâm bước đến ngoài cửa phòng tắm, ngón tay đã chạm đến mặt cửa kính lạnh lẽo. Đây là nơi cách cửa ra vào xa nhất, đứng tựa vào tường lát men sứ thì hoàn toàn chẳng thấy bóng dáng. Giọng nói vẫn trầm trầm dịu êm như thế, Vương Tích đi theo, đứng trước mặt Châu Thâm.

Châu Thâm lại khẽ thở dài một tiếng, không lập tức ôm Vương Tích ngay.

“Tích ca, em cũng mệt rồi, thật ra em cũng không ổn đến vậy, anh đừng ghét em được không.”

Cậu cúi đầu, dùng chút ánh sáng ít ỏi gần như vô hình nhìn bóng dáng của Vương Tích trong bóng tối, lấy tay kéo nhẹ cúc áo khoác Vương Tích, không mỉm cười. Nhìn cậu như vậy, Vương Tích lại cười cười, bước lên một bước ôm lấy cậu, vẫn ôm như kiểu trong “Thanh nhập nhân tâm”, hai tay đặt sau gáy anh, một cách ôm thật ấm áp mà cũng có phần độc đoán, là sự an ủi mà Châu Thâm cần.

Bọn họ vẫn không ai có thể rời xa người còn lại, vậy rất tốt.

“Em tốt anh càng vui vẻ, nói gì thế hả Thâm Thâm.”

Vương Tích lẳng lặng ôm cậu một phút đồng hồ, Châu Thâm cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Anh cảm nhận được Châu Thâm tựa đầu vào ngực mình, dần dần bắt đầu thả lỏng, anh như ngửi được mùi nước hoa thoang thoảng trên người Châu Thâm, rất dịu, không nồng chút nào.

Lúc này, bên ngoài bỗng truyền đến một trận hoan hô thật to, tựa như âm thanh cuồng nhiệt kia sắp hoá thành hình người, xuyên qua cửa đi vào. Hai người họ không hẹn mà cùng cắt ngang mạch cảm xúc, quay qua nhìn chằm chằm ngoài cửa, may mà không có bóng người nào.

Châu Thâm nhíu mày, nhưng cậu vẫn chủ động nhón lên ghé lại hôn lên cằm Vương Tích, có ý như làm nũng. Vương Tích mới cạo râu, vẫn còn chân râu cưng cứng, đâm cậu không thoải mái.

Cảm nhận được nụ hôn rụt rè lại chủ động nhiệt tình của Châu Thâm, Vương Tích đặt cả hai tay đè gáy cậu xuống, sau đó nghiêm túc hôn lên môi Châu Thâm. Cậu nhóc ngoan ngoãn mở miệng, đôi môi họ áp vào nhau, khô khốc, chân thành cùng đóng băng trong bóng tối, đầu lưỡi chẳng quyện nhau. 

“Nhớ anh không.” Sau một lát Vương Tích hơi tách ra hỏi cậu, ngón cái tay trái sờ lên má Châu Thâm.

“Nhớ, anh không cảm nhận được sao ca….” Cậu hơi hơi ngẩng đầu, đón ánh mắt không biết ở đâu trước mặt mình, trong giọng nói chứa vài phần thật sự bất đắc dĩ.

“Hình như đã năm phút rồi…..” Bàn tay Vương Tích bắt đầu trượt xuống, rơi trên vai cậu.

“Khoảng đó, cho em ôm thêm một chút, em muốn yên tĩnh thêm chút nữa.” Châu Thâm lại ôm eo Vương Tích, vùi đầu vào ngực anh, thầm đếm ngược ba mươi giây.

“Chừng nào em được ra chơi nữa?”

“Tuỳ theo sự kiện, dạo này không có cơ hội nào.” Châu Thâm đếm hết ba mươi giây mới nhẹ nhàng trả lời anh.

“Tích ca, sao cứ nhìn thấy anh là em lại thấy buồn, thật ra thì trước khi đến tâm trạng của em vốn đang rất tốt.” Châu Thâm nói xong quay qua nhấn nút xả nước bồn cầu, nhấn cả hai cái nút cùng một lúc, sau đó từ từ bước về phía cửa.

“Em đang lừa ai hả Châu Thâm?”

Anh đặt câu hỏi sau lưng cậu trước khi cậu bước ra ngoài, giọng điệu lạnh lùng, một câu hỏi mà chính anh cũng không hiểu. Một câu ngắn ngủn, cay nghiệt, trực tiếp, sắc bén, mang uy, giây phút ấy tự nhiên bay ra khỏi miệng, đánh vào lòng đối phương.

“Anh không mong lúc em ở một mình có tâm trạng tốt à…” Châu Thâm không quay người lại, cứ vậy nhẹ nhàng đáp lại.

“Em thật sự tốt là được rồi, em bận quá ca cũng không dám tìm em.” Giọng nói ấy lại dịu xuống, khôi phục lại bảy tám phần từ tính dịu dàng, có chút yếu đuối, ướm thử, muốn lấy lùi làm tiến.

“Ít nhất tốt hơn năm ngoái, năm ngoái thật sự không tốt lắm. Nhưng thời điểm này, chúng ta cũng chẳng gặp nhau lấy một lần. Ca…. Có đôi lúc anh cũng tàn nhẫn lắm, giữ biên cực vững.”

Vương Tích nhìn cậu mở cửa đi ra ngoài, cởi quần đi vệ sinh, lại xả nước, rửa tay chuẩn bị đi ra ngoài.

“Mặc cho thời gian vội vã trôi đi, em chỉ quan tâm đến anh. Cam tâm tình nguyện hoà chung một nhịp thở với anh. Đời người mấy khi….” Tiếng chuông điện thoại anh vang lên trong bóng tối, số điện thoại nhà, 520, là Trúc Tử gọi đến.

Anh thoáng suy nghĩ, bắt máy, đi ra cửa, bên ngoài vẫn đang đánh bài ầm ĩ, Châu Thâm lại nằm trên sô pha ngủ ngon lành.

“Haiz, anh đang ở ngoài đường, tụ tập với mọi người, hôm nay xem kịch xong tình cờ gặp được, có cả Kì Kì, Đại Long….”

Vương Tích đi ngang qua sô pha, bước đến chỗ tất cả mọi người đang đùa giỡn, để âm thanh trò chuyện cười đùa của họ truyền qua điện thoại, cho Trúc Tử nghe thấy.

“Bé Xoài ngủ chưa?” Anh dịu dàng hỏi.

“Ngủ rồi, yên tâm đi. Vậy anh coi đến giờ thì về nghỉ ngơi nhé, lâu rồi không gặp, anh trò chuyện với mọi người vui vẻ, em cúp đây.” Giọng bên kia luôn luôn mềm mại, nghe tâm trạng có vẻ tốt, khi gọi điện thoại ngoài đường cô ấy vẫn cho anh mặt mũi.

“Ừ, Trúc Tử em vất vả rồi.” Vương Tích khen một câu, còn gọi tên, nói to rõ, ai cũng nghe thấy. Cạch, điện thoại truyền đến tiếng cúp máy, anh chờ bên kia cúp trước rồi mới nhấn nút tắt. 

Bên này còn đang chơi bài, Vương Tích nửa đường đến đứng hai phút không chen vào được, lại đi qua ngồi trên sô pha. Mông chỉ chạm ghế một chút, hoàn toàn không chạm vào chăn của Châu Thâm.

“Tích ca.” Châu Thâm ở đầu kia sô pha gọi anh.

“Tháng sau đến sinh nhật em rồi.”

“Hửm?”

“Nhớ đừng comment.”

“Được, anh biết rồi.”

“Đang giục anh về nhà à?”

“Không phải, chỉ gọi hỏi thử đang ở đâu thôi.” Bọn họ đều ăn ý lược bỏ chủ ngữ, Vương Tích hơi quay người sang bên đó, dời ánh mắt sang Châu Thâm.

“Muốn quà sinh nhật gì không, Thâm Thâm? Ca mua cho em.”

“Có thể hay không lần sau, ở sau hậu trường cứ gọi em là Thâm Thâm đi, đừng kêu Châu Thâm lão sư nữa. Cái này không sao cả, ai cũng biết chúng ta quen biết nhau…..” Giọng Châu Thâm bị chiếc chăn lọc một lần, êm êm truyền đến. 

“Được, ca hứa.” Vương Tích một lần nữa ngồi xuống, chuyển qua giữa sô pha, ngửa người ra sau, trên lưng anh có thể cảm nhận được đôi chân Châu Thâm, vẫn không nhúc nhích kề sát anh.

“Thâm Thâm hôm trước anh mua cho em đôi giày, hai hôm nữa sẽ gửi thẳng cho ekip của em, hơi giống.” Vương Tích đưa tay cách chăn vỗ vỗ đùi Châu Thâm.

“Cám ơn ca.” Châu Thâm hít một hơi, giống như vừa khôi phục lại từ dòng cảm xúc mới bị xé ra vỡ oà. Cậu từ một người vừa nạp đầy điện ngắn ngủi biến thành con người đáng yêu lúc ban ngày, xốc chăn lên ngồi dậy tự mang giày, mỉm cười bình tĩnh, tự tin nhìn Vương Tích.

“Chúng ta đi xem bọn họ đánh bài đi, nằm đây chán lắm.”

Vương Tích liếc nhìn thời gian, đã gần một giờ sáng. Châu Thâm đang định đứng dậy, anh khẽ kéo tay cậu Châu Thâm một cái. Châu Thâm không đứng lên nữa, ánh mắt nhìn qua dò hỏi.

Vương Tích lẳng lặng cúi người kéo đôi tất Châu Thâm lên, hai bên đều kéo đến trên ống quần mới thôi, sau đó lại nắm lấy mắt cá chân. Hơi ấm từ dưới truyền lên, Châu Thâm không nhúc nhích, bình tĩnh nhìn đám người trước mặt. Chiếc bàn và ánh sáng đã hoàn toàn che khuất mọi chi tiết bên này.

“Lần sau đi thêm vớ dài, đừng cóng khớp.”

“Biết rồi, ngày mai em đổi ngay.”

“Vậy anh đi trước đây, lát nữa có thể còn phải đến phòng thu âm một chuyến, không thể ở thêm nữa.” Vương Tích nhìn Châu Thâm, dừng một lát mới nói.

Lúc đó, một chùm ánh sáng rực rỡ từ bên ngoài xuyên qua cửa kính chiếu vào, đường nét khuôn mặt Vương Tích được ánh sáng lập thể dịu nhẹ chiếu vào, tất cả đều đốt cháy trong đôi mắt Châu Thâm. Châu Thâm lúc này thực sự trông như một học sinh tiểu học, hiền lành, vô hại, không dục vọng, giống như những đứa trẻ thích kề cận Vương Tích khác.

Cậu biết Vương Tích muốn đi, đứng dậy đến bên cửa sổ thoáng nhìn cảnh đêm phía dưới.

“Ca, bây giờ trời chưa mưa, em mới xem điện thoại nói buổi tối có thể sẽ mưa đấy, anh có mang ô không.”

Vương Tích nhìn bóng lưng Châu Thâm, trong khoảnh khắc cảm thấy như lại trở về Trường Sa hai năm trước, nhưng Thâm Thâm của anh gầy guộc hơn.

Bọn họ vẫn là một đôi hồ điệp không thấy ánh mặt trời, bị bóng tối bủa vây giam giữ, chưa từng có thể bước thêm một bước. 

—END—