Tags

Nhân lúc năm tháng còn xanh, nhân lúc vẫn đang còn trẻ, tận hưởng lạc thú trước mắt, hưởng thụ thanh xuân!


Nhà họ Thôi và nhà họ Yến có quan hệ thông gia, Thôi lão thái gia và Yến lão thái gia chính là bạn thân từ nhỏ đến lớn. Hàng năm mỗi khi đến dịp mừng thọ hai lão, bên nào cũng dắt cả nhà đến chúc mừng, có thể thấy tình cảm khắng khít ra sao. 

Kỳ thật, Yến lão thái gia nửa đời cũng không trôi chảy. Thi Hương lấy cử nhân xong, nhiều lần vấp ngã trong kì thi Hội. Vốn có một cơ hội được điều làm tri huyện, lại vì một trận bệnh nặng mà bỏ lỡ. Sau đó trong tộc lại liên tiếp xảy ra đủ chuyện, đơn giản chính là mấy việc nhọc lòng tranh quyền tranh gia sản tranh đất đai tranh thể diện mà thôi, quậy một hơi mấy năm trời, cuối cùng đến mức phân tông. Cả nhà hao tổn nguyên khí, Yến lão thái gia lại càng không đủ tâm sức thi lên trên nữa. Chờ đến khi nghỉ ngơi đủ hồi phục trạng thái, chuẩn bị dốc hết toàn lực liều mạng thi Hội thì lại xảy cái sự Thọ Vương mưu phản, róc rách liên lụy trên dưới mấy trăm người trong triều. Quan lại ai nấy bất an, thần hồn nát thần tính, lại còn đúng vào năm đại khảo, thế là lập tức trễ việc một đống người.

Yến lão thái gia thấy đường làm quan cứ trắc trở năm lần bảy lượt, đâm ra nản lòng thoái chí, đơn giản xin làm học quan, được chỉ định làm giáo viên ở thư viện Cẩm Tú. Tuy không có chức tước gì, nhưng lại là có gốc gác, được miễn một phần thuế, hơn nữa còn nhờ chức vụ lấy một khoản tiền lương xa xỉ.

Dạy mấy chục năm, Yến lão thái gia xem nhà mình gia nghiệp hưng thịnh, chút tiền lương trợ cấp gia dụng của ông có hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì, hơn nữa tuổi đã cao lại được thêm con trai, dứt khoát từ chức, ở nhà tập trung dưỡng lão nuôi con đùa cháu.

Trái ngược hoàn toàn với con đường làm quan gập ghềnh của Yến lão thái gia chính là người bạn nối khố của ông, Thôi lão thái gia. Hai người là cử nhân cùng kỳ, lúc Yến lão thái gia triền miên giường bệnh, Thôi lão thái gia lại là một đường hát vang tiến mạnh. Qua thi Hội, qua thi Đình, chịu đựng mấy chục năm thuyên chuyển công tác, sống sót qua quãng thời gian Thọ Vương đảng phản loạn kinh khủng nhất, cuối cùng bò tới vị trí chính tam phẩm Đại Lý Tự khanh, ngồi yên ổn vững vàng, tiếp tục cày kinh nghiệm hết năm này sang năm khác.

Cũng may Thôi lão thái gia cũng là một người rất tình cảm, không vì mình vị cao mà khinh thường, xa lánh bạn cũ, mấy chục năm nay hai nhà đi lại thân mật, không hề khúc mắc. Trước đây Yến lão thái gia còn cảm thấy mình và bạn khác xa một trời một vực, xấu hổ trong lòng, nhưng sau này từ khi con lớn như phát điên, còn trẻ mà một cú đã nhảy lên vị trí chính tam phẩm Hình Bộ thị lang, ông cụ lập tức lại cân bằng tâm lý —— lão Thôi lăn lộn hơn nửa đời mới nhảy lên đến chính tam phẩm, thằng con ông đây chớp chớp mắt đã ngang vai ngang vế, chính tam phẩm thì sao chứ? Chính tam phẩm là con ông, chính tam phẩm còn phải gọi ông bằng cha. 

Càng thêm thân thiết với Thôi lão thái gia như mặc chung cái quần. 

Đến một đứa không được tưng tiu như Yến Thất mà từ nhỏ đến lớn cũng đã sang Thôi phủ chơi nhiều đến muốn ói, có thể thấy quan hệ hai nhà thân thiết đến mức nào.  

Thôi phủ cách Yến phủ không tính quá xa, ở phường Kim Đình gần phường Nhược Gia, cả hai cùng ở khu Câu Mang phía Đông, cửa nhà sát đường Thạch Hộc, đối diện là phủ Tín Quốc Công.

Lúc này, đến nửa con phố đều là xe ngựa của khách đến mừng thọ. May mà trên cơ bản con phố này cũng ít khi có dân thường qua lại, gần như có thể xem thành đường riêng của Thôi gia với Tín Quốc Công phủ, cho nên hôm nay kẹt chút tắc chút cũng không sợ ùn tắc giao thông gì. Chỉ là những khách đến sau đã không thể ngồi xe tiếp tục tiến thêm nữa, đành phải đậu xe lại, tập thể đi bộ đến cổng lớn.

Khi cả nhà họ Yến đến trước cửa Thôi phủ thì trước mặt còn đứng vài nhà khác. Lí do là vì vào cửa cần phải đệ thiệp, người gác cổng phải hô tên, gia chủ đứng ngoài cửa phụ trách đón khách còn phải hàn huyên với người ta vài câu. Mà càng lúc càng có nhiều người đến chung một lượt, chẳng mấy chốc mà trước cửa đã rôm rả cả lên. 

Yến Thất đứng trong đám người ngước mắt nhìn tình hình trước cửa, lọt vào tầm mắt chính là một đống cái ót mang đầy trang sức lộng lẫy và đủ loại quần là áo lượt sặc sỡ. Góc độ này nhìn không tới chính diện ai cả, nhưng lại thấy được sự sang quý tận cùng. Tường đỏ, ngói xanh, cánh cửa cao to, sư tử đá oai phong canh gác, tấm thảm đỏ hoa lệ đón khách, cùng bao nhiêu là ngựa tốt, xe sang, tiếng cười nói huyên náo. Tất cả những cảnh sắc phú quý giới thượng lưu đều thu vào đáy mắt, sự hào nhoáng xa xỉ thời thái bình thịnh thế đều trải ra trước mặt.

Giữa một vùng sắc màu rực rỡ, có người quay mặt qua thoáng nhìn về hướng này. Người ấy cẩm bào màu xanh biếc [1], thêu hoa văn lá cuốn [2] bằng chỉ vàng, tôn lên gương mặt trắng trẻo như núi tuyết mùa xuân dưới ánh mặt trời, làm dậy lên vô số tiếng xuýt xoa và những nụ cười duyên.

Bệnh thần kinh cũng hút fan lắm. Yến Thất giơ tay lên trán, che khuất ánh nắng chói mắt lạ thường hôm nay.

Bệnh thần kinh cũng giơ tay lên che nắng, sau đó lại quay mặt đi.

Dòng người theo ánh mặt trời ùa vào cửa nhà Thôi phủ, người gác cổng liên tục hô tên. Mấy vị lão gia nhà họ Thôi đã đứng trong đại môn đón khách, chắp tay thăm hỏi từng vị bước vào. Vào đại môn xong đi qua một đoạn đường nữa, bước đến nghi môn thì sẽ có các thiếu gia và nữ quyến Thôi gia nghênh đón, phụ trách đích thân dẫn khách đi đến nơi tiếp đãi.

Đón tiếp Yến gia chính là hai vợ chồng Đại lão gia nhà họ Thôi. Thôi Đại thái thái đỡ tay Yến lão thái thái, vừa vấn an vừa thăm hỏi, cười nói hoạt bát. Yến lão thái thái được bà dỗ dành cười không khép miệng, quả nhiên quan hệ hai nhà cực kỳ tốt. Hai nhà đứng bên cửa cười đùa một hồi lâu, Yến gia mới tiếp tục được dẫn vào phía trong. Một đường qua hành lang đình viện, vòng qua sân vườn, ngang qua những khách mời xa lạ khác, chung bước với các bạn bè đã thân, cuối cùng đến một gian đình [3] rộng rãi thoáng mát. Các khách nam ở lại sảnh chính, các nữ quyến thì lại tiếp tục vào sâu bên trong nữa, vòng qua một hòn non bộ lớn lại đến một mái đình rộng khác, bên này chính là nơi hoạt động của các nữ quyến.

Yến lão thái thái vừa tới đã được trực tiếp mời đến sảnh riêng của Thôi lão thái thái tâm sự. Yến Đại thái thái đưa Yến Tam thái thái và các cô gái đi thỉnh an xong bước ra, trở lại trong đình liền bắt đầu thoải mái hoà mình giữa các nữ khách. Gặp đám này cười nói vài câu, gặp đám kia trêu đùa một lúc lâu, kĩ năng giao tiếp thành thạo phơi bày. Mà các vị khách nữ khác cũng là thông minh, khéo léo nói nói cười cười, phút chốc khắp đình đều là những tiếng vui đùa náo nhiệt. Nơi nơi đều là xiêm y rực rỡ, bên tai liên tục vang lên tiếng trâm, vòng leng keng; hai, ba người một nhóm, bốn, năm quây quần; chỗ nào cũng có đề tài nói chuyện, tuyệt đối không nhạt nhẽo, bầu không khí hoà thuận, thoải mái. Nhưng nếu quan sát tỉ mỉ, những quý bà, quý cô này đều có ngôn hành cử chỉ hao hao giống nhau, lý do không gì khác ngoài việc vì tất cả đều được dạy từ nữ học. Các nữ học khắp thiên hạ đều không khác gì mấy, đều được dùng để nghiền nữ nhân thành bột nén vào chiếc khuôn do đàn ông thiết kế, sau đó tạo ra hàng ngàn hàng vạn “tiểu thư”, “kim chi ngọc diệp” không thể nào tiêu chuẩn hơn trong mắt đàn ông, cuối cùng trở thành công cụ trợ giúp đắc lực cho cánh đàn ông trong chốn chiến trường xã giao.

Yến Đại thái thái xã giao hết một vòng, xong mới dẫn chị em dâu với sắp nhỏ đi tìm chỗ ngồi. Bọn họ nhập bọn với nữ quyến mấy nhà quen biết từ từ uống trà cười giỡn, đề tài không ngoài trang sức, quần áo, đồ trang điểm, những tin đồn mới lan truyền. Chuyện quá một tuần trà, Yến Tam thái thái liền ngồi không yên, đứng dậy đi tìm các phu nhân mình chơi thân nói chuyện. Yến Đại thái thái cũng đuổi bọn nhỏ tự tìm bạn mình chơi —— thời đại phóng khoáng, năng lực xã giao mới là kĩ năng mà các tiểu thư danh giá cần nắm bắt nhất. Trong những trường hợp thế này, các trưởng bối chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội rèn luyện sắp nhỏ.

Cũng chính vì xã hội cởi mở, phóng khoáng, các thể loại tụ tập, tiệc tùng cũng trở thành loại hình giải trí được yêu thích nhất trong thời đại này. Nếu tổ chức thành công một buổi tiệc náo nhiệt, chủ nhà sẽ lấy làm tự hào, vì vậy lúc nào cũng sẽ có nhiều tiết mục giải trí đa dạng cho khách khứa tiêu khiển. Nhà ai mà hoàn thành một bữa tiệc trọn vẹn thì thậm chí có thể được người ta nhắc đến thật lâu, có tác dụng tạo ấn tượng và truyền bá danh tiếng rất tốt cho gia chủ.

Con người mà, lúc nào cũng muốn danh lợi song thu, có tiền có thế, đôi bên đều có lợi, ai lại không muốn?

Mấy chị em Yến gia quả nhiên mạnh ai nấy đi hô bằng gọi hữu, cùng bạn đi chơi. Người lớn không thích hoạt động, vậy ngồi uống trà tán gẫu. Bọn nhỏ không chịu ngồi yên, vậy thì dạo vườn thưởng cảnh. Nhân lúc còn chưa bước vào chốn danh lợi, thị phi, còn chưa phải cống hiến toàn bộ bản thân cho gia tộc và trượng phu, nhân lúc vẫn còn là thiên kim bảo bối của cha mẹ, vẫn còn một trái tim chưa hoàn toàn bị nhào nặn tẩy não, nhân lúc năm tháng còn xanh, nhân lúc vẫn đang còn trẻ, cứ tận hưởng lạc thú trước mắt, hưởng thụ thanh xuân!

Yến Thất mặt như lá úa cũng mang theo Chử Vũ ra phòng khách. Ở Thôi gia hoa hoa cỏ cỏ từng gốc cây từng hòn đá nàng đã thuộc đến nằm lòng, đi ra chẳng qua cho thoáng gió mà thôi, sẵn tiện chặn đầu Võ Nguyệt và Lục Ngẫu còn chưa đến.

“Cô nương, cô xem, cái tổ chim sẻ ấy vẫn còn kìa!” Chử Vũ đi theo Yến Thất cũng đã tới Thôi gia n lần rồi, giờ cũng đang vội vàng tìm những thứ quen thuộc, “Ai da, không biết Thập Thúy Nhi có cao lên không nữa. Năm ngoái em đo với cô ấy, chỉ cao hơn được có một tấc thôi. Cô ấy còn nói năm nay nhất định phải cao hơn em, nếu không sẽ đem chiếc hà bao xanh dương thêu trăm cánh bướm của cô ấy cho em nữa đấy!”

Thập Thúy Nhi là nha hoàn Thôi phủ, trò chuyện với Chử Vũ cũng khá bắt. 

“Cô nương, cô còn nhớ không, năm ngoái cô bất cẩn vãi một bao hạt giống hoa dưới phía nam tường hoa, nói không chừng năm nay đã nở ra hoa rồi!” Chử Vũ líu ríu không ngừng miệng.

Nhức đầu quá.

Yến Thất liền mang Chử Vũ về đại sảnh, Chử Vũ lập tức im bặt, làm bộ làm tịch cúi đầu nín thở đứng sau Yến Thất, hoàn toàn ra dáng top 10 nha hoàn cả nước.

Chọn một góc sát cửa sổ, ngồi xuống, người hầu Thôi phủ liền bưng lên một chung Hoa Đỉnh Mây Mù [4], hai đĩa mứt dẻo, hai đĩa mứt khô. Yến Thất cầm một miếng mơ khô đưa cho Chử Vũ, Chử Vũ hớn hở nhận, nhét ngay vào miệng.

Yến Thất ngồi đó tự uống tự chơi, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy một toà núi giả đồ sộ, nửa bên sáng bị cây chuối che khuất, có người đang đứng trò chuyện bên kia hòn núi: