Tags

,

007MS9Eply1gk7yrzdqdgj30u00i0dh4

3.

Cả bọn “Thanh nhập nhân tâm” bây giờ càng ngày càng ít tụ tập. Tuy chỉ mới hai năm, nhưng vật đổi sao dời, rất nhiều chuyện xảy ra đã không thể cứu vãn được nữa, ai cũng sợ thu vén không khéo sẽ làm người khác xấu hổ.

Châu Thâm tuy ít khi chủ động sủi bọt trong nhóm chat, nhưng chỉ cần có tin gì, cậu luôn sẽ lướt ngược về xem lại từng tin, lặng lẽ chú ý.

Hôm thứ tư, Xuyên Tử hỏi mọi người có muốn gặp nhau không, nửa tiếng sau Đại Long đã lên tiếng đồng ý, nói anh ấy muốn ra ngoài nhậu, dạo này công việc bận bịu muốn chết, phải nghỉ ngơi cho ra trò. Chốc sau Lí Kì cũng đồng ý, còn đặc biệt tag cậu vào, phía dưới còn đính kèm một tấm poster quảng cáo nhạc kịch.

Châu Thâm xong công việc, vừa mở bình giữ nhiệt ra uống nước, vừa lướt tin nhắn mở những tin trong nhóm chat có chấm đỏ, liếc sang danh sách diễn viên. Cậu biết ăn cơm chỉ là nhân tiện thôi, một nguyên nhân khác chính là muốn cùng đến rạp ủng hộ những “bạn bè thân thiết”. 

Cậu gọi trợ lý đưa iPad cho mình kiểm tra lịch trình còn lại, nhẩm tính nếu muốn chạy qua kịp giờ thì sẽ hơi kẹt, nhưng nếu chỉ vào hội trường… Thời gian sau đó không có việc gì, hẳn có thể đi được, liền đồng ý. 

Hôm diễn chính thức, lúc bọn họ ra khỏi nhà hát, trời đã tối mịt. Ngoài đường vẫn ngựa xe như nước, ánh đèn chói loá. 

Khi đó chương trình vẫn chưa hết hẳn, bên trong còn đang rút thăm may mắn trên bức tường dán lời nhắn. Tiếng khán giả vỗ tay liên tục vang lên. 

Lí Kì nói trước với hai vị MC, dặn tuyệt đối không được ép họ lên sân khấu. Bọn họ ai cũng tới cập rập, chưa chuẩn bị gì, hơn nữa nhớ thả bọn họ đi sớm vài phút, không bị ai chặn đường. 

Cả đám đứng trước cửa quán cà phê ngay rạp hát, ánh đèn đường màu vàng ấm soi sáng, mũi còn có thể ngửi được mùi hạt cà phê Jamaica và mùi sữa nóng lan ra. So ra thì dường như buổi tối đứng ngoài quán nước càng thấy lạnh lẽo vô cùng.

Bọn họ đứng ngây ra một chốc, đang khẽ thảo luận muốn đi đâu, Châu Thâm vô thức quay đầu qua liền bất ngờ nhìn thấy bóng dáng cao gầy ấy. 

Là Vương Tích.Vẫn rất nổi bật như thường lệ, anh mặc một chiếc áo khoác hoa văn nanh sói màu nâu, dáng thoải mái, kinh điển. Đứng bên cạnh còn có hai vị tiền bối mà cậu không nhớ lắm, rất có khí chất lại trông quen quen. Tuy Châu Thâm không nói được chính xác tên, nhưng chỉ cần nghĩ chút cũng biết tám chín phần mười là những nhà nghệ thuật trong đoàn văn công. 

Đại Long vừa mới rút một điếu thuốc trong túi quần ra định hút thả lỏng tinh thần, Xuyên Tử đã chọc chọc vào vai ra hiệu anh nhìn sang bên kia. 

Trịnh Vân Long quay đầu lại, Vương Tích đã nhìn tới bên này. Mọi người chỉ cách nhau bảy, tám thước, phải chào hỏi. 

Tất cả đều tự nhiên tiến lại gần, Châu Thâm đứng giữa một đống titan trông như một cậu bé ngoan ngoãn, ngơ ngác không rõ chuyện gì nhưng vẫn thật lễ phép. 

Vương Tích không mảy may để lộ sự bất ngờ khi chưa được bạn bè nhắn trước, anh thân thiện giới thiệu hai bên, mọi người cũng tự nhiên thuận theo lời anh. Các vị tiền bối rất hài lòng với kết cục bất ngờ mà ấm áp này, cười nói ây da hôm nay đến đây chỉ là vì có một nam diễn viên là con của đồng nghiệp, nói sắp diễn vở kịch mới, đã tặng vé lâu rồi. Hai người họ cũng không quan tâm trào lưu, bình thường cũng chẳng đi xem kịch. Mấy hôm trước ông và bạn bè đang tính nên đưa ai đi cùng, cũng ít ai vừa quen biết vừa có năng lực, phù hợp nhất chính là đem Vương Tích theo cho có thể diện.

Lời này đã cho Vương Tích đủ thể hiện, mọi người lại khen qua khen  thêm một trận nữa, ý kiến chẳng có chút ý nghĩa gì. Họ chỉ nói vở kịch mới không tệ, thị trường nhạc kịch gốc trong nước không dễ sống, các diễn viên chính tuy còn trẻ nhưng đều diễn rất tâm huyết, về mặt ca hát thì hai vị nam chính rất xuất sắc, tương lai nhất định sẽ rất sáng lạn.

Nếu phải nói có vấn đề gì thì đại khái là vở kịch còn có thể tinh tế hơn một chút, hơi có lỗi logic một tẹo. Chẳng qua đây cũng là bệnh chung cũng rất nhiều vở mới hiện nay, ngay cả phim nước ngoài cũng còn phải cố gắng, không có gì phải gấp. 

Hai vị tiền bối nghe vậy cười tươi, trông rất chân thành, bắt tay từng người, lặp lại tên của họ theo lời Vương Tích.

Hàn huyên chấm dứt, Vương Tích mở miệng nói các thầy ơi, thời gian cũng không còn sớm nữa, em gọi xe cho thầy đã đến rồi. Để em đưa các thầy lên xe nhé, thầy cũng mau về sớm nghỉ ngơi, hôm nay đã mệt mỏi rồi, tối vậy mà vẫn còn ở ngoài. 

Cả đám bọn họ trùm nón đeo khẩu trang đều chu đáo vây quanh bên cạnh xe, vẫy tay tiễn các tiền bối đi, bầu không khí mới thả lỏng đôi chút. 

Đến lúc này, vốn là hai tốp người cùng có quan hệ đến cổ vũ lại hoà vào với nhau. Bọn họ nghĩ thời gian cũng xấp xỉ rồi, khán giả xem xong sắp ra, trước tiên chui vào xe van đã, rồi mới ngồi trên xe xem tiếp theo nên làm gì.

Vương Tích nói chuyện hai câu thì định đi, mỉm cười nói anh phải về ngủ bù, già rồi, xem có vở kịch cũng mệt, đúng là sức khoẻ không bằng lúc trước. Lí Kì túm anh lại không cho đi, nói nếu biết anh chịu đi em đã kêu anh từ lâu rồi, tại anh lúc nào cũng chẳng chịu tham gia bất cứ chuyện gì ngoài biểu diễn, làm tụi em chẳng dám gọi anh buổi tối, sợ ảnh hưởng anh làm việc nghỉ ngơi! Sau này chúng ta phải họp mặt thường xuyên mới được, anh phải tích cực tham gia ăn uống, nghe không, Tích ca! Anh chỉ nói hai câu, bầu không khí lại rộn ràng hơn lúc nãy, Vương Tích cũng ngại không đòi về nữa.

Trịnh Vân Long rít một điếu thuốc, giơ tay ra ngoài xe phủi tàn thuốc rồi uể oải tựa vào ghế, nói, bằng không chúng ta kiếm một cái khách sạn nào tốt thuê phòng cho rồi, ở trong đó uống rượu đánh bài, muốn làm gì thì làm, mệt thì ngủ chút cũng được. Chơi xong thì về, đi bar con mẹ nó đi phiền, lần nào cũng vậy, ồn muốn chết. 

Đến nước này, dưới điều kiện tiên quyết phải cam đoan an toàn, hình như quả thật cũng không còn chỗ nào giải trí tốt hơn. Bọn họ bèn kiếm một khách sạn bốn sao, thuê hai phòng.