Tags
13. Kết
Tôi của vạn năm sau, có lẽ đã tan thành hàng ngàn mảnh vụn, rải rác khắp thiên hà rộng lớn.
Nhưng tôi vẫn sẽ giữ gìn trọn vẹn tình yêu này, chờ đợi người.
Đợi người đến nhặt tôi lên, đợi người đưa tôi về nhà.
Tôi vững tin rằng, dù cho người có quên tôi mất, thì nhất định cũng sẽ có thể nhận ra trái tim này đây, thứ đã vì người mà sinh ra.
—— Khuyết danh
Tất cả nỗi đau khắc cốt minh tâm cuối cùng đều sẽ hóa thành một lời tiếc nuối nhẹ như mây khói.
Đoạn tình yêu quyến luyến mập mờ ấy, với tôi, với người đều là sự cứu rỗi, là một sự cứu chuộc linh hồn.
Cuộc đời này, chúng ta cùng nhau gieo trồng
Hạt giống chứa máu và lệ mang tên tình yêu
Đến khi nó nở rộ thành một gốc cây rực rỡ
Chúng ta sẽ gặp lại nhau, sẽ lại quen biết nhau một lần nữa.
Kiếp sau, tôi nhất định phải là người đầu tiên gặp người
Sau đó, yêu người mãnh liệt đến hết cuộc đời
Không, đời đời kiếp kiếp.
—— Khuyết danh
Lời tác giả:
Tôi cảm thấy đây là cái kết tốt nhất cho Thâm Thâm và Tích ca.
Thu xếp lại phần yêu thương ấy, một lần nữa làm quen lại từ đầu.

đọc đến cuối cùng, có biết bao điều muốn nói, nhưng có lẽ thôi.
cái kết này đã là tốt nhất cho 2 nhân vật trong câu chuyện, nhưng với 2 bọn họ, thực sự tôi chưa bao giờ mong giữa họ có tồn tại tình cảm yêu đương, bởi nếu có thì…
mong bình yên cho bọn họ, và cả chúng ta
Sao mong được một cái kết vẹn tròn
Khi Đường tình đã chia hai lối
Không ai là người có lỗi
Đành đổ tội
trái tim
Xin hai người đừng bận tâm thêm
Những đớn đau ngày trước
Xin hãy vững bước
Tương lai
Vẫn nguyện cho cả hai
Một ngày mai
Song ca
Đợi.
Hay quá! ❤
Đọc hai cái kết của truyện này, cảm thấy đúng là “sống cho thật tốt và cuộc sống tươi đẹp, với họ, đều là thật tàn nhẫn” (fic “Sống cho thật tốt và cuộc sống tươi đẹp”).