Tags

, ,

10. Tạm biệt, gặp lại

Vương Tích giật mình bật dậy trên giường, sau lưng ướt đẫm mồ hôi. Anh hoảng sợ nhìn bốn phía xung quanh, nhưng màn đêm yên tĩnh vẫn đang lấp đầy căn phòng. Anh hít sâu một hơi, bước đến trước cửa sổ rót một ly nước, ngẩn ngơ nhìn làn nước sóng sánh trong ly nhớ lại giấc mơ vừa rồi. Tất cả những gì trong mộng đều chân thật đến đáng sợ, khiến anh cảm thấy có một sự bất an mơ hồ.

Tại sao anh không giật mình tỉnh lại khi mơ thấy cậu nhảy lầu, mà đến khi tìm không thấy mặt dây chuyền mới tỉnh lại?
Vương Tích lắc đầu, tự nói với bản thân đừng nghĩ ngợi những thứ có có không không ấy nữa, an ủi mình tất cả chỉ là giả.

Đúng vậy, đều là mộng, đều là giả.

Nhưng… mặt dây chuyền……….

Vương Tích nhấp từng ngụm nước, chìm vào hồi ức.
“Tích ca, hôm nay quay xong sớm, đi một vòng chợ đêm không?”
“Em muốn bị bao vây hay bị chụp trộm đây?”
“Ai da không có gì đâu, trùm kín chút là được rồi.”
“Ok, nghe Thâm Thâm hết.”

“Ế Tích ca anh xem cái mặt dây này nè,” Châu Thâm túm Vương Tích đến một quầy hàng nhỏ, cầm một chiếc hình hươu cao cổ, “Anh xem, có giống anh không?”

“Không giống.” Vương Tích lắc đầu chắc nịch.
Châu Thâm kinh ngạc, cố ý ghé sát vào soi kĩ chiếc mặt dây, chốc chốc lại liếc sang Vương Tích, “Không phải nói chứ… thật sự có chút giông giống đó.”
“Không – giống!” Vương Tích trả lời từng chữ một, sau đó lấy chiếc mặt dây trong tay Châu Thâm đi, nói, “Đừng xem nữa, muốn thì về ca gửi sỉ cho em, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.”
Câu này đã làm phật lòng bà lão bán hàng.”Cậu trai trẻ, cậu kém mắt lắm nhé! Cái này chính là tự tôi đích thân làm đấy, không tin cậu đi tìm đi, tuyệt đối không có cái thứ hai như vậy đâu.”
“Nghe chưa Tích ca, độc nhất vô nhị đấy!” Châu Thâm lấy chiếc mặt dây trong tay Vương Tích về. “Dì ơi, cho cháu cái này.”
Vương Tích bĩu môi bất đắc dĩ, cầm một chiếc mặt dây hình mèo nhỏ, chìa ra: “Vậy cho cháu cái này luôn. Cháu lấy cái này.” Sau đó cúi xuống, thì thầm vào tai Châu Thâm: “Thâm Thâm, em xem con mèo con này trông có giống em lúc xù lông không?”
“Anh……..” Châu Thâm hít một hơi, ưỡn ngực trừng Vương Tích.
Vương Tích khẽ bật cười, lại nói nhỏ: “Xem em kìa, mới nói xong đã xù lông.”

Một ly nước đầy bất giác đã cạn. Vương Tích quơ chiếc ly trống rỗng, đặt nó lên bàn.

Hôm nay là gặp mặt rồi.
Thâm Thâm, xin em nhất định đừng gặp bất trắc. 

Vương Tích đến hơi muộn, mọi người đều chọc anh đã thể hiện hoàn hảo “tốc độ của thôn Hi vọng” trên toàn bộ các phương diện cuộc sống.

[“Hi vọng” bình thường là 希望, còn “hi vọng” trong “thôn hi vọng” của Tích ca là 晰望 (chơi chữ đồng âm /xi/)]

Lần họp mặt này tuy người tổ chức là A Vân Ca, nhưng dù sao A Vân Ca cũng không sống ở Thượng Hải nên rất nhiều chuyện cần ra mặt đều do Trịnh Vân Long giải quyết. Đương nhiên, những bạn bè khác ở Thượng Hải cũng sẽ giúp đỡ hết khả năng.

Chẳng qua —— Vương Tích liếc nhìn chỗ trống cuối cùng, bên trái là Trịnh Vân Long bên phải là A Vân Ca, anh nhịn không trợn trắng mắt, dời hết đồ đạc của A Vân Ca sang chỗ trống đó, sau đó mặt đầy ghét bỏ ngồi ở vị trí ban đầu của A Vân Ca.
“Cậu đang định làm gì đấy…….” Vương Tích mới vừa ngồi xuống đã ghé bên tai A Vân Ca hỏi.
“Định làm gì là làm gì?” A Vân Ca làm mặt vô tội.
“Chỗ ngồi nè, để tôi ngồi giữa hai người.”
A Vân Ca cười khẽ, đáp nhỏ: “Thì nghe mọi người chúc mừng Đại Long rời khỏi hàng ngũ độc thân, khó chịu chút ấy mà…….”
“Còn Đại Long? Cậu ta không thấy lạ à?”
“Cậu ấy ấy à, nói nhăng cuội chút cũng tin.” A Vân Ca ngồi thẳng lại, nói sang sảng, “Em nói, hai bọn em làm vệ sĩ hai bên cho anh, không ngờ anh lại còn chẳng thèm.”
Anh lại hạ giọng lần nữa, ghé tai Vương Tích nói: “Có phải anh muốn ngồi kế Thâm Thâm nên mới đổi chỗ đúng không?”

“Hả?” Lần này đến phiên Vương Tích ngơ ngác.
“Đừng giả bộ nữa, Châu Thâm ngay bên trái kìa.”
“Cậu được lắm.” Vương Tích chỉ vào mặt A Vân Ca, nhất thời cứng họng không nói nên lời, cuối cùng nghẹn ra một câu, “Đợi đấy.”
“Ấy da em sợ lắm đó nha, Đại Long bảo vệ tui với.” A Vân Ca làm bộ hoảng sợ ôm Trịnh Vân Long.
Trịnh Vân Long liếc A Vân Ca một cái, vỗ về lưng anh cho có, miệng dỗ: “Đừng sợ đừng sợ………”
“Ha ha ha ha ha ha đến Trịnh Vân Long cũng có lệ cậu, A Vân Ca cậu mất mặt chưa.” Vương Tích cười đến sắp nằm sấp ra bàn.”Tôi phải nghi ngờ cậu thế này thì làm sao được nhận kịch đấy!”

Tuy ngoài mặt Vương Tích luôn hoà mình với bọn A Vân Ca, nhưng trong lòng vẫn luôn canh cánh Châu Thâm cạnh bên.

“Thâm Thâm lợi hại quá, concert quốc tế luôn.”
“Thâm ca, giàu sang chớ quên bạn hiền nhé!”
…………..

Đúng vậy, Thâm Thâm đương nhiên là lợi hại rồi, đã có thiên phú lại còn cực kì nỗ lực, sao có thể không thành công lớn được? Vương Tích nghĩ, khóe miệng vô thức cong lên.

“Vương Tích, anh cười ngây ngô gì đấy, cười cứ như cái gì vậy.” A Vân Ca vỗ lưng anh, sau đó thấy Vương Tích chỉ bối rối trong một chớp mắt rồi lại quản lý vẻ mặt vô cùng nhuần nhuyễn.

“Ca vui vẻ, lại được đoàn tụ với các huynh đệ đây.” Vương Tích đáp một cách nghiêm túc. 

Châu Thâm hơi không tập trung. Người ngày đêm mong nhớ đang ngồi bên cạnh, hư ảo như mộng. Cậu vô thức muốn quay qua ngắm Vương Tích, nhưng lại cảm thấy dường như người ta cũng không để ý gì tới mình, thậm chí chẳng có lấy một câu chào hỏi.
Nghĩ lại suốt mười năm qua, hẳn anh cũng đã sống khá bình yên.  Châu Thâm nghĩ, ngửa đầu uống cạn ly rượu đỏ, đứng dậy chuẩn bị đi hóng gió, sẵn bình tĩnh lại lòng mình.
Thật là, biểu diễn thi đấu gì còn không sợ, sao hôm nay lại hồi hộp như thế chứ? Châu Thâm mi thật là vô dụng. Châu Thâm nghĩ thầm.
Vốn là chuyện không thể, mi còn đang mong chờ điều gì chứ…………..

Người trong tầm mắt bỗng biến mất, Vương Tích theo bản năng quay qua nhìn, cảnh tượng trong mơ vô thức hiện lên trong đầu anh, ảnh ảnh anh như cơn ác mộng. Anh suy nghĩ, cắn răng đuổi theo Châu Thâm vừa mới rời đi.

Châu Thâm đột nhiên dừng lại, Vương Tích vốn đang kích động thiếu chút nữa va vào lưng Châu Thâm. Cậu dừng lại một chút, quay người lại, ánh mắt lướt qua yết hầu quyến rũ của Vương Tích, đôi môi mỏng xinh đẹp, sống mũi cao, cuối cùng đối diện với đôi mắt bối rối ấy. 

Im lặng nhìn nhau.

Vương Tích có chút luống cuống, xấu hổ nghẹn ra một câu: “Ừm… Thâm Thâm, em………. Concert lần này……… em có tham gia không? Trông em hình như rất bận rộn. Không có ý gì đâu, chỉ là…. muốn hỏi em thử………….”
Châu Thâm nghiêng đầu, nhìn Vương Tích nói: “Đi chứ, sao lại không?”
Vương Tích quay đầu nhìn sang chỗ khác, mở miệng vài lần, cuối cùng vẫn e dè dò hỏi: “Chúng…….. Chúng ta song ca được không………”

Châu Thâm sửng sốt, bỗng nhiên cười, “Song ca? Hát gì đây? Chúng ta có thể hát bài gì?”
Đôi mắt cậu lập tức đỏ hoe, quay người, thật cẩn thận ép nước mắt về.
Nhìn dáng người nhỏ gầy kia, Vương Tích theo bản năng muốn ôm cậu vào lòng, mới vừa giơ tay lên, lại bỗng nhiên nhớ đến chuyện gì, tay cứng đờ trong không khí. Anh nhếch miệng như tự giễu, chỉ có thể buông thõng bàn tay.

“Chúng ta… có thể hát “Trăng cong cong” mà.” Anh trả lời rất nhỏ, thậm chí còn nghi Châu Thâm không nghe thấy.
Châu Thâm đè cơn đau thắt lòng, hít sâu một hơi, quay lại đáp: “Được. Nghe anh. Em cũng muốn hát với anh.” Cậu mỉm cười ngọt ngào.
“Chúng ta… lâu lắm không hát chung rồi.”

Sau đó, Châu Thâm uống rất nhiều.
Nhiều đến mức vùi trong lòng Vương Tích không chịu đi, nhưng một câu cũng không chịu nói.
Vương Tích đau lòng ôm Châu Thâm, nhưng cũng lại không nhịn được cảm thấy may mà Châu Thâm uống say mèm, vậy là anh có thể đường đường chính chính ôm cậu. Trợ lý Tiểu Ngô của Châu Thâm cũng bất đắc dĩ, đành phải nhờ Vương Tích chăm sóc Châu Thâm, dặn dò vài việc vụn vặt cần chú ý rồi đi mất.
Vương Tích nghiêm túc lắng nghe, dù sao thì thời gian mười năm cũng đủ để thay đổi rất nhiều điều, người mà anh quen thuộc chỉ là Châu Thâm của mười năm trước.
Trên xe, Vương Tích thật cẩn thận vén tóc mái cho Châu Thâm, cho dù Châu Thâm đã bị quấn lại như đòn bánh tét, anh vẫn lấy áo khoác mình đắp lên cho cậu.
Giống như mọi thứ đều về lại ngày xưa, về tới mùa đông năm ấy, mùa đông mà sự tao nhã vẫn còn đang bị đóng băng, mùa đông khi họ vẫn còn đang mờ mịt, mùa đông mà bọn họ quen nhau. Bây giờ tao nhã đã chào đón một mùa xuân rực rỡ, bọn họ đều đạt được sự sáng lạng mà ngày xưa không thể tưởng đến. Rõ ràng là mọi thứ đều đã đi vào quỹ đạo, Vương Tích lại bắt đầu hoài niệm về những ngày khó khăn mà đơn giản đó.

Nhưng, một khi bánh xe vận mệnh đã bắt đầu chuyển động thì sẽ không bao giờ quay ngược về nữa.

“Tích ca……..” Vương Tích tưởng mình nghe nhầm, quay lại nhìn Châu Thâm đang mơ mơ màng màng.
“Vương Tích………” Lần này Vương Tích chắc chắn mình không nghe sai.
“Vì sao… chúng ta ngay cả dũng khí để hát “Hoa dạng niên hoa” cũng không có.”
Đôi mắt Châu Thâm trong suốt, phiếm chút men say ngà ngà, mang theo một cơn đau xé lòng, mà còn nhiều hơn là một sự khó hiểu, hoang mang đến mức khiến người ta xót xa.
Lần này, Vương Tích không nhìn sang hướng khác, chỉ lẳng lặng nhìn người anh đã bận lòng mười năm, thiên ngôn vạn ngữ nghẹn trong lồng ngực, đè ép anh gần như không thở nổi.
Vương Tích mở miệng, nhưng cuối cùng chỉ nói một câu: “Thâm Thâm… Em say rồi……….”

“Không, em không có.”
“Em rất tỉnh táo.”

Châu Thâm giật giật khóe miệng, cúi đầu nhìn mũi chân mình, rồi lại từ từ ngẩng lên, hỏi: “Anh có biết… em nhớ anh nhiều như thế nào không?”
“Anh có biết khi trái tim bị nghiền nát, rồi khâu lại, rồi lại nghiền nát, rồi khâu lại hết lần này đến lần khác……. là cảm giác như thế nào không?”
“Anh có biết mười năm nay em đã trải qua như thế nào không?”
“Vương Tích. Em hận anh.” Trong mắt Châu Thâm hiện lên một tia lạnh lẽo nhưng lập tức biến mất, sau đó lại bị vô tận sầu muộn nhấn chìm.”Nhưng em yêu anh, em yêu anh mà Vương Tích…….. Rõ ràng là em phải hận anh mới đúng……. Vì sao………”
“Tôi biết, tôi đều biết cả. Thâm Thâm, chúng ta chỉ là người phàm, chỉ là người phàm bị hạn chế tự do và cá tính.” Vương Tích nhìn Châu Thâm đang sắp sụp đổ, hai mắt hoe hoe. “Lời bài hát rất đúng, đều do chúng ta không đủ dũng cảm.”

“Thâm Thâm, tha cho chính mình đi.”
Vương Tích cầm tay Châu Thâm lên, khẽ nắm thật nhẹ nhàng. “Chúng ta đều tha cho chính mình, được không?”

Quên đi tình yêu của chúng ta, nhưng, đừng quên đi nhau.

Quên đi tình yêu của chúng ta, sau đó, một lần nữa bắt đầu.