Tags
9. Tạm biệt, không gặp lại
Ngày mai chính là buổi họp mặt.
Vương Tích đứng bên cửa sổ sát đất, lặng yên nhìn ra ngoài cửa sổ. Tuy Thượng Hải và Bắc Kinh đều là những thành phố lớn, nhưng bầu không khí ở hai nơi này lại hoàn toàn khác nhau. Bản thân người làm nghệ thuật vốn đã khá nhạy cảm, đưa mắt nhìn theo dòng người hối hả ngược xuôi, nhất thời bỗng có chút cảm khái.
Cú điện thoại của Châu Thâm làm Vương Tích trở tay không kịp.
“Tích ca, chỗ cũ, đến xíu?”
Vương Tích nghe ra được, câu này không phải ngữ khí khi thương lượng.
“Hả? Ừ. Mấy giờ?” Vương Tích vẫn còn hơi mơ hồ, nhưng lời đáp cụt lủn của Châu Thâm cũng không cho anh thêm thời gian suy nghĩ.
“Tám giờ tối.”
“Được, tôi nhất định sẽ đến.”
Cúp máy, Vương Tích ngồi bệt xuống sô pha. Thật ra anh biết cuộc gặp như vậy sẽ đem đến rất nhiều phiền toái, tỷ như bị paparazzi bám đuôi chụp trộm, bị những tài khoản spam chửi bới v.v., rất có thể là những hậu quả mà anh không chịu được.
Nhưng, nếu Châu Thâm đã muốn anh đi, thì anh nhất định sẽ đi, hơn nữa phải đi.
Tám giờ tối, vẫn còn chút dư âm của giờ cao điểm. Vương Tích bất an gõ gõ tay lái, thường xuyên liếc nhìn thời gian.
“Sẽ không trễ chứ………” Chẳng biết vì sao, cảm giác bất an càng ngày càng đậm, biển đèn vô cùng tận tràn ngập về phía anh. Anh đứng giữa ngã tư đường phồn hoa này, nhìn thấy sự sợ hãi.
Cuộc gọi có hình của Châu Thâm gửi đến.
“Alô? Thâm Thâm hả, trên đường hơi kẹt xe, tôi lập tức đến ngay.”
“Tích ca.”
Vương Tích liếc sang di động một cái, bỗng nhiên giật thót: “Thật Thâm… em… đang ở đâu vậy?”
“Em?” Châu Thâm quay camera một vòng chung quanh, “Em ở trên sân thượng.”
“Sao lại chạy lên sân thượng thế, trên đó gió to lắm, em mau xuống đi.”
“Em thích ngồi trên cao, anh không biết à?” Châu Thâm buông thõng một câu làm Vương Tích cứng họng. Nghĩ kĩ lại thì Châu Thâm quả thật có sở thích nho nhỏ này. Có lẽ là anh đã quá lo lắng không đâu rồi.
“Ừ, vậy em ở trên đó đợi tôi nhé. Mặc áo khoác chưa? Đừng để lạnh bị cảm.”
“Tích ca, anh nói xem……..”
“Anh nói xem, cuộc đời của em có được tính là viên mãn không?”
Vương Tích sững người. “Hả? Không… không tính đâu.”
“Em thích nhất là âm nhạc, có những thành tựu như bây giờ, em đã thoả mãn lắm rồi.”
“Nhưng em vẫn chưa có một gia đình của riêng mình.”
Châu Thâm cười khúc khích, đứng lên đi đến bên rìa sân thượng.
“Thâm Thâm- Châu Thâm? Em lùi về sau đi, nguy hiểm lắm!” Vương Tích sốt ruột lên, giọng cao hẳn, thậm chí còn hơi run run.
“Nhưng mà… người em yêu lại không thuộc về em.” Châu Thâm nhìn xuống dưới, rồi lại ngẩng lên nhìn Vương Tích trên màn hình điện thoại.
“Nếu… bây giờ em nhảy xuống, không nói ghi danh muôn đời, nhưng chắc cũng có thể được người đời nhớ thương hơn nửa kỷ đi.”
“Thâm Thâm, em đừng làm tôi sợ………”
“Vốn cũng chỉ muốn ôn chuyện với anh mà thôi, có điều bây giờ em lại cảm thấy, nếu cuộc đời mình dừng lại ngay giờ phút này… thì cũng rất tốt.”
“Thâm Thâm! Châu Thâm! Tôi van xin em, xin em đừng nhảy xuống……. Tôi cầu xin em Thâm Thâm………”
Châu Thâm mở đèn pin điện thoại lên, soi sáng mặt dây trên tay mình, vung vẩy về phía dòng xe cộ như nước bên dưới.
“Tích ca, anh còn nhớ nó không?”
“Anh tặng cho em đấy.”
“Bây giờ em trả lại cho anh.”
“Được, được, trả thì trả, em có thể lùi về sau trước được không…….. Đừng làm tôi sợ, em mau xuống dưới được không………”
“Có điều,” Châu Thâm không quan tâm, cắt ngang lời Vương Tích, “Anh phải tự mình lên lấy, em để nó lại trên mái nhà đấy.”
“Vương Tích, nếu có kiếp sau, em nhất định sẽ kết hôn trước anh, sau đó khiến cho anh yêu em, cả đời cũng không quên được.” Vương Tích nhìn thấy trên mặt Châu Thâm xẹt qua một tia ác ý, nhưng lập tức lấy lại bình tĩnh, còn tăng thêm một ít chờ mong.
“Đừng!”
Vương Tích hoảng sợ ngước lên, thấy trên một mái nhà cách đó không xa, có thứ gì rơi xuống.
Như sao băng.
“Anh này, cho hỏi, anh đang muốn tìm gì vậy?” Cảnh sát thấy Vương Tích như người mất hồn đang cố gắng lục tìm các túi vật chứng, hảo tâm hỏi anh.
“Mặt dây, một cái mặt dây.” Vương Tích thì thào như bị ma ám, sau đó chộp tay người cảnh sát kia, khoa chân múa tay nói: “Hình hươu cao cổ, lớn cỡ này.”
“Mặt dây gì?” Viên cảnh sát hiển nhiên bị hành động đột ngột của Vương Tích làm giật mình, bản năng muốn rút tay về, nhưng lại không tài nào giãy ra được, “Chúng tôi không thấy bất kì mặt dây nào cả. Tất cả những gì trên hiện trường đều ở đây rồi. Những thứ khác thì chúng tôi không biết.”
Vương Tích thẫn thờ buông tay ra, “Không thể nào, nhất định phải có chứ, vì sao lại không có……… Vì sao ở đây lại không có………”

Ngôi sao của Anh. “Cưa” của riêng em