Tags

, ,

7. Tin nhắn của anh

“Con người ta chỉ nên nhìn về phía trước, Vương Tích. Chặng đường này nên vượt qua đi.”
“Tôi hiểu cả. Mười năm rồi, vết thương có đau đến mấy cũng đã lên mày.”

“Anh bình tĩnh lại đi.”

“Tôi rất bình tĩnh.”

A Vân Ca nhìn đôi mắt Vương Tích như biển đêm cô tịch, một hồi mới mở miệng: “Nhưng mà trông anh lúc này….. y như sự yên lặng trước cơn bão ấy.”

Vương Tích lắc đầu, một lần nữa cầm một chai rượu chưa khui lên. A Vân Ca giơ tay ngăn anh lại, lấy bình rượu trong tay anh đi.
Vương Tích nhìn sườn mặt A Vân Ca, không phản kháng, mặc anh lấy đi.
“Đại Long sắp kết hôn.” Vương Tích nói nhẹ.
“Em biết.” A Vân Ca đặt bình rượu ngay bên cạnh mình, cầm nửa ly rượu đỏ cuối cùng trước mặt lên, quơ quơ vài vòng, rồi lại đặt xuống trên bàn.
“Cậu xem, cậu cũng lạnh lùng như tôi thôi.”
“Cái này không gọi là lạnh lùng, cái này gọi là bất lực.”
Vương Tích nhìn A Vân Ca, cười bất đắc dĩ: “Không phải bất lực, là không đủ dũng cảm.”
“A Vân Ca, chúng ta đều không đủ dũng cảm để giãy khỏi sợi thừng của thế tục, cậu và tôi chẳng qua cũng chỉ là phàm nhân mà thôi.” Vương Tích chọc chọc vào ngực A Vân Ca, rồi lại chỉ vào chính mình.

“Châu Thâm cũng vậy, Trịnh Vân Long cũng thế.”

Hai người đàn ông xấp xỉ bốn mươi bỗng đều trầm mặc. Ngoài cửa sổ, đô thị ồn ào náo nhiệt như sóng, cứ ồ ạt vào phòng hết lần này đến lần khác, rồi lại rút đi.
“Mười năm rồi, tụ tập chút đi.”
“Đúng là nên tụ họp một chút.”
………….

Chiếc group chat đã im bặt từ lâu, vì một câu của A Vân Ca mà bùng nổ trở lại.
“Mười năm rồi, chúng ta họp mặt một lần đi.”
Chỉ nháy mắt, trong nhóm trồi lên rất nhiều người thân quen, giọng điệu quen thuộc giúp người ta có thể nhớ lại những gương mặt vẫn còn nét ngây ngô mười năm trước.
“Nhanh quá, đã mười năm rồi.”
“Tui đã sắp ba mươi rồi đó!”
“1975 thành 2975 rồi.”
Nhà họ Vân vẫn cứ ồn ào như cũ. Dường như tất cả mọi người đều được mở cánh cửa ký ức, bắt đầu thảo luận về từng chuyện trong mười năm trước, đi tìm những emoji đã cũ. 

“Bọn tôi sắp hai mươi năm.” Trịnh Vân Long lúc nào cũng chậm nửa nhịp, dưới một đống emoji mới đăng một câu đầy thâm ý, cả nhóm nháy mắt im phăng phắc.
【Ồ. jpg】
“Mười năm rồi, tui vẫn không quên nổi hồi đó Đại Long hôn gió Ca Tử.” Mã Giai không nhịn nổi phải tố ngay.
A Vân Ca nhìn thấy tin nhắn của Trịnh Vân Long, khẽ cười gượng. Cách màn hình, anh chọc chọc vào avatar của Trịnh Vân Long, lẩm bẩm:”Trịnh Vân Long ơi Trịnh Vân Long, lời nói mười năm trước đã không còn ý nghĩa gì nữa sao? Cậu có thể nào không rời không bỏ…”
……….

Thật ra Châu Thâm đã thấy tin nhắn của A Vân Ca trong nhóm chat từ đầu.
“A a a đã những mười năm……..” Gõ được một nửa, trong lòng bỗng dưng lộp bộp.

Mười năm.
Bỗng nhiên cậu nhớ tới chính mình mười năm trước vẫn còn giấu mình trong sự tự ti, nhớ đến những ngày tháng đã giúp cậu thực sự lột xác thành bướm ấy.
Và cả… Vương Tích.
Con người đã nắm tay cậu, nói cậu là trân bảo.
Châu Thâm dùng mười năm để xác nhận lời Vương Tích nói, dùng mười năm để đi về phía đất trời bao la hơn.
Cậu đã làm được, cậu đã thành công.
Dọc đường đi, cậu đã thấy rất nhiều cảnh đẹp, nhưng khi ngoảnh lại nóng lòng muốn chia sẻ, thì lại chẳng thể tìm được bóng dáng quen thuộc ấy nữa.

Không phải ai rời xa ai, mà bọn họ cùng rời xa nhau.

Châu Thâm tắt màn hình điện thoại, nhìn bóng mình phản chiếu trên màn hình tối đen. Tối như vực sâu, như màn đêm u uất, không trăng, không sao.
Cậu suy nghĩ, cuối cùng vẫn mở điện thoại lên, cẩn thận dò lịch sử trò chuyện trong nhóm chat.
Không có anh.
………

“Ca Tử ca.”

【Bé yêu của bạn đã online.jpg.】
“Gặp ở Thượng Hải hay ở Bắc Kinh vậy??”
A Vân Ca thấy từng tin nhắn nhảy lên từ khung cửa sổ, thầm nghĩ, Châu Thâm vẫn không nhịn được.
“Thượng Hải.”
Anh dừng một chút, lại thêm một câu.
“Anh sẽ đem Vương Tích trói tới.”
Anh nhìn thấy phía trên giao diện trò chuyện từ “Châu Thâm” biến thành “Đối phương đang soạn tin nhắn………”, rồi lại biến về “Châu Thâm”. Lặp đi lặp lại vài lần, mới không còn động tĩnh gì nữa.
……………

Ting ~
“Thâm Thâm”
“Em có đi không”
Châu Thâm thừa nhận, cậu đã sợ tới mức thiếu chút nữa quẳng điện thoại ra cửa sổ. Đến khi tập trung kiểm tra mấy lần thì mới hít một hơi thật sâu.
Đúng là anh.

Vương Tích cứ quanh quẩn trong giấc mộng của cậu hết lần này đến lần khác. Mỗi khi tỉnh lại, ảo ảnh tan như gió bụi ngoài trời, không chút dấu vết. Cậu sẽ thường mở tin nhắn ra, tải đi tải lại nhiều lần, mơ mộng mình có thể nhận được một dòng tin bất ngờ. Cậu thề, chỉ cần Vương Tích gửi cho mình một tin nhắn, bất kể anh gửi gì, cậu cũng sẽ dùng ngôn từ cháy bỏng nhất để bày tỏ trái tim mình.

Nhưng, suốt mười năm, cuối cùng phép màu vẫn không ưu ái cậu.
Châu Thâm nắm chặt chiếc điện thoại, nhìn hai dòng tin nhắn cộng lại cũng chỉ có sáu chữ, lẩm bẩm: “Cái dấu câu cũng không gõ, định bắt ga xe lửa à, sao vội vàng như thế.”
…………

Vương Tích bỗng nhiên hối hận đã nhắn tin cho Châu Thâm.
Rõ ràng có thể đi hỏi khéo A Vân Ca, có lẽ đã hỏi được rồi!
Anh nhìn chằm chằm vào màn hình, sắp ra một cái lỗ trên đó luôn.
Em ấy đang bận? Hay không muốn quan tâm đến mình? Hay là bị tin nhắn bất ngờ làm bối rối?

Hối hận.
Khi anh chuẩn bị thoát khỏi tin nhắn thì đột nhiên một dấu chấm đỏ hiện lên, anh vội vàng mở ra.
“Đi ạ.”
…………..

Châu Thâm tắt máy, đứng dậy ra ngoài ban công.
Gió sông tháng mười một cũng không lạnh lẽo thấu xương, nhưng vẫn se se. Sau lớp mây mỏng là một vạt trăng rất mờ, nhợt nhạt đến mức dường như có thể bị gió thổi tan ra bất cứ lúc nào.
Đã đến lúc làm hoà với bản thân, với quá khứ rồi.

Lúc nào cũng sẽ có một vài chấp niệm, cuối cùng chỉ có thể hóa thành một câu tiếc nuối giản đơn mà thôi.
Nếu chỉ vì nó mà chôn chân tại chỗ thì đã quá xa xỉ rồi.