Hoa tư dẫn_Đường Thất Công Tử.
Đây là một câu chuyện xảy ra vào thời loạn thế.
Những ngày nước mất thành tan, công chúa Vệ quốc là Diệp Trăn đã hy sinh thân mình vì nước và nhờ viên ngọc giao châu nên chết đi sống lại.
Khi nàng gảy lên điệu Hoa Tư, người sống, người chết đều có thể bước vào mộng cảnh và hồi ức.
Trong những khúc nhạc được tạo thành từ ma thuật chính là nỗi xót xa và đau khổ của người đời.
Mà nàng và thế tử Trần quốc hết lần này tới lần khác gặp nhau trong mộng cảnh, thân phận nặng nề, duyên phận cũng nặng nề.
Điệu Hoa Tư thanh bình liệu có thể khiến mỗi người nhớ nhung về những ngày đã qua, không còn đau thương nữa?
Shi đọc truyện này trong tiếng nhạc “Hoa tư dẫn”. Nhè nhẹ, dìu dịu, trấm ấm, xót xa… Lòng đau như cắt, nhưng chung quy cũng chỉ là mộng…
Phần 1 : Tận kiếp phù du
Cô hôn mắt chàng, run rẩy chống tay ngồi dậy, ôm mặt chàng, “Em sẽ cứu chàng, cho dù phải chết, em cũng cứu chàng”
Tống Ngưng là một người con gái tội nghiệp. Yêu bằng cả sinh mệnh, cũng mất đi sinh mệnh vì tình yêu đó. Yêu rất dễ dàng, mà hận, lại càng dễ dàng hơn nữa.
Tôi tự hỏi tại sao Thẩm Ngạn không hề hỏi Liễu Thê Thê nửa miếng ngọc bội kia đâu, tại sao Tống Ngưng không hề đưa ra nửa miếng ngọc bội của mình. Chắc chắn phải có hoa văn gì nhận ra thân phận chứ. Nhưng không.
Tống Ngưng im lặng. Yên lặng nhìn tình yêu dần cách xa mình như vậy. Cũng như khi… cô yên lặng nhìn sinh mệnh đang trôi khỏi tầm tay. Tôi nghĩ cô biết mình sắp chết. Vậy nên, cô muốn mơ một giấc mơ cuối cùng. Một giấc mộng mà, cô và anh không là kẻ thù, không có người thứ ba, giấc mơ cô đã mơ suốt bảy năm qua…
Cô có quyền bước ra khỏi giấc mơ đó. Chàng đã không còn bên cô nữa, mơ làm gì? Phải, mơ làm gì? Cuối cùng, cô cũng chỉ còn lại một mình, vậy tại sao không tỉnh lại, tiếp tục sống? Vì trong mơ không tàn khốc như hiện thực….
Tình chỉ đẹp khi hãy còn dang dở… Chàng đã ra đi giữa những ngày tình yêu họ đẹp nhất. Cho dù bao nhiêu năm nữa, cô biết chàng cũng chỉ yêu mình cô, và cô cũng vậy. Hiện thực thì sao, cô không “sống”, tất cả chỉ là “tồn tại”. Một giấc hoàng lương, có tình yêu của chàng…
Tất cả đã không còn cứu vãn được từ ngày ấy – đêm tân hôn muộn chín tháng. Vì thù hận. Tôi tự hỏi, nếu biết Liễu Thê Thê không phải là ân nhân cứu mạng, liệu chàng có tiếp tục yêu cô ta? Như chàng đã yêu Tống Ngưng giữa dòng thù hận…
Một cái kết rất hiển nhiên như bao điều hiển nhiên khác. Cô chết, đến phút cuối cũng không muốn gặp chàng. Và ngay cả tro tàn, cũng không muốn mang danh là người nhà họ Thẩm nữa. Bảy năm trước, cô nhặt được sinh mệnh chàng giữa chiến trường này. Bảy năm sau, chàng vĩnh viễn đi theo cô giữa chốn hoang vu ấy…
“Trước khi chết cô ấy có muốn nói gì với tôi không?”
“Không, không một lời nào hết, cô ấy đã không còn mong muốn điều gì ở ngài nữa.”
Cô vẫn yêu, yêu người đàn ông bảy năm trước oai hùng ngạo khí, người đã đánh bại cô chỉ bằng hai chiêu, không kiêu ngạo trả cho cô vũ khí của mình. Nhưng cô hận, chính là người nam nhân xa lạ trong bảy năm đã trả ơn cứu mạng của cô bằng máu và nước mắt đau lòng. Yêu và hận, cũng chỉ cách nhau mong manh như thế…
Ông trời là một kẻ rất thích đùa dai. Quân Phất đã dệt nên mộng giấc mộng rất đẹp, nếu như binh lính không tìm được Tống Ngưng, nếu như cô không rời đi, nếu như người đầu tiên chàng tỉnh lại nhìn thấy là cô, nếu như không có Liễu Thê Thê chen giữa,… thì chàng và cô đã là một đôi rất đẹp. Thù hận thì sao chứ, chàng yêu cô, vậy là đủ.
Tiếc thay, mộng cũng chỉ là mộng. Từng cái “Nếu như” kia, đã lần lượt dệt nên những vết căt sâu thẳm không thể nào cứu vãn được trên sợi tơ hồng giữa hai người. Mà sinh mệnh, cũng chỉ mong manh vậy thôi.
Là người theo quan điểm giáo dục hiện đại, cũng là người thiên về hướng “nữ tôn” một chút, khi mới nghe câu chuyện thực của Tống Ngưng, tôi cảm thấy cô lựa chọn chết trong giấc mộng kia là một chuyện rất tầm thường, rất hèn nhát, rất yếu đuối, và rất không đáng. Vì sao phải vì một người đàn ông không yêu mình mà trả giá nhiều như vậy? Không đáng. Không hiểu sao khi đọc hết thiên truyện đó, lại có thể hiểu được. Mặc dù tôi không thích truyện ngược, mà rõ ràng hai người này ngược thân ngược tâm mãnh liệt như thế, nhưng mà, cảm giác cuối cùng của tôi chính là “xứng đáng” và “đủ rồi”. Cuộc đời đau khổ của Tống Ngưng cuối cùng cũng được đền đáp, dù là trong mộng. Mà Thẩm Ngạn cũng đã nhận ra sự thật, và trả giá bằng sự dằn vặt đau đớn, sự hối hận dày xéo, sự thống khổ tột cùng, và cuối cùng là cái chết. Có thể ai đó sẽ nghĩ so với bảy năm xương máu của Tống Ngưng, một chút thời gian của Thẩm Ngạn đã là gì. Nhưng với tôi, đó là đủ rồi.
Lỡ mất ngày hôm ấy, lỡ mất ánh mắt ấy.
Đã định không thể nào đến bến bờ của người.
Phù Sinh Tận (Thẩm Ngưng – Tống Ngạn).
FMV Công Nghi Phỉ (Hồ Ca) & Khanh Tửu Tửu ( Lưu Thi Thi / Lưu Diệc Phi).
Thập Tam Nguyệt_Hồ Sa Sa.
Chưa mua một cuốn sách nào mà Shi khổ như vậy. Bởi vì thời điểm “trồng si” Đường Thất Công Tử thì truyện đã xuất bản được gần ba tháng, mà tất cả các nhà sách lớn thì chỉ còn mỗi “Tam sinh tam thế Thập lý đào hoa”, cả những con đường bán sách mà Shi biết cũng hết hàng. Cuối cùng phải mua sách lề đường, vậy nên không có poster cũng như kẹp giấy. Buồn. Nhưng mà mua được đã là một hạnh phúc, Shi thật sự muốn nhảy “Aloha àh há” khi người bán sách “say Yes”. Một cảm giác rất là đáng trải nghiệm =)). Đường Thất Công Tử quả là một thiên tài, khi viết được những thiên truyện hay như vậy. Mỗi câu chuyện thật sự rất ngắn, nhưng chưa bao giờ Shi thấy mình “chìm” trong truyện lâu như vậy. Thật sự…uhm…cảm thấy như mình đã ở trong truyện rất rất lâu, như say như si, như thực như hư. Như mộng. Đến cả khi gấp lại cuốn thứ hai, Shi vẫn cảm thấy dường như mình vừa mơ một giấc mộng dài, giữa năm tháng ấy lại xuất hiện hình bóng của Tống Ngưng, của Oanh Ca, của Quân Phất và cả của Mộ Ngôn… Đó là thực hay là mộng? Cứ như đã chạm vào họ, như lại thấy như gió thoáng mây bay. Và tôi cũng gặp lại đâu đó bóng hình mình giữa những ngày cuồng nhiệt. Có hưng phấn, có khờ dại, mà cũng có đau lòng. Mộng chăng?
Giống như “Tam sinh tam thế”, Shi chỉ dám đọc “Hoa Tư dẫn” ở nhà, trong phòng, một mình. Một mình thương, một mình đau, một mình mơ. Vì có những khi phút trước cười khằng khặc mà phút sau thở dài như cụ bà tám mươi. Rồi lại cười, rồi khóc… Điên khùng như thế. Gấp sách lại mà đau lòng một mảnh. Lại lên mạng xem có ai nghĩ giống mình không, lại mò ra được cái phiên ngoại của Mộ Ngôn. Lại tự kỉ một hồi nữa… Đa số mọi người đều đau vì Công Nghi Phỉ và Khanh Tửu Tửu, chính Quân Phất cũng vậy cơ mà. Nhưng Shi không như thế. Không hiểu tại sao, có lẽ vì hai người ngược nhau đủ rồi, nên cũng không nợ gì, nên không đau chăng? Buồn thì buồn đấy, cũng có chút tội nghiệp cái người “đang mơ” kia. Nhưng không đau. Shi chỉ đau cho Mộ Ngôn, cho Quân Phất. Có lẽ vì là nhân vật chính. Nhưng quả thực Shi thấy không đủ. 15 năm thì là gì chứ, cũng chỉ nhanh như cái chớp mắt. Không như Thẩm Ngạn độc ác với Tống Ngưng, không như Dung Tầm lợi dụng Oanh Ca, không như Công Nghi Phỉ lạnh lùng với Khanh Tửu Tửu, không như Tô Hoành phụ bạc Mộ Dung An, Diệp Trăn và Mộ Ngôn đã làm gì để phải sinh ly tử biệt như thế? Xót xa…
[Update 28/01/2023: Bài này viết lần đầu năm 2012. Đến năm 2015 đã có một bản drama do Trịnh Gia Dĩnh đóng vai Mộ Ngôn. Nghe đồn sắp có bản remake.]
Hoa tư dẫn_Hà Đồ (vietsub).
Thắp một ngọn đèn, cả đêm dài nghe tiếng sáo cô độc
Đợi chỉ một người, đợi năm tháng thay phiên luân chuyển
Gió qua cửa lớn, đình viện thâm sâu lạnh lẽo
Một tờ giấy đỏ, ước hẹn duyên phận mấy đời
Lật một trang sách sử, đóng lại một trang kí ức
Mảnh gấm uyên ương, họa một kiếp phù du cô độc
Một đời bình an, lời thề ai vẫn đợi
Ai quá thật lòng
Một giấc mộng, dưới thành nàng đang họa
Họa một bức sơn thủy nhân gian (1)
Tuyết rơi rơi mãi, táng phủ nghìn tầng tháp
Sinh tử cách biệt, tịch mịch thiên nhai
Một giấc mộng, phong nhã nàng đang tấu
Tấu một khúc Bạc đầu mỹ lệ (2)
Tuyết rơi rơi mãi, táng phủ nghìn tầng tháp
Như hoa trăng trong kính, ai biết đâu thật giả
Ngâm một ấm trà, hái một nhành hoa mai trắng
Mở chiếc ô xanh, che giọt mưa rơi tí tách
Cây đào thơm xòe tán trước nấm mộ, đón gió cát
Nỗi nhớ của ai trước bia đá, nảy mầm
Một giấc mộng, dưới thành nàng đang họa
Họa một bức sơn thủy nhân gian
Tuyết rơi rơi mãi, táng phủ nghìn tầng tháp
Sinh tử cách biệt, tịch mịch thiên nhai
Một giấc mộng, phong nhã nàng đang tấu
Tấu một khúc Bạc đầu mỹ lệ
Tuyết rơi rơi mãi, táng phủ nghìn tầng tháp
Như hoa trăng trong kính, ai biết đâu thật giả
Lời thề bình an, sử sách chưa từng viết.
(1) Theo phiên âm từ 人家 là ‘nhân gia’, nhưng theo tớ nghĩ cảnh trong bài phù hợp với nghĩa ‘nhân gian’ (từ ‘nhân gia’ có nhiều nghĩa, một trong số đó là ‘nhân gian’)
(2) Bạc đầu (白头 | Bạch đầu) là tên một khúc nhạc thể hiện mong ước được sống bên nhau đến bạc đầu.
Hoa tư dẫn_Hà Đồ.
