Tags
Xả bài…?
Một số comments Shi thích.
1. Túm lại là, Tiểu Châu rất có năng lực làm việc, xem Running Man tập này có cảm giác như thấy được một góc của Thâm tổng khi làm việc ở công ty vậy: đàm phán, ra điều kiện, quyết đoán chấp hành, thông minh, nhanh nhạy, giỏi lên kế hoạch. Mặt khác, trên phương diện âm nhạc thì giọng hát này quả thật hẳn nên đem ra hát ca ngợi quốc gia, ca ngợi thế giới, ca ngợi vũ trụ, ca ngợi vạn vật trên góc độ của Thượng Đế.
Đối chiếu lại thì lão Vương hát về tình yêu rất hợp khẩu vị, tràn đầy tiếc nuối và hy vọng, sâu lắng và nồng nàn. Trong công việc cũng sắp xếp gọn gàng tách bạch, tổ chức cuộc sống gia đình nhỏ ấm áp, làm radio, trồng rau và nghĩ về cách nuôi dạy con gái.
Đặt hai người bên nhau, có lẽ là một sự giao thoa hoàn hảo giữa tình yêu nhỏ và thành phố lớn.
Cho nên là tôi thật sự đã ship nhiều phiên bản Thâm tổng chủ ngoại Tích ca chủ nội, thậm chí còn bắt đầu niệm “Hết hạn Nhạc Hoa đi kí Kính Diễm hết hạn Nhạc Hoa đi kí Kính Diễm hết hạn Nhạc Hoa đi kí Kính Diễm”.
Có việc thì làm, không có việc thì đi làm sếp, nghĩ kiểu gì cũng kiếm được rất nhiều tiền, anh à, thứ ngày lành này anh không nhào vào là em nhào vào đấy.
2. “Vậy người ấy thì sao? Người ấy có phải là điều cấm kỵ không thể nhắc đến trong lòng cậu không?”
rep: Thâm hô Tích……… Là điều gì đã khiến Vãng Tích [Vương Tích] nói mình không biết hát “Tương tư”?![[摊手] [摊手]](https://face.t.sinajs.cn/t4/appstyle/expression/ext/normal/62/2018new_tanshou_org.png)
([SHX] Chuyện “Tương tư” và “Chốn sương mù”)
3. Với những người như tôi, loại người chỉ quan tâm đến sự nhất quán hợp lý của chính mình
Không bận tâm mấy đến “dưa” mà cũng không đau lòng gì
Bởi vì bất kể có xảy ra chuyện gì
Thì ở chỗ tôi đây Thâm hô Tích chỉ có một nước szd [là thật] và đang ở bên nhau mà thôi. ![[馋嘴] [馋嘴]](https://face.t.sinajs.cn/t4/appstyle/expression/ext/normal/fa/2018new_chanzui_org.png)
Tôi có thể suy nghĩ đến những con đường khác
Nhưng lại không qua được cánh cửa logic của mình.
Chỉ là xuất phát từ chính tâm lý soi mói của mình
Hy vọng có thể ghép nhặt đủ câu chuyện của bọn họ
Nói tới đây, đến bao giờ thì tôi mới có thời gian tiếp tục dòng sự kiện của mình đây… 🚬
Cái ngày 512 này thật sự là không sống nổi mà…
4. Thâm hô Tích vốn cũng rất “Đại ngư hải đường”, chính là một con kình ngư đóng băng mấy vạn dặm dưới đáy biển, không ngừng tận hưởng sự thiếu dưỡng khí, để rồi yêu phải một con người như yêu phải một sự dối gian.
rep: Thứ trùng hợp của định mệnh này, không thể nói, vi diệu đến khủng bố.
rep: Đây chính là điều khiến các fan tình yêu phát cuồng, trùng hợp đến mức khó tin, trùng hợp đến mức đáng sợ. Dường như kịch bản của số phận đã được viết sẵn từ lâu.
5. Thâm hô Tích vẫn luôn là niềm đau.
Cái này với CP BE nhà người ta có sự khác biệt rõ ràng, bởi vì trước khi Thâm hô Tích không thành thì cũng đã rất đau rồi.
Cái đó và định nghĩa của đoạn tình cảm này không liên quan gì nhiều đến nhau, cho dù không đề cập đến việc đạo đức, thì cũng vẫn rất đau.
Đau ở chỗ có người ở Ukraine đi bộ một mình trong tuyết lớn, có người phiêu bạt ra Bắc nhiều năm đói lả trong sạp báo.
Đau ở chênh vênh cuộc đời xa quê, người yêu giọng hát của người đã từ rất lâu, người cũng từng nghe người hát rơi lệ mấy lần.
Đau ở chỗ một người canh gác trái tim thật chặt lại gặp được một người trao trọn lòng chân thành, một người thiếu cảm giác an toàn lại gặp được một người có thể cho cậu rất nhiều yêu thương.
Đau ở chỗ chân thành đổi lấy chân thành, một người trông kiên cường mà kỳ thật yếu đuối gặp được một người trông yếu đuối mà lại rất kiên cường.
Đau ở chỗ câu chuyện của bọn họ không thể viết lại, có trở lại bao nhiêu lần thì vẫn sẽ thu hút lẫn nhau, giúp nhau sưởi ấm.
Đau ở chỗ sau nhiều năm cuối cùng hai người cũng gặp được nhau, hết thảy đột nhiên đều được đáp lại, lại hát ra “Nỗi tiếc nuối người để lại trong đời tôi.”
Làm sao trả.
Cho dù cốt truyện tiếp theo bị cắt đứt hoàn toàn, núi cao chưa gặp được nước chảy, không có tình yêu mà đâm đầu vào hôn nhân, thời gian dừng lại ngây giây phút gặp gỡ nhau, cũng đã là đau khổ rồi.
Thứ tôi ship Thâm hô Tích chưa bao giờ là đường, điều mà tôi yêu tha thiết chính là cảm giác đớn đau, thẩm mỹ, xung đột văn học và kịch tính, như một cuốn tiểu thuyết không lời.
Độc nhất vô nhị, không thể thay thế.
rep: Đột nhiên cảm thấy Thâm bây giờ so với lúc đó, có cảm giác như một cậu bé trưởng thành thành một người thanh niên vậy. Mợ, muốn đọc 🚗 [fic có H] hiện đại quớ
rep: Tiêu rồi , cái cp này để lại tôi ấn tượng quá lớn, cho dù có nhìn thấy Vương hay thấy Châu hay chẳng thấy người nào cả, thì vẫn luôn có thể đột nhiên nhớ đến những lời bình xuất phát tình cảm dậy sóng.
6. Không biết có ai để ý không
Đoạn ss [Thâm Thâm] nói xin lỗi trong “Cùng suy luận đi” trông giống như trong srrx [Thanh nhập nhân tâm] lúc cậu ấy hát “Cá lớn” xong vùi vào lòng xg [Tích ca] khóc vậy.
Còn cả khi cậu nói “Trong cuộc đời sẽ có rất nhiều lần nói hẹn gặp lại, nhưng không phải lần hẹn gặp lại nào cũng đều có thể gặp lại” cũng làm cho tui đột ngột nhớ đến vài chuyện không viên mãn nữa
rep: Lúc tôi nghe cậu ấy nói hết những lời này trong đầu lập tức vang lên “Không nói tạm biệt”![[泪] [泪]](https://face.t.sinajs.cn/t4/appstyle/expression/ext/normal/6e/2018new_leimu_org.png)
![[泪] [泪]](https://face.t.sinajs.cn/t4/appstyle/expression/ext/normal/6e/2018new_leimu_org.png)
![[泪] [泪]](https://face.t.sinajs.cn/t4/appstyle/expression/ext/normal/6e/2018new_leimu_org.png)
![[泪] [泪]](https://face.t.sinajs.cn/t4/appstyle/expression/ext/normal/6e/2018new_leimu_org.png)
7.
Sự nghẹn ngào nuốt xuống khi hát “Nguyện được người một lòng”;
Giọt nước mắt nép sau mic dùng ống tay áo lén lau đi khi hát “Hãy hạnh phúc nhé” trong livestream sinh nhật;
Vẻ mặt khi Tát lão sư nói “có những ly biệt sẽ tuần hoàn trở về trong giấc mộng”, hai mắt đỏ bừng mân miệng cố gắng khống chế;
Tốc độ điều chỉnh cảm xúc = mức độ quan trọng của thứ tình cảm dẫn phát ra những cảm xúc này trong lòng cậu ấy.
Thứ tình cảm nào càng không thể bị người khác biết được, thì càng phải nhanh chóng giấu kín.
8. Người ta nói tình yêu là một thứ gì đó hư vô mơ hồ. Vậy thì những bài hát từng cùng nhau hát, vẻ mặt le lưỡi cười trộm khi quay đi, bản năng trốn ra sau lưng, điệu nhạc vang lên cùng lúc nơi đất khách, bài “Bóng đèn điện” chỉ một bản duy nhất, sự luống cuống khi rơi lệ, ánh mắt trong góc tối dưới đài, chữ cái đánh sai khi sốt ruột, vẻ mặt cứng đờ, hai chiếc áo mặc chung và cả bộ đồ thuỷ thủ, giọng nói run run và ánh mắt bối rối, có đủ in lại vết gì hay không?
9. Chim sơn ca có đôi cánh của chính mình, từ khi sinh ra đã thuộc về chân trời, cho nên dù cậu có sợ, dù quyến luyến cây sơn tra của mình, nhưng cậu vẫn bay đi mất. Còn cây thì sao? Cây cũng rất quyến luyến cậu, nhưng anh chọn buông tay, anh muốn được cùng cậu bay đi, nhưng anh đã cắm rễ sâu trong lòng đất rồi, anh… đi không được. Chim sơn ca có thể can đảm bay đi là vì cậu biết, bất luận có bay cao đến bao nhiêu, đều sẽ có một người đứng sau lưng bảo vệ cho cậu. Nếu bay mỏi cánh hay bị thương, người ấy chính là chiếc cảng tránh gió. xg [Tích ca] từng nói, chỉ cần ss [Thâm Thâm] cần, anh nhất định sẽ đến. Cho nên tỷ muội huynh đệ không cần phải buồn, khi nào bé sơn ca bay mệt rồi thì sẽ trở về bên cây sơn tra thôi
10. Việc tôi gặp người chính là điều bất ngờ đẹp nhất 🌿




