Tags

, ,

6. Đánh nát, sau đó xây lại

6-1. Đánh nát

Cướp người là đã có tính toán, bắt cậu đi đơn ca hết lần này đến lần khác cũng là đã có tính toán.
“Tích ca, đừng bắt em đi được không…….”
Vương Tích quay đầu qua hướng khác, hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào đôi mắt tội nghiệp ấy. “Không được, nhất định phải đi.” Vương Tích thậm chí có thể tưởng tượng ra vẻ mặt mình lúc ấy nghiêm túc đến mức nào.
“Tích ca……..” Giọng nói Châu Thâm cũng run run.
“Không sao đâu, em muốn hát gì thì cứ hát nấy.” Anh vỗ vai Châu Thâm, “Mau đi đi, tất cả mọi người đều đang đợi em kìa.”

Đúng vậy, tất cả đều đã được tính toán sẵn, nhưng “Đại ngư” lại là ngoài ý muốn. 

“Em xin hát “Đại ngư”, đoạn thứ nhất thôi.” Vương Tích từng nói, anh muốn nghe bản live của “Đại ngư”, Châu Thâm không quên.

Giai điệu từ miền kí ức xưa cũ rí cho Vương Tích một cú sốc mạnh, nước mắt cứ vậy trào dâng. Trong một khoảnh khắc, anh nhìn thấy mình của quá khứ và hiện tại giao điệp, có sự khốn đốn của vài năm trước, có sự đau đớn của hiện tại, và có cả sự chênh vênh xuyên suốt cuộc đời mình. Châu Thâm dùng tiếng hát kể ra sự ấm ức, bất lực của mình, Vương Tích đều nghe ra được. Nhưng anh chỉ có thể cắn răng, không cho mình phát ra tiếng khóc.

Thi đấu thất bại.
Dáng vẻ cúi gằm, khuôn mặt đáng thương, Vương Tích thật sự không thể làm như không thấy.
Đau lòng chứ, làm sao có thể không đau lòng.

Thi đấu lần thứ hai, một đoạn của “Think of Me”, thất bại.
Châu Thâm vừa vào đến hậu trường là không nhịn được nữa, bật khóc nức nở, miệng cứ liên tục “Thật xin lỗi”. Mỗi câu “Thực xin lỗi” đều như một cây kim, đâm chi chít trong lòng Vương Tích, hễ nhúc nhích là đau xé ruột gan.
Anh không kịp bận tâm những ống kính chỉa về mình, ôm chặt lấy Châu Thâm. “Không sao đâu, Thâm Thâm. Em đã làm tốt lắm rồi, bọn anh chỉ là muốn nghe em hát mà thôi, nghe em hát là bọn anh vui lắm. Kết quả không quan trọng…” Vương Tích nhẹ nhàng vỗ về trên lưng Châu Thâm, liên tục an ủi cậu.
Bình thường ngay cả Châu Thâm nhíu mày anh đã không chịu nổi, nói chi bây giờ Châu Thâm còn đang nằm trong lòng anh, níu áo anh, khóc như mưa. 

Vương Tích thở dài, anh muốn bảo vệ Châu Thâm, nhưng lại càng muốn cho cậu có được một thế giới rộng lớn hơn nữa. Mà nghệ thuật, thì chỉ có đánh nát rồi xây lại thì mới có thể đột phá.
Vương Tích biết rất rõ, Châu Thâm ấy à, không phải là cậu không có năng lực, cũng không phải là không tìm được phương hướng, mà là cậu không đủ tự tin. Khiêm tốn là tốt, kính cẩn cũng là tốt, nhưng tự ti thì nhất quyết không được. Cho nên, anh phải nhẫn tâm, tự tay đánh nát Châu Thâm, nhìn cậu giãy dụa trong vũng bùn, rồi sau đó xây lại, phá kén thành bướm. 

Xót, xót lắm. Nhưng anh phải làm vậy.

Hôm đó khi chấm dứt ghi hình đã là rạng sáng, cái rét mùa đông như một con thú ưa ngủ, ban ngày ngủ đông trong hồ Mai Khê, vừa đến tối là hoàn toàn sổ chuồng. Vương Tích thấy Châu Thâm lạnh run cầm cập, cởi áo khoác ra khoác lên cho cậu, rồi ôm cậu vào lòng.
“Còn giận Tích ca không?”
“Không có, em chỉ là…. Hận bản thân không xuất sắc mà thôi. Mọi người tập luyện một ngày một đêm, hiệu quả sân khấu cũng rất hoàn hảo…… Kết quả cuối cùng lại đều mất hết trong tay em….. Em cảm thấy… thật sự rất có lỗi với các anh.”
“Đừng cứ lúc nào cũng xin lỗi, Thâm Thâm, em đã cố gắng hết sức rồi. Hơn nữa bọn anh đều rất thích nghe, như vậy là đủ. Kết quả vốn cũng không quan trọng.” Anh càng ôm Châu Thâm chặt hơn nữa.
“Em biết các anh đang giúp em, nhưng mà…….. Lần sau có thể đừng bắt em đi nữa được không…….”
Vương Tích dừng chân, nhờ bóng tối, anh có thể thấy rõ vẻ mặt khốn khổ của Châu Thâm. “Châu Thâm, một ngày nào đó em sẽ phải đối diện với sự đau khổ như lúc này. Trình độ của em mãi không thể đột phá, căn bản không phải vì thiếu kỹ thuật hay là không “ngộ” được. Mà là chính em, em không tin chính bản thân mình. Tôi biết bây giờ em rất tức giận, rất nôn nao, rất bất an, mà cũng rất bất lực, đó là một giai đoạn đau đớn máu chảy đầm đìa, nhưng đó cũng là con đường mà bất cứ nhà nghệ thuật nào cũng phải trải qua.”

“Em đang tự cầm tù bản thân.”

“Thâm Thâm, hãy để tôi cùng em vượt qua cửa ải khó khăn này. Cho tôi một cơ hội, được không?”
Châu Thâm không gật đầu, cũng không lắc, nhưng hốc mắt lại phiếm đỏ. “Sao lại khóc nữa rồi?” Vương Tích luống cuống, giơ tay quệt giọt nước mắt trên mặt Châu Thâm.

Di động vang lên rất không đúng lúc.
“Alô? Phải Vương Tích lão sư không? Bây giờ đến gặp ekip sản xuất một chuyến có được không?”

………

Vương Tích đã sớm đoán được đạo diễn muốn tìm anh nói gì.
“Tiểu Vương này, sau này chắc chắn sẽ còn đơn ca, đội các cậu vẫn cử Châu Thâm à?”
“Đúng vậy.”
“Cậu cũng thấy đấy, kết quả đấu hai kì rồi có thể nói là đều chẳng nên công cán gì. Không cân nhắc thử chút à?”
“Không cần, nếu kì thứ mười và thứ mười một còn thi đấu thì tôi vẫn sẽ cử cậu ấy đi.”
“Nếu vẫn là Châu Thâm, khán giả sẽ chán ngấy mất.”

“Không, hãy tin tôi, Châu Thâm nhất định sẽ khiến mọi người kinh ngạc”
……..

“Người chăn cừu cô độc” bỗng nhiên nổi tiếng, có lẽ là đã lùi đến không còn đường lui, cho nên Châu Thâm không còn băn khoăn gì cả.
Vương Tích nhìn Châu Thâm hát hát nhảy nhảy trên sân khấu, cười phấn khởi.”Chúng ta có thứ mà bọn họ không có cậu biết không, chúng ta có sự đáng yêu!”
Khi thầy Liêu Xương Vĩnh đem đưa tấm thẻ đề nghị cho Châu Thâm, trong ánh mắt đầy sự tán thưởng.”Đánh nát bản thân, sau đó xây lại. Châu Thâm, một tháng qua, cậu cũng không dễ dàng.”
Nhìn theo Châu Thâm đi xuống sân khấu, các producer khá là cảm khái.
“Châu Thâm chỉ còn thiếu lần này thôi. Phỏng chừng là bị Vương Tích ép đến chẳng thèm quan tâm gì nữa rồi.”

“Nhóm bọn họ khá thú vị đấy, lúc trước Châu Thâm cứ thua mãi, mà Vương Tích vẫn cứ cho Châu Thâm ra.”
“Lúc trước Châu Thâm lo lắng quá nhiều, lúc hát cứ luôn bị trói buộc. Anh nghe lúc sau, chắc chắn cậu ấy khác hẳn hoàn toàn.”

Lúc mở tấm thẻ đề nghị ra, Vương Tích cảm thấy mình còn hồi hộp hơn cả lần đầu tiên lên sân khấu.
“Đỏ nè đỏ nè đỏ nè đỏ nè……”
“Yeahhhh!”
“Thâm Thâm giỏi quá!” Vương Tích ôm lấy Châu Thâm quay một vòng, chóp mũi cọ vào trán Châu Thâm.
“Tích ca, cuối cùng em cũng làm được rồi!” Châu Thâm ôm cổ Vương Tích khẽ nói.

Đánh nát, sau đó xây lại.
Châu Thâm sau khi xây lại, sáng tựa ngân hà.
……………

Hạnh phúc và an nhàn luôn chỉ thoáng qua. Không được mấy ngày, Vương Tích lên cơn sốt cao không lùi nên bị đưa đến bệnh viện cấp cứu.
Liêu Xương Vĩnh luôn ở bên Vương Tích, mãi đến khi Vương Tích bắt đầu truyền dịch thầy mới ngồi xuống nghỉ ngơi.
“Cám ơn thầy ạ.” Vương Tích khàn giọng đến gần như mất tiếng. 

“Cậu bệnh đến cỡ này mới chịu đi bệnh viện, bất cẩn quá.”
Liêu Xương Vĩnh thở dài, “Tôi biết khi cậu đang bệnh mà nói những lời này thì không thích đáng, nhưng chúng ta thật sự có quá ít thời gian ở riêng với nhau.”
“Vương Tích, Châu Thâm đã hoàn toàn được xây lại rồi, cậu còn muốn đợi đến khi nào nữa.”
“Cậu là một đứa có ngộ tính rất cao, chắc chắn có thể tự hiểu được. Mấy năm nay, cậu vẫn cứ đứng yên tại chỗ.”
Vương Tích lắc đầu: “Em không làm được.”
“Khúc mắc chỉ có chính bản thân mới có thể cởi bỏ, không ai giúp được cậu cả.”
Liêu Xương Vĩnh đứng dậy, vỗ vai Vương Tích: “Dưỡng bệnh cho tốt, chờ cậu ở trận chung kết.”
………….

Vương Tích nhắm mắt lại, có lẽ là vì sốt cao, đôi mắt vừa nặng nề vừa mỏi mệt.
Không muốn nghĩ bất cứ gì nữa……

Đến khi tỉnh lại thì trời đã tảng sáng. Vương Tích phát hiện bên cạnh có thêm một cái đầu, anh cười cười, giơ tay vuốt tóc Châu Thâm.
Châu Thâm lập tức bừng tỉnh, trong mắt còn vương chút buồn ngủ chưa hết.
Vương Tích cười to.
Châu Thâm thẹn thùng cúi đầu, “Tích ca đừng cười, đau họng.”

Vương Tích chống giường bệnh ngồi dậy, cười nhìn Châu Thâm đang trông rất bất an. Tia nắng ban mai xuyên qua khe hở trên màn, ánh nắng vàng ấm dần nhuộm lên người thiếu niên trước mặt, người thiếu niên cứ khiến anh thương nhớ. 

Đẹp, đẹp đến tột cùng.

Trong tim có thứ tình tự nào đó đang lục bục sôi trào, dâng tràn tứ phía, cuốn chặt lấy Vương Tích.

Muốn hôn cậu, muốn giữ lấy cậu.

“Thâm Thâm……..”
“Vâng.”
“Thâm Thâm……..”
“Vâng?”
“Thâm Thâm……..”
“Đừng kêu nữa, buồn nôn quá.”
“Thâm Thâm………”

Châu Thâm không đáp lại Vương Tích nữa, chỉ lẳng lặng nhìn anh. Vương Tích nhìn vào đôi mắt trong veo ấy, nhìn hình ảnh mình phản chiếu trong ánh mắt kia, nhìn bản thân lòng đầy dơ bẩn. Anh gian nan từng chút dập tắt ngọn lửa trong lòng.
“Bao lâu rồi?”
“Cái gì?”
“Bệnh của anh đấy, đã kéo dài thành viêm phổi luôn rồi. Không phải anh nói chỉ là cảm thường thôi, sắp khỏi rồi à?”
“Sợ em đau lòng mới nói dối thôi.”
“Ai thèm đau lòng cho anh? Tự tin quá đấy!” Châu Thâm nghiêng mặt sang chỗ khác, làm bộ nổi giận.
“Em chỉ thiếu điều viết chữ lo lắng lên mặt thôi.” Vương Tích cười kéo tay Châu Thâm qua, nhẹ nhàng vuốt ve.
“Khai mau, có phải đã kéo dài hơn một tháng rồi không?” Châu Thâm càng bất an hơn, định rút tay về, nhưng Vương Tích lại nắm chặt hơn nữa.

“Không phải, được mấy năm rồi.”

“Thâm Thâm, bệnh của tôi đã qua rất nhiều năm.” Anh đặt tay Châu Thâm lên ngực mình.

“Tâm bệnh.”

Vương Tích nghĩ, nhất định là mình điên rồi mới có thể nói ra những lời kỳ cục như vậy.

Đánh nát, sau đó xây lại, hồi sinh từ đống tro tàn.
Vương Tích cảm thấy, bản thân mình đã vỡ ra đầy đất.


6-2. Xây lại

Sao Vương Tích lại có thể không biết Châu Thâm thích anh.
Vương Tích vẫn luôn biết Châu Thâm thích mình.
Châu Thâm đứng xa xa nhìn anh.

Châu Thâm làm bộ như lơ đãng tới gần anh.
Châu Thâm thật cẩn thận thử anh.
Từ trước đến giờ Vương Tích là một người rất điềm tĩnh, nhưng anh vẫn cứ từng bước một rơi vào cơn lốc xoáy mang tên Châu Thâm.

Châu Thâm quẩn quanh anh, líu ríu bên anh.
Châu Thâm tiếng cao tiếng thấp gọi anh “Tích ca”.
Châu Thâm ở trong lòng anh khóc, ở trong lòng anh cười.
Cậu không ngờ rằng, vầng sáng mà cậu luôn hướng tới cũng yêu cậu.

Nhưng anh lại không thể cho Châu Thâm được bất cứ cái gì, chỉ có thể dùng hết khả năng dâng tất cả những gì tốt đẹp nhất tặng cho cậu, với danh nghĩa anh em.

Sợi dây lý trí cuối cùng cũng không thể ghìm được con ngựa tình cảm. Vì thế mà anh ngã vật xuống đất, tan xương nát thịt. Dính bụi đất, dính tro tàn.
Một tác phẩm nghệ thuật từng vỡ nát, một tác phẩm nghệ thuật chứa đựng máu và nước mắt, nhất định là tác phẩm nghệ thuật đẹp nhất, xúc động nhất. Cái đẹp của nghệ thuật trước giờ là có thể khiến người ta buồn, khiến người ta đồng cảm, làm cho người ta trong lúc khổ đau thì lòng mang hy vọng, trong lúc vui cười thì lại đau đến nghẹt thở.

Trận chung kết, nghĩa là chia ly, nghĩa là ai về nhà nấy, nghĩa là tất cả ảo tưởng mà mộng cảnh đều đi tới cuối.
Dưới ánh đèn sân khấu, Vương Tích nhìn thính phòng, nhưng chỉ thấy toàn một ánh sáng trắng chói mắt.

Ai đang chờ tôi,
Tôi đang chờ ai;
Ai đang yêu tôi,
Tôi đang yêu ai.
………..

Từng lần từng lần lặp lại, lời ca máu chảy đầm đìa.

Vương Tích không biết nên xây lại như thế nào, không biết mình có tính là đã được hồi sinh hay không. Giờ phút này, trong lòng anh chỉ có một suy nghĩ, anh muốn hát, anh phải hát, sau đó mổ tim mình ra cho người kia xem.
Châu Thâm, Châu Thâm……… Châu Thâm em có nghe thấy không?
Anh tin rằng, con người mà mình thương nhớ chắc chắn sẽ nghe được tiếng thét gào “Tôi yêu em” trong lòng anh, hơn nữa cũng giống như anh, trong mắt rưng rưng.

“Thanh Nhập Nhân Tâm, thanh nhập nhân tâm [giọng hát đi vào lòng người] là gì? Nó không phải mỗi lần chiến thắng hoa lệ, mà là từng nháy mắt khi cất tiếng hát.” Nghệ thuật gia, chẳng qua chỉ là hết lần này đến lần khác phơi bày những vết thương vĩnh viễn không tài nào khép miệng, lấy đó để vẫy gọi cái đẹp, vẫy gọi chân tình, vẫy gọi tình yêu.
Vương Tích bỗng nhiên cảm thấy dáng vẻ mình khi giơ tấm thẻ đề nghị dự bị lên, quả thật như một anh hùng.

Sau đó, anh chỉ cần liếc một cái là thấy được Châu Thâm đang trông đầy lo lắng. “Đứa ngốc.” Anh cười nhép miệng hai chữ ấy với Châu Thâm.

Giây phút ấy, trong mắt anh chỉ có Châu Thâm.
Anh bước về phía Châu Thâm đang dang rộng vòng tay đón mình, không nghe thấy tiếng khán giả điên cuồng thét to, không nghe thấy tiếng các anh em khác đang an ủi. Bên tai, chỉ còn tiếng hít thở của Châu Thâm.
“Tích ca, em nghe thấy rồi.” Châu Thâm nói nhỏ khi đang ôm anh.
“Nghe thấy là được rồi.” Vương Tích ôm Châu Thâm ngồi xuống.
“Em đâu có nói em nghe thấy cái gì.” Châu Thâm ngẩng đầu nhìn anh, cười xấu xa.
Vương Tích vò đầu Châu Thâm, cười không nói. Châu Thâm ghé lại bên tai anh, nói: “Em nghe thấy Tích ca mắng em là đứa ngốc.”
“Còn gì nữa?”
“Không có.” Châu Thâm vẫn cười lém lỉnh.

“Hư quá.”
Bọn họ không nói câu gì liên quan đến chia ly. Dù sao thì nỗi đau phải giữ cho mình, nụ cười thì dành cho nhau.

Sau đó thì Vương Tích nhớ là mình uống say, nhớ Châu Thâm nhào qua cướp rượu của anh đi, nhớ Châu Thâm hôn anh hổn hển, và còn ——
Vương Tích sờ sau gáy, nơi đó còn giữ hơi thở, dấu ấn của cậu.

Vương Tích phát hiện, trong thế giới của mình nơi nào cũng có bóng dáng Châu Thâm —— quãng giọng không tám nốt, thần tượng giống nhau, song ca ăn khớp, vô số bộ quần áo đôi……….

Không cách nào không nhớ đến cậu, không thể nào không nhớ đến cậu.

Không tài nào không nhớ về cậu.

Cho dù Vương Tích có né tránh thế nào thì đều không thể phủ nhận rằng linh hồn của mình đã in đậm dấu ấn của Châu Thâm từ lâu, vĩnh viễn không thể xoá nhoà, trừ phi anh không còn là Vương Tích, mà cậu cũng không còn là Châu Thâm.
Châu Thâm………

Châu Thâm để lại trong cuộc đời anh vài tràng cười, vài giọt lệ, và tiếng ca triền miên không dứt kia, từng chữ in vào lòng.

Duy độc không để lại chính mình.

Cuối cùng Vương Tích cũng hiểu được nửa đời trước mình vẫn còn thiếu thứ gì ——
Nỗi đau khắc vào linh hồn.
………….

“Con mẹ nó tôi chính là một thằng mất dạy!”
Chén rượu bị quăng mạnh xuống đất, rượu đỏ hoà cùng miểng kiếng, phiếm máu.

“Vương Tích! Anh bình tĩnh lại đi!” A Vân Ca đè chặt bàn tay Vương Tích rướn về đống thủy tinh, hét lên giận dữ.

Những hình ảnh màu đỏ móp méo, vụn vỡ.

Trước mặt, rượu nho đỏ như máu vẫn đang sóng sánh trong ly rượu tinh xảo.
Vương Tích nhìn sang A Vân Ca đang ngồi trầm mặc bên cạnh, mở miệng một cách khó khăn: “Tôi chưa từng muốn tổn thương em ấy. Nhưng trừ tổn thương ra, thì tôi chưa từng cho em ấy điều gì.” Giọng nói bình tĩnh bất ngờ.
A Vân Ca lại thấy được trái tim chằn chịt vết sẹo của anh đang thét gào, đang rỉ máu.