Tags

,

Tiết Giang Nguyên nhướn mày, cũng không biết nghĩ thế nào mà cười cười đồng ý: “Được.”

Lê Sân chẳng thấy an tâm chút nào, trong hắn như hổ rình mồi, một giây nữa là có thể nuốt sống mình luôn vậy.

Vì thế nàng đẩy hắn ra, “Buông ra.”

Tư thế của hai người thật sự rất mập mờ, lỡ lát nữa cô nha hoàn không biết mà xông vào thì chẳng phải sẽ bị hiểu lầm oan uổng hay sao. 

Nhắc Tào Tháo Tào Tháo tới, đúng là cầu được ước thấy.

Tiết Giang Nguyên chưa kịp buông tay ra, cô nha hoàn đã ầm ầm xông vào, vừa chạy vừa nói đầy lo lắng: “Nữ lang, bên ngoài có người muốn tìm –––” Cô đang định nói “vị đại nhân kia”, bỗng thình lình thấy cảnh trước mặt, sợ đến mức trợn to mắt sắp lồi ra ngoài, sững sờ quên mất phải quay sang chỗ khác. 

Lê Sân cuống quít định đứng dậy, lại bị Tiết Giang Nguyên giữ chặt. Chàng liếc cô bé nha hoàn một cái, sự dịu dàng dành cho Lê Sân lập tức mất tăm hơi: “Lui ra, bảo y ở bên ngoài đợi ta.”

Chàng ra lệnh đã quen, chỉ cần nghiêm mặt, đáng sợ thế nào không cần nói cũng biết, cô nha hoàn bị dọa tái nhợt cả mặt, vội vàng lui ra. 

Chàng lại quay lại nhìn Lê Sân, sắc mặt lật như bánh tráng, nháy mắt mềm mại: Nha đầu đó mặc dù chân thành, nhưng cũng không phải là người biết hầu hạ.”

Tiết Giang Nguyên không phải là không có lý, cô nhóc nha hoàn cứ mơ mơ màng màng, Lê Sân nghĩ chỗ này không phải là thâm trạch nội viện, dạy cho vài quy củ cơ bản rồi cũng mặc.

Tóm lại, đằng nào sau này nàng cũng phải đi.

“Quản nhiều thế……..” Lê Sân bất mãn làu bàu.

Tiết Giang Nguyên nghe được, thấy nàng bất giác trề môi, chớp mắt đã thêm màu khói lửa trên dung nhan xuất trần ấy, không khỏi cười nói: “Vốn tưởng là tiên nữ trời cao, bây giờ nhìn lại, cũng là một cô nương nũng nịu.” 

Lê Sân lập tức trừng chàng.

Tiết Giang Nguyên ngó lơ, cực kỳ tự nhiên mà hôn trộm môi nàng một cái, đến khi nàng kinh ngạc che miệng lại mới nỡ buông nàng ra. 

“Ta phải về thượng kinh, ít hôm nữa sẽ trở lại.”

Chàng nói rồi cầm chiếc áo Lê Sân vừa cởi ra khoác lên người mình. 

Lê Sân mạnh miệng, muốn chọc tức chàng, “Không về càng tốt.”

Tiết Giang Nguyên thắt dây lưng, nghe vậy liền cúi người, nắm lấy cằm nàng không cho né rồi hôn mạnh một cái. “Dê xồm!” Lê Sân lại đạp chân chàng một cái, không còn cách nào khác, bây giờ hai người không cân sức, chỉ còn chỗ chân là dễ tấn công chút. Tiết Giang Nguyên lại kề sát môi nàng, nói, “Nếu không đợi ta thì lần tiếp theo chính là bắt nàng về đấy.”

Lê Sân đờ ra.

Thấy nàng sợ, Tiết Giang Nguyên mới cất tiếng cười vang, sải bước đi ra.

Chàng đã lăn lộn mấy năm trên chiến trường, cho dù bề ngoài có trông quân tử, nhưng khi hành động đôi khi vẫn lộ ra phong thái giang hồ, không ai có thể ngó lơ.

Trước đây Lê Sân không nhận ra, là kết quả do Tiết Giang Nguyên cố ý tạo thành. 

Bây giờ, đương nhiên sẽ không gạt nàng nữa.

Tiết Giang Nguyên đi ngay trong đêm, tâm tình sung sướng, còn Lê Sân nghe những câu chàng nói thì lại đang rối rắm.

Nàng thật sự rất muốn bỏ của chạy lấy người.

Nhưng khắp thiên hạ đều là vương thổ [đất vua], Tiết Giang Nguyên lại được thánh sủng, đến đó quay lại đây tìm nàng không thấy, nổi giận phát lệnh truy nã thì làm thế nào.

Lùi một bước mà nói, nàng chạy thì đương nhiên sẽ chạy một mình, còn lại cô nhà hoàn nhỏ thì cũng có thể đem theo được, nhưng Lý chưởng quầy thì lại không. 

Vạn nhất bị giận chó đánh mèo, thì chẳng phải là phải gánh tội cho nàng hay sao.

Đương nhiên điều quan trọng nhất chính là, từ đáy lòng Lê Sân… cũng không phải rất muốn trốn trốn né né.

Nàng cố gắng tích đầy công đức chính là để được tự do tự tại, nếu nửa đời còn lại đều phải sống trốn chui trốn nhủi thì tội gì nàng phải hao công phí sức như thế. 

Suy đi nghĩ lại bao lần, cuối cùng thì nàng vẫn ở lại. 

Binh đến tướng chặn, nước dâng lấp đất, cùng lắm thì…. Hay là thừa dịp Tiết Giang Nguyên về kinh, kén một vị hôn phu giả?