Tags
Màn đêm xuống, Tiết Giang Nguyên từ từ tỉnh lại.
Ánh đèn dầu nhỏ như hạt đậu, bao trùm gian phòng bằng một ánh sáng vàng vàng mờ nhạt. Lê Sân ngồi tựa trên tháp, trong tay cầm một quyển sách.
Chàng từ từ ngồi thẳng dậy, cảm thấy như còn trong mộng.
Những tiếng động nhỏ vang lên khi chàng cử động đã khiến Lê Sân chú ý, nàng nhổm dậy, kéo váy, mang giày thêu vào, bước về phía chàng.
Thấy Tiết Giang Nguyên, nàng ngẩn ra, “Anh tỉnh rồi, đầu còn đau không?” Tiết Giang Nguyên nhìn xuống, không nói tiếng nào, nàng nhìn không thấu.
Nhớ đến dáng vẻ lúc nãy của chàng, Lê Sân nhíu mày, tiến lên một chút, nói: “Không bằng uống chút nước ấm trước, ta……” Lời còn chưa dứt, từ bên hông vươn ra một bàn tay, túm cánh tay nàng kéo lại gần.
Nàng ngã về phía giường, bị người ta ôm eo nhấc bổng lên, loạng choạng nửa ngồi ngay trước người chàng.
Đến lúc này, Lê Sân mới nhìn rõ khuôn mặt chàng.
Đôi môi chàng run run, trong mắt lướt qua muôn vàn cảm xúc phức tạp, giật mình, mê mang, mừng rỡ vì tưởng mất mà tìm được, vô số thứ làm lòng nàng xao động.
“Nàng cái cô nương này, “ Tiết Giang Nguyên nói hơi mất tiếng, cười khẽ, “Lừa ta, còn muốn chạy?” Lê Sân ngẩn ra, theo bản năng định phản bác lại “Ai lừa一一” nhưng lại bỗng nhiên thấy sai sai, im miệng ngay, đồng tử dần dần nở to: “Anh… anh nhớ ra rồi?” Tiết Giang Nguyên không gật mà cũng không lắc, chỉ im lặng nhìn nàng.
Lê Sân không phân biệt được chàng nhớ thật hay giả, rốt cuộc là có nhớ lại không, hay vẫn đang gài nàng như lần trước.
“Ta hứa cho nàng vạn lượng hoàng kim vạn lượng, nàng không cần nữa à?” Nhìn ra nàng đang do dự, Tiết Giang Nguyên thốt ra một câu như búa tạ.
Lê Sân hít mạnh một hơi, hai tay chống trên ngực chàng muốn đẩy ra: “Bỏ……. Bỏ…….” Nàng nào còn dám lấy! Tiết Giang Nguyên đè lưng nàng lại, sự phản kháng yếu ớt ấy lập tức bị đàn áp: “Không cần hoàng kim, cũng được.”
Chàng mơn trớn gò má nàng, đầu ngón tay lướt qua đôi môi.
“Ta đền cho nàng cả đời này, cộng thêm một cái Hầu phủ.”
Lê Sân hoàn toàn thốt không nên lời.
Cái này cái này cái này định ép mua ép bán hay sao?“Ta thèm vào!” Nàng hận không thể nhào lên cắn hắn hai phát, “Ta không nợ anh!” Tiết Giang Nguyên ngoan ngoãn nghe lời, nói: “Đương nhiên, là ta nợ nàng, không có gì báo đáp được, chỉ đành phải lấy thân báo đáp.”
Lê Sân mắng thứ không biết xấu hổ.
Nàng tát trên trán chàng một cái, cũng không dám đánh mạnh, mà như là đang mơn trớn nhẹ nhàng: “Ăn nói bậy bạ, ta xem anh đã khỏi hẳn rồi, không được ăn vạ ở chỗ ta nữa.”
Trai đơn gái chiếc, ánh đèn lại còn mờ mờ, ai biết lát nữa Tiết Giang Nguyên sẽ nảy ra ý gì.
Tiết Giang Nguyên cúi đầu cười.
Chàng đặt tay lên ngay eo nàng, đôi mắt sánh đầy tình ý: “Tiểu tiên cô, nàng thất thố à?” Thưòng hay nghe người khác gọi nàng như vậy, bây giờ tự mình kêu cũng thú lắm.
Ba tiếng “tiểu tiên cô” ấy nghe hơi khàn khàn, từ trong miệng hắn lại càng cố ý lưu luyến quyến rũ hơn, như đang quấn ngay chóp lưỡi, Lê Sân nghe nóng hết cả tai.
“Tiên cô gì mà tiên cô, đừng có giả ngu với ta, còn không chịu tránh ra!” Nàng tuyệt đối không thừa nhận mình vừa thoáng bị mê hoặc mất.
Tiết Giang Nguyên híp mắt lại, kề mặt gần sát vào nàng: “Giữa ta với nàng, sao lại phải tránh né?” Lê Sân: “!!!” Tên này mới vừa mở khoá kỹ năng chơi xấu à? Lê Sân định lùi về sau, nhưng bị tay chàng giữ yên sau gáy, không thể nhúc nhích.
Tiết Giang Nguyên cọ chóp mũi lướt qua đôi má nàng, dừng lại trên gáy, miệng mũi thở ra hơi nóng, phả bên tai nàng: “Nàng bảo tướng mạo xấu xí, chính là gạt ta thêm một lần đúng không?” Lê Sân cứng ngắc cả người.
Nàng nuốt khan mấy cái, lòng bàn tay đặt trên ngực chàng, bỏng rát.
“Ta…….. Anh…… Anh không được xằng bậy.”
Chính nàng cũng thấy câu này chẳng có chút sức thuyết phục nào, nói chi là thêm giọng điệu lại còn mềm mại, cứ như đang làm nũng.