Tags
5. Người là ánh sáng của tôi
“Vương Tích, Vương Tích!” A Vân Ca vừa vào cửa liền thấy Vương Tích, trông anh thật uể oải.
“Đến rồi à.” Vương Tích đẩy ly rượu chân cao trước mặt sang cho A Vân Ca. “Nào, làm một ly.”
A Vân Ca cũng không khách khí, uống hết một hơi.
“Ca Tử, có phải tôi đã già rồi không, dạo này tôi cứ nghĩ đến những chuyện lúc trước…..”
“Ngừng, anh nghe em nói đã.” A Vân Ca ngắt lời Vương Tích. “Hai hôm trước em mới đi Thượng Hải một chuyến, gặp được Châu Thâm.” Anh nhìn chăm chăm vào mắt Vương Tích, nói từng chữ một.
Vương Tích không ngẩng đầu, tiếp tục thưởng thức chai rượu rỗng trong tay.
“Cậu ấy vẫn còn nhớ thương anh, anh có biết không?”
Vương Tích cười khổ, đặt chai rượu xuống bên chân mình.
“Tôi cứ luôn nghĩ đến những chuyện lúc trước…..”
……………
Vương Tích những năm 20 cảm thấy cuộc đời của mình thật thành công.
Anh thích ca hát, cho nên đã nên đã phát huy đến mức tối đa, trở thành quán quân cuộc thi Thanh ca, đoạt giải Chuông Vàng, thành nhân vật truyền kỳ trong giới giọng nam trầm.
Đến tuổi kết hôn thì cưới ngay cô gái dịu dàng, xinh đẹp nhất bên mình.
Hết thảy đều thuận lợi bất ngờ, thế nên Vương Tích cứ luôn cảm thấy dường như mình vẫn đang thiếu thứ gì.
Mỗi lần anh nói với bạn bè về cảm giác này thì đều nhận được vô số lời đáp chua lè.
“Cậu còn muốn như thế nào nữa?”
“Như vậy mà còn không thỏa mãn à?”
…………
Anh biết đó đều là những lời đùa giỡn giữa anh em với nhau mà thôi, không ai có ác ý gì.
Nhưng Vương Tích không tài nào hiểu nổi mình đang thiếu cái gì, đến cùng là thiếu cái gì đây?
Thứ cảm giác khó chịu này rốt cuộc là từ đâu mà ra chứ…….
Vương Tích đã biết đến Kabu từ lâu.
Tự do, thích gì làm nấy, nụ cười tươi đơn thuần như có thể thắp sáng khắp thế gian.
Hơn nữa còn là âm sắc trong trẻo mà anh thích nhất.
Khi Kabu livestream luôn là thích hát gì thì hát nấy, cũng không thèm quan tâm đến những yêu cầu vô lý. Có lẽ là vì chất giọng độc đáo cùng sự tuỳ tính của mình mà trong phòng livestream của cậu luôn hiện diện vài lời bình luận khó ngửi.
“Cái giọng này mà là đàn ông đấy hả?”
“Cái quỷ gì thế này? Thật sự không phải là nhân yêu [nam cố tình giả nữ để lừa nam] đấy chứ?”
“Nữ thần ước à?” [Shi không hiểu]
…………
Vương Tích sẽ đáp trả từng bình luận một. Anh không hiểu vì sao lại có người có thể buông lời ác ý với một đứa nhỏ ngây thơ như thế. May mà có vẻ như Kabu cũng không để ý đến những bình luận đó.
Năm mà “Đại ngư hải đường” được chiếu, Vương Tích tình cờ được dự buổi chiếu ra mắt. Chiếu xong, anh ngồi một mình trên hàng ghế cuối cùng, ngồi thật lâu, mãi đến khi nhân viên đến giục.
Anh bỗng cảm thấy hơn hai mươi năm đầy thành công của mình chỉ là những năm tháng vô nghĩa. Ngay cả âm nhạc cũng là vì người khác nói giọng anh rất hay, có thiên phú cho nên anh mới đi học.
“Nếu đã không vui vẻ thì sống lâu đến mấy cũng có nghĩa lý gì đâu?”
Ý nghĩa của âm nhạc là gì? Ý nghĩa của sự sống là gì?
Dường như trước giờ anh vẫn luôn bước ngược.
Vài ngày sau, trong một buổi xã giao, Vương Tích không nghe lời công ty hát những bài mà bên hợp tác muốn nghe. Sếp kêu Vương Tích đến phê bình: “Rõ ràng là cậu biết hát, tại sao lại không chịu hát?”
“Không thích.”
“Trước đây cậu cũng khéo đưa đẩy lắm mà, biết cái gì nên làm, cái gì không nên. Sao hôm nay lại cứng đầu thế? Đạo lý sống tôi cũng không muốn dài dòng, cậu cũng không còn trẻ nữa, lo mà nghĩ lại đi.”
“Người đứng dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.”
“Tỉnh táo lại đi, Vương Tích.”
Vương Tích im lặng. Về nhà thức trắng ghi âm bài hát đó, gửi cho bên hợp tác, nói đây là món quà đặc biệt chuẩn bị cho bọn họ, đồng thời thể hiện mong muốn cùng làm việc.
Chiều hôm sau, cấp trên lại tìm Vương Tích, có điều lần này là cười tủm tỉm, trông rất hài lòng.
“Không ngờ thằng nhóc cậu còn giấu bài nha!”
Vương Tích cười cười: “Chuyện nhỏ mà thôi, đó là bổn phận của tôi.”
Đến tối, anh bảo người đại diện giúp anh bao hai suất chiếu “Đại ngư hải đường”. Khi tiếng nhạc “Đại ngư” vang lên, Vương Tích khóc, đây có lẽ là lần đầu tiên anh bật khóc từ sau khi trưởng thành.
Anh bỗng nhiên hiểu được, cuộc đời của mình rốt cuộc đang thiếu cái gì.
Một tình yêu tự do, cuồng nhiệt, liều lĩnh.
“Anh nghĩ là anh đã nhận được tình yêu của ai? Anh đã nhận được tình yêu của một thiên thần! Cậu ấy sẽ phản bội tất cả thánh thần để yêu anh! Sẽ vì anh mà nhận lấy tất cả thống khổ!” Tiếng hét xé ruột xé gan đâm sâu vào trái tim Vương Tích.
Anh bụm mặt, nước mắt không ngừng tràn ra.
Thì ra, ngay từ đầu, anh đã sai rồi. Thế là sai một li, đi một dặm. Là anh tự giam cầm chính mình, tự tay tròng lên cho mình một cái gông cả đời cũng không thoát được.
Anh đeo trên lưng vô số hy vọng quá nặng nề, vì thế mà anh không thể nhận ra rốt cuộc mình mong muốn điều gì, và rồi biến mình thành vỡ nát. Anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận cái định nghĩa đúng sai mà người ta định ra cho mình.
Tiếng ngân nga thần tiên vẫn còn quanh quẩn trong đầu Vương Tích, không thể quên đi.
Về đến nhà, anh search “Đại ngư”, search Châu Thâm. Ngoài ý muốn phát hiện ra, Châu Thâm chính là Kabu.
Châu Thâm………. Người là Côn, người là Bằng.
Châu Thâm………. Em là ánh sáng của tôi, soi rõ trần trụi bộ dạng rỗng tuếch nhếch nhác của tôi.
Tất cả mọi người đều gọi tôi là “lão sư”, xưng tôi là “nhà nghệ thuật”. Buồn cười nhất là vị nghệ thuật gia này lại vừa mới tìm được lý do cất tiếng hát từ một người khác.
…………
“Đúng vậy, đúng là tôi đã từng nói rằng tôi sẽ không đi đến bước đó.” Vương Tích ngẩng đầu lên, chùm tua thuỷ tinh trên đầu phản chiếu những tia sáng rực rỡ, lấp lánh.
“Nhưng những cái đó đều chỉ là tự lừa mình mà thôi, anh có biết không?”
“Bởi vì, ngay từ đầu, tôi đã nằm trong cuộc rồi.”
Côn Bằng: Trong Nam Hoa Kinh, Côn Bằng được miêu tả là loài cá có kích thước lớn vài ngàn dặm sống ở Bắc Minh.
Côn Bằng được xem là biểu tượng của tinh thần tự do, thong dong tự tại, ý chí mãnh liệt, vì lí tưởng của mình mà kiên trì nhẫn nại để có ngày hòa mình vào đất trời, được học hỏi biết thêm nhiều điều về lẽ sống ở đời.
Côn Bằng cũng được xem là biểu tượng của sự lột xác thần kỳ. Theo tích xưa, cá Côn là loài cá rất nhỏ, mỗi ngày đều không ngừng nỗ lực để phát triển, rồi có ngày trở nên to lớn vĩ đại, lại thoát ly được sự ràng buộc của hoàn cảnh là đại dương, hòa mình vào thiên không vô tận.
(Nguồn: fandomwiki)

Năm mới bình an vui vẻ. Cả họ và cả chúng ta nữa