Tags
Lê Sân vốn đang căng thẳng, vừa nghe chàng nhắc tới Khương Tư, lại khẽ cau mày.
Tiết Giang Nguyên nhạy cảm chú ý đến.
“Nàng biết Khương Tư là ai, đúng không?” Lê Sân đang tức, bắt đầu giãy dụa, vừa giãy vừa đá chân chàng: “Không biết, ta không biết ai hết được chưa, anh mau buông ra!” Tiết Giang Nguyên lại càng kềm chặt eo nàng, “Nàng biết.” Đồng thời khẳng định chắc nịch.
Lê Sân không bì được sức chàng, đấm đấm đá đá nửa ngày cũng chẳng thấy chàng sứt mẻ mảy may, cuối cùng đành phải ngừng lại, chỉ tiếp tục trừng mắt nhìn chàng.
Mặc dù trước đây hắn cứ quấy rầy mình, nhưng chưa bao giờ tỏ ra quyết liệt như hôm nay, chẳng biết uống lộn thuốc gì.
Chiếc khăn che mặt của nàng phấp phới theo từng nhịp thở, áp vào trên mặt, loáng thoáng hiện ra chút đường nét.
Tiết Giang Nguyên nhìn chăm chăm một hồi, bỗng nhiên giơ tay giật mạnh chiếc khăn ấy ra.
Nhanh đến mức Lê Sân cũng chưa kịp phản ứng.
Dưới lớp khăn là một gương mặt vô cùng mỹ miều.
Đôi mày xinh đẹp, khuôn mặt thanh tú, mũi cao miệng xinh, không hoa lệ mà giống như hoa lan mọc trong hốc núi, khiến người ta khó quên.
Trong đầu Tiết Giang Nguyên bỗng nhiên hiện ra những hình ảnh mơ hồ.
……….. “Tướng mạo xấu xí, không muốn để người ta thấy.”
………..“Ta chỉ cầu lúc này thôi.”
Lê Sân hoảng sợ, đẩy mạnh chàng ra, luống cuống che mặt lại.
Tiết Giang Nguyên lùi về sau hai bước, một tay đỡ trán, sắc mặt dần tái nhợt.
Đầu phát đau như sắp nứt ra, gần như ngất xỉu mấy lần.
Nhưng chàng vẫn kiên cường gượng dậy, nhưng từ từ còng mình xuống, thở hổn hà hổn hển.
Lê Sân không biết vì sao chàng đột nhiên lại như thế, nghĩ mình đẩy một cái không nên có tác dụng lớn như vậy, thoáng do dự, cuối cùng vẫn nói: “Anh… anh đừng gạt ta.”
Sợ đây là mưu kế của Tiết Giang Nguyên.
Tiết Giang Nguyên một tay chống xuống nền tuyết, gân xanh trên trán, cổ, cổ tay đều nổi cộm lên, trông rất đáng sợ.
Lê Sân bắt gặp tay chàng băng bó, cảm thấy áy náy, vô thức thò đầu qua.
“Ừm, anh không sao chứ?” Nàng cắn môi, bước lên hai bước.
Đôi mắt Tiết Giang Nguyên trống rỗng, như thể bị phân tâm, không còn suy nghĩ gì nữa.
Lê Sân thấy vậy thì hoảng hốt, không còn quan tâm gì nữa, vội nâng chàng dậy: “Anh… anh bị bệnh rồi à? Chẳng lẽ là linh hồn? Không thể nào, ta đã trị hết rồi mà…. Tục ngữ có câu dục tốc bất đạt, gấp quá sai sót là chuyện đương nhiên.”
Lê Sân nói xong mới nhận ra mình lỡ miệng, vì không phải đối mặt với nhân vật cần tấn công nên trong thế giới này nàng thả lỏng hơn rất nhiều, không còn lúc nào cũng cảnh giác như trước.
Tiết Giang Nguyên nhìn nàng chằm chằm, nhưng con ngươi lại đờ đẫn.
“Nàng……….. lừa……… ta………” Thốt ra ba chữ đó như đã hao hết toàn bộ sức lực của chàng rồi.
Lê Sân giật nảy mình, nhìn chàng kinh hoảng.
Hắn nhớ lại rồi ư?! Tiết Giang Nguyên vẫn thế, tựa như ba chữ tràn đầy máu tươi kia chàng chỉ vô tình nói bâng quơ mà thôi.
Nàng lừa ta.
Đó là một cảnh mà phỏng chừng cả đời Lê Sân đều không quên được.
Lúc trước một hồn của Tiết Giang Nguyên gần như bị nuốt chửng, chỉ còn một tia ý thức, trong lúc cấp bách, nàng đã tự mạo hiểm, lấy hồn phách của mình thay hắn bị hung thần cắn xé.
Cũng may hệ thống không bỏ mặc nàng bị hồn phi phách tán, những lúc quan trọng đều sẽ bảo vệ nàng.
Chỉ là cũng trừ hơn nửa thanh điểm của nàng luôn.
Nhưng chuyện đó cũng không quan trọng, quan trọng là, Tiết Giang Nguyên không đồng ý.
Chàng không muốn nàng đánh cược bản thân cứu chàng, mặc dù không nhúc nhích được, nhưng cả thân xác lẫn hồn phách dư lại đã luôn phản kháng kịch liệt.
Nàng nói muốn cứu chàng, chàng liền hỏi nàng có thể gặp nguy hiểm gì không, nghe nàng cam đoan mãi mới đồng ý nhận hồn phách của nàng.
Không ngờ nàng lại dám dùng cách như thế.