Tags

, ,

Bài đầu tiên của năm 2023, mong OTP hạnh phúc.

Nghĩ rồi lại nghĩ, Thâm hô Tích chẳng được mấy bài HE. Thôi thì quà năm mới chính là chương này vậy. Cũng xem như hạnh phúc ha.

3. Ba tháng, chỉ ba tháng thôi

Châu Thâm ngồi một mình trong căn phòng thử thách đơn ca, đá đá chân.
Anh ấy quả là nổi tiếng!
Châu Thâm nghĩ, bên cạnh Vương Tích chưa bao giờ thiếu người hát cùng, lần này anh vào vị trí dự bị đã nằm ngoài sự dự đoán của Châu Thâm. Dù sao thì bài hát “Tháng ngày đã qua” của anh và A Vân Ca cũng đã đạt đến mức “thanh nhập nhân tâm” [giọng hát đi vào lòng người] thực sự. Lúc ấy, tiếng hát êm ái của bọn họ nháy mắt đã cuốn Châu Thâm vào dòng cát bụi thời gian, giống như có thể thấy được ánh sáng ấm áp phát ra từ câu chuyện và những nghĩa tình chan chứa trong lời bàn hát, xuyên qua bụi trần, như ánh nắng buổi chiều mùa thu đầy lưu luyến.
Vừa tang thương, lại dịu dàng đến thế.

“Tích ca, anh tính thế nào?”
“Tích ca, hát tứ ca không?”

“Tích ca, anh còn thiếu người không?”
………..

Vương Tích không đáp, đang ngồi thì nhảy xuống, đứng vững vàng mới từ từ nói: “Tôi định hát tam ca thử một lần.”
“Tam ca? Anh đã chọn được người chưa?”
“Rồi.”

Nói thật, có một giây phút Châu Thâm đã thật sự tràn đầy chờ mong, người được chọn mà Vương Tích nói chính là cậu. Châu Thâm ngồi một bên yên lặng quan sát, thấy mọi người vây quanh Vương Tích, lại thấy anh lập nhóm cùng Xuyên Tử, Lí Kì, vừa cười nói vừa đi về phía căn phòng hát tam ca. 

Châu Thâm thở dài, cậu thật sự rất muốn hát chung với Vương Tích, nhưng thôi, đừng cản trở vẫn hơn.
Đúng vậy, đừng cản trở………

Đương nhiên, cậu cũng không ngờ rằng mình sẽ thi đơn ca thành công.
“Thâm Thâm!” Lí Kì nhào về phía Châu Thâm mới bước ra từ phòng đơn ca, ôm cổ cậu.
Châu Thâm vỗ vai Lí Kì, nói, “Anh thế nào rồi?”
“Anh ok rồi, cậu thì sao?”
“Em cũng vào.”

“Tốt quá! Tối mai sang phòng anh, anh sẽ gọi một phần tôm hùm đất ăn mừng nhé?” 

Ánh mắt Châu Thâm lướt qua bả vai Lý Kỳ, đúng lúc bắt gặp Vương Tích đang nhìn cậu cười.

“Thâm Thâm. Châu Thâm? Cậu có tới không?”
Châu Thâm hồi hồn, không nhìn nữa, “Tới chứ, đương nhiên là tới.”
Phòng của Châu Thâm và Vương Tích trên cùng một tầng, hai người sóng vai đi một hồi cũng chưa nói được câu nào. Châu Thâm cúi đầu, đếm bước chân Vương Tích.
“Trái….. phải…… trái……” Châu Thâm âm thầm nhẩm.

Sau đó lại nhảy một cái, để bước đi của mình khớp với những bước của anh. Không biết có phải Vương Tích cố ý bước nhỏ lại hay không, mà cậu lại cảm thấy bước khớp chân với một người cao 1m82 chẳng có gì là khó.
“Thâm Thâm, cuối tuần định hát bài gì?” Vương Tích là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng.
“À……… Vẫn chưa quyết định ạ. Đột ngột quá.”
“Ừ. Cậu biết không, tôi cực kì thích bài “Đại ngư” của cậu, tôi còn xem đi xem lại “Đại ngư hải đường” rất nhiều lần nữa.”
“Cám ơn.” Giọng Châu Thâm lại càng nhẹ bẫng.
“Haiz, không biết có cơ hội được nghe live không ta.”
“Em…. sẽ cố gắng hết sức ạ.” Châu Thâm vẫn cứ cúi đầu.
Vương Tích nhìn cậu, đột nhiên bật cười. “Thâm Thâm, tự tin lên, điểm đặc biệt của em đáng lẽ phải giúp em tự tin hơn mới đúng.” Anh dịu dàng xoa đầu Châu Thâm, sau đó kéo cậu vào lòng. “Giọng hát của em… thật sự rất đẹp. Khi cất tiếng hát thì như vẽ nên cả một bức tranh, mà trong tranh có những thứ mà chúng ta đều không có.”

Châu Thâm im lặng, ánh đèn mờ trên hành lang khách sạn đã che giấu màu đỏ nổi lên từ sau gáy cho đến đôi má và tai cậu lúc này.
“Hệt như một con mèo………” Vương Tích thì thầm.
“Hả?” Có lẽ do trong lòng ngổn ngang, Châu Thâm không nghe rõ.
“Tôi nói, tôi cảm thấy bộ kịch “Mèo” rất hợp với em, bài “Memory” trong đó ấy. Cân nhắc thử xem?”

“Vương Tích, đạo diễn vừa tìm em nói chuyện, nói không lâu nữa sẽ tự tạo nhóm riêng, ai lên chính thức nhiều sẽ được làm đội trưởng. Sao, anh thấy thế nào?” A Vân Ca mới bước từ trong phòng ra, đúng lúc nhìn thấy Vương Tích đang đưa lưng về phía mình.
“Anh đang làm gì vậy? Ủa? Thâm Thâm đó à?”
Châu Thâm đẩy Vương Tích ra, anh không nhanh không chậm thả một cánh tay, tay còn lại thì càng ôm chặt hơn, sau đó mới chậm rãi quay người.

“Không thấy gì cả. Đằng nào thì, Thâm Thâm tôi giành chắc rồi.”
“Hở?” Châu Thâm kinh ngạc thiếu chút nữa nhảy dựng lên.
Vương Tích vỗ vỗ lưng cậu, “Em về trước đi. Tôi nói chuyện với Ca Tử ca của em một lát.”
Nhìn Châu Thâm lúng túng, bối rối lủi trốn, Vương Tích không ngăn được khóe miệng mình cong lên. 

A Vân Ca nhìn bộ dạng luống cuống của Châu Thâm, lại nhìn sang Vương Tích bình thường luôn lạnh như băng.
“Nghiêm túc à?”
“Hử?”

“Anh hiểu ý em mà. Hơn nửa đêm đứng trên hành lang ôm ấp thì thầm, hơn nữa, còn cả ánh mắt anh nhìn cậu ấy nữa….”
“Có lẽ là vậy. Cậu ấy rất thú vị.” Vương Tích cắt ngang lời anh.
“Anh là người đã có gia đình rồi. Cho dù là thật thì cũng không thể………” A Vân Ca ngừng một chút, không nói thêm gì nữa.
Vương Tích mím môi, nói: “Ba tháng, chỉ ba tháng thôi, để cho tôi thoả lòng một lần.”
“Chuyện tình cảm… một khi vào rồi thì không ra nổi đâu.”
“Tôi hiểu rõ chính mình, sẽ không đến bước đó đâu.”
………..

Từ lúc đó, hễ Vương Tích nhìn thấy Châu Thâm là lại ôm ngay, tất cả mọi người đều đùa: “Vai Châu Thâm mọc ra một bàn tay.”
Châu Thâm vùi trong lòng Vương Tích, độ ấm của cái ôm này làm cậu mê muội, khiến cậu lạc trôi, nhưng hễ ánh mắt cậu lướt qua đến bàn tay trên vai, thì ánh sáng loé lên từ chiếc nhẫn lại chói đến hoảng hốt. Cảm giác lâng lâng trong đầu rút sạch sẽ, chỉ còn lại một nửa tỉnh táo, một nửa bất an.
Châu Thâm hết sức cẩn thận đem cảm giác tội lỗi giấu vào một chiếc hộp nho nhỏ trong lòng, gài lên hết ổ khoá này đến ổ khoá khác. 

Anh ấy chỉ là bạn của mình thôi, một người bạn rất thân, không hơn.

Nhưng, khi cậu nghe thấy Vương Tích đứng trước mặt mọi người, nói với A Vân Ca rằng “Cậu dám đụng vào Thâm Thâm của tôi, tôi nhất định sẽ đụng vào Đại Long của cậu” thì sợi dây đàn trong lòng cậu đã không chịu được nữa, “bực” một tiếng, tan nát.
Châu Thâm cắn răng, từ chối lời mời của A Vân Ca.

“Xin lỗi anh, em không muốn để Tích ca một mình.”

Cậu bổ nhào vào trong lòng Vương Tích, cả người đều phát run.
Vương Tích vỗ về trên lưng cậu, hẳn là cũng đã nhận ra Châu Thâm có gì không đúng, anh đứng vào góc chết của máy quay, cúi đầu hỏi bên tai Châu Thâm: “Sao vậy? Em không thoải mái ở đâu à?”
“Không có việc gì, em không sao. Em chỉ là không ngờ rằng…. anh sẽ thật sự chọn em.”
Vương Tích cười cười, “Sao tôi lại lừa em chứ?” Sau đó buông Châu Thâm ra, quay sang hỏi Cao Thiên Hạc định chọn người nào.
Châu Thâm nép đằng sau Vương Tích lẳng lặng nhìn anh, ngón tay vân vê góc áo. 

Ba tháng, chỉ ba tháng thôi.
Phóng túng ba tháng… là đủ rồi.