Tags

, ,

Tác giả: 霖浅
Ngày đăng: 11/06/2020
Nguồn: Lofter

Edit by Lãnh Nguyệt Phong

Note của tác giả: Nguyên bài hơn 2 vạn chữ, bối cảnh hiện đại, cố hết sức không OOC. 13 phần.

Note của Shi: Ngược. Có một chút H.


1. Lần đầu gặp mặt

Châu Thâm rất thích bánh ngọt ở Ukraine.
Thời còn đi du học, chiều nào không có lớp, cậu lại đến quán cà phê đối diện trường học, gọi một phần bánh, một ly cappuccino, chọn một chiếc bàn gần cửa sổ —— cậu thích quan sát vẻ mặt, phong thái những người đi đường, suy đoán những chuyện có thể họ đã trải qua. Có khi mải mê nghĩ ngợi quá, đến khi bừng tỉnh thì khóe miệng vẫn còn vương nụ cười chưa dứt.

Cậu có thể cứ vậy mà ngồi cả một buổi chiều.

Châu Thâm cũng không biết mình đang ngẩn người hay là đang suy ngẫm. Cậu thường suy nghĩ về muôn vàn chuyện, về âm nhạc, về quá khứ, về tương lai, về chính mình hoặc về cả những người xa lạ ngang qua.

Bánh ngọt Ukraine như làn nước dâng trào dưới mặt hồ đóng băng mùa đông, mà cũng lại như những kiến trúc Baroque địa phương màu xám trắng, mang hơi thở sang quý mà ưu tư. Mùi sữa nhè nhẹ, độ ngọt vừa phải, không trang trí gì dư thừa, mà vị thì cũng chẳng hề mềm mại. Tựa như cuộc sống của cậu ở Ukraine này, trong vắt, thuần khiết. 

Thuần khiết đến độ chỉ còn mình cậu đối thoại cùng nhạc kịch, và thời không. 

Quãng thời gian đó có lẽ là thời điểm yên ả nhất trong cuộc đời cậu, yên đến mức có thể nghe thấy tiếng năm tháng xuôi dòng; đồng thời cũng là lúc mà cậu ngông cuồng nhất, cậu có thể bất chấp tất cả chìm đắm trong âm nhạc, thứ mà cậu yêu bằng trọn con tim, ôm ấp những tiếng ca từ trăm năm trước, và cả lòng nhiệt thành không ngừng sục sôi đằng sau tiếng ca ấy.
Tốt nghiệp xong, áp lực công việc cùng với vô số những thứ linh tinh lặt vặt ùa tới, khiến cậu không thể không đem trái tim ấy đi niêm phong lại. Tất cả những thứ mang tính cảm tính, khi đứng trước hiện thực lạnh băng thì đều có vẻ vừa hoang đường lại buồn cười.
Mãi đến khi… người ấy xuất hiện, làm cho trái tim sắp rỉ sét của cậu lại đập một lần nữa, mang theo sự cuồng nhiệt như loài thiêu thân lao đầu vào lửa. 

Lần đầu tiên gặp Vương Tích là ở trường quay Thanh Nhập Nhân Tâm. Nghe nói anh được ekip chương trình đặc biệt mời đến, nghe nói anh là quán quân cuộc thi Thanh ca, nghe nói anh là chủ nhân của giải Chuông Vàng. Tóm lại, Châu Thâm cảm thấy anh thật tài ba, tài ba hơn mình nhiều lắm.
Khéo thế nào, bọn họ lại là hai người lên sân khấu cuối cùng, nhưng Vương Tích lại đứng trước Châu Thâm. Châu Thâm không biết đây có tính là một chuyện tốt hay không, dù sao thì người cuối cùng tuy không phải lo việc bối rối khi chọn vị trí, nhưng quá trình đứng sau cánh gà chờ đợi thật sự đằng đẵng vô cùng. 

Những người đến ghi hình chung hôm nay lần lượt ra sân, trong trường quay dần dần náo nhiệt, tiếng cười liên tục truyền vào sau hậu trường. Châu Thâm theo bản năng nhìn sang Vương Tích, không ngờ người ta cũng đang đánh giá câu. Việc chạm mắt ngoài ý muốn khiến Châu Thâm thoáng bối rối, cậu mất tự nhiên giơ tay lên lại hạ tay xuống, nhưng cuối cùng vẫn lấy hết can đảm vẫy tay với Vương Tích, ngượng ngùng lí nhí một câu “Hi”.
Vương Tích nhìn cậu, giống như đang chờ cậu nói câu tiếp theo, nhưng cậu chỉ mở miệng rồi lại đóng, không thốt ra câu nào nữa.
Sự im lặng bất ngờ khiến Châu Thâm cảm thấy sự ngượng ngùng trong lòng như sắp phun trào tới nơi.
“Cậu là Châu Thâm phải không?” Vương Tích cười cười, “Chào cậu.” Anh ngừng một chút, bước đến gần Châu Thâm, nhẹ nhàng ôm cậu, an ủi: “Đừng hồi hộp, không có gì đâu.”
Đó là lần đầu tiên Châu Thâm nhìn kỹ Vương Tích ở cự li gần như vậy. Bỗng nhiên cậu cảm thấy, những từ như “vững chãi”, “lịch thiệp” có lẽ được sinh ra để dành cho Vương Tích.

“À, vâng……… Cảm ơn anh.”

Không khí lại trở nên xấu hổ.

Lúc này, nhân viên công tác nhắc Vương Tích chuẩn bị lên sân khấu. Vương Tích đi đến trước mặt Châu Thâm, vào vị trí xong lại quay đầu lại dặn dò một câu: “Tôi đi trước, ở bên kia chờ cậu. Đừng sợ, thoải mái lên.” Châu Thâm nghe giọng, ngẩng đầu, ánh nhìn cuối cùng trước khi lên sân khấu, cũng chính là ánh mắt mà đến giờ cậu vẫn còn canh cánh trong lòng, là đôi mắt sâu thẳm ấy của Vương Tích, như màn đêm nhuộm đẫm màu mực.
“Chủ nhân giải thưởng âm nhạc Chuông Vàng Trung Quốc, giọng nam trầm, Vương Tích.”
“Wow!”
“Tại sao tui lại muốn tới đây……….”

“Cái này là thiệt đó hả?”
……………
Cho dù ai cũng biết trước những người tham gia chương trình, những đến lúc ghi hình thật thì vẫn không khỏi buông lời cảm thán. 

Cộp.
Cộp.
Cộp………

Anh bước từng bước vững vàng, đĩnh đạc, để lại trong lòng Châu Thâm một hàng dấu chân không thể xóa nhòa. Châu Thâm nép mình sau cánh gà, lẳng lặng nhìn theo. Ánh đèn sân khấu từ từ giúp anh tỏa sáng, từng điểm sáng li ti ánh lên từ mái tóc anh.
Nhìn bóng dáng thấp thoáng dưới ánh đèn chói lóa ấy, Châu Thâm bỗng ngẩn ngơ, mọi tiếng hoan hô ồn ào xung quanh phút chốc dường như bốc hơi sạch sẽ. Cả thế giới chỉ còn lại hai người —— anh và cậu.

“Chào mọi người, tôi là Vương Tích.”
“Vương trong họ Vương, Tích
[xi] trong low C.”

Giọng nói như tiếng đàn cello, dễ dàng khiến người ta nghĩ đến năm tháng yên bình.
Có một cái chớp mắt, Châu Thâm cảm thấy như mình lại đang ngồi trong quán cà phê Ukraine ấy, nhớ về khoảng thời gian thong thả giản đơn xưa.

Là thứ gì, giữa chốn mùa đông hiu quạnh này, đã bén rễ, nảy mầm?