Tags

,

… và một điều mà cậu đã nói.

Tác giả: overrule
Ngày đăng: 03/05/2008
Nguồn: LiveJournal
Edit by Lãnh Nguyệt Phong


I. Watanuki từng nói cái tên chứa đựng sức mạnh lớn lao – đây chắc chắn là một thứ cậu từng học từ cô Yuuko. Mi đã biết trước điều đó rồi. Trong tên mi có chữ oni: ở một số nơi, đó là một con quỷ dữ, nhưng với một số nơi khác lại là người bảo hộ. Ông nội mi là một thầy pháp; dòng máu mi mang sức mạnh xua tan tà ác. Với Watanuki, mi giống như quỷ sứ hơn, mà còn không chỉ trên một phương diện. Cậu ta thường vừa cằn nhằn về cái bụng không đáy và những lời gọi món bất khả thi của mi, vừa hay khoa chân múa tay tới tấp.

Đã từng một lần thiếu chút nữa Watanuki đã hận mi thật sự. Cái tên mang theo sức mạnh, và Watanuki đã trích xuất tất cả trong cái tên mi rồi – cả phần tốt lẫn xấu trong chữ oni của Doumeki. Mi đã cứu cậu ta một mạng: đó là sự thật. Nhưng đổi lại, mi cũng đã lấy đi một thứ – một người – quan trọng của cậu, và quyết định đó đã bị thôi thúc bởi lòng ích kỷ: mi chỉ là không muốn cậu ta biến mất. Nhưng mi chẳng nói gì cho cậu ta biết, đương nhiên là không rồi. Một phần trong Doumeki có thể là quỷ dữ, nhưng tất cả Shizuka đều là im lặng.

II. Mi chẳng bao giờ nói lời xin lỗi vì mi biết mình chẳng thật tâm. Cậu ta đằng nào cũng sẽ tha thứ, nhanh chóng và chẳng rườm rà đến mức chính mi cũng ngạc nhiên. Mọi thứ quay về với vị trí vốn có của nó; Kunogi gần như chẳng hề nhận ra cơn bão vừa qua giữa hai người, và Watanuki chưa từng nhắc lại về sự cố ấy, nhưng mi không quên. Mi nhớ như in ánh mắt cậu ấy nhìn mi trước khi ngất xỉu, giọng nói của cậu khi hỏi tại sao, run rẩy và vỡ nát đến mức mi thầm tự cấu bản thân. Chúng ám ảnh mi đến tận bây giờ, nhưng nếu phải làm lại mọi thứ một lần nữa, mi vẫn sẽ chọn lựa như thế.

III. Mi chưa từng kể gì với cậu về những cơn ác mộng của mình, những cơn mê mà trong đó cậu ta cứ lao thẳng vào nguy hiểm mà mi thì lại quá xa, quá trễ hay quá bất lực để có thể làm bất cứ điều gì – những giấc mơ mà trong đó cậu ấy chết. Mi từng nghe người ta nói về giấc mơ tiên tri, và lúc nào mi cũng tỉnh dậy lo rằng mình vừa làm một cái.

Nó đã xém xảy ra một lần rồi, một trong những cơn ác mộng của cậu, và cậu đã phải làm một nguyện ước.

IV. Máu chính là cái giá của mi. Từng vết thương, từng vết sẹo, từng cái xương gãy đều thay cho cậu ấy. Mi sẽ không bao giờ thừa nhận với cậu, nhưng một phần trong mi đã dần tin rằng bất cứ thứ bảo hộ nào mà ông bà đã để lại cho mình đều sẽ được chuyển dời sang cho cậu ấy, chỉ cần mi mất đủ máu. Nhưng bao nhiêu thì là đủ cho đến khi cuộc giao dịch này chấm dứt? Dòng máu của mi đã tuần hoàn trong mạch máu của cậu từ ngày cậu ngã từ tầng hai xuống, nhưng nó vẫn chưa đủ để nhấn chìm thứ nam châm hút yêu tà bẩm sinh trong người cậu, và điều duy nhất mi có thể làm chính là ngăn cho cậu ấy đừng chảy hết ra ngoài nữa.

V. Người ta bảo mi rằng mi chẳng biết thể hiện gì cả. “Doumeki-kun nên cười lên.”, cô gái trong lớp mi nói vậy. Watanuki cũng có mặt ở đấy lúc mi nhận được lời bình này, nhưng sau khi người ta đi rồi, cậu ta lại nói, “Đến cả những cô yêu đơn phương cậu cũng cho rằng cậu quái dị.” Ừ thì cậu ta không nói chính xác như vậy, nhưng cũng mang ý từa tựa như thế, chỉ là cộng thêm phần đung đưa, xoay vòng, khinh miệt ngay vào mặt mi mà thôi.

“Ừm,” mi trả lời, cắn ngập miệng vào một chiếc bánh ngọt đầy kem cậu ta làm. “Cậu cười cho cả hai chúng ta là đủ.” Rồi Watanuki chớp mắt, hiển nhiên chẳng hiểu gì, với một con ngươi màu vàng đằng sau cặp mắt kính.


Cứ chừng 5, 7 năm là Shi lại tìm về xxxHolic để mà tự ngược. Trước đây cứ nghĩ tại sao KuroFye có thể canon [update: không canon] mà Douwata thì lại không. Bây giờ thì Shi đã hiểu, chính là vì Doumeki đã lấy vợ rồi.

Cái số hẩm hiu gì thế này mà sìn CP nào cũng gặp phải cái nạn này thế hả huhu

Nghe đồn mùa xuân sang năm [update: dưa bở rồi] là xxxHolic lại tiếp tục. Mong lại có đường để gặm.