Tags
Nếu kiếp sau chúng mình còn được gặp
Người có là tri kỷ của ta không?
(Nếu kiếp sau – Đồng Ánh Liễu)
FMV Vô vấn_Châu Thâm by Kchan. Nguồn: B trạm. (05/03/2020)
Bạn hỏi gió, vì sao có thể nâng cánh chim bay cao
Mà lại thổi khiến chúng giật mình hoảng hốt
Bạn hỏi mưa, vì sao nuôi dưỡng vạn vật sinh trưởng
Mà lại rơi ướt đẫm áo người ấy
Bạn hỏi người ấy, tại sao có thể hôn lên vết sẹo của người ta
Mà lại chẳng thể đưa họ về nhà
Bạn hỏi tôi, vì sao vẫn chẳng dám buông xuống
Dù biết rõ chẳng nghe được đáp án.
Nếu ánh sáng quên mất phải soi sáng phía trước
Người sẽ nắm lấy bàn tay tôi chăng?
Nếu con đường này dẫn đến một nơi chẳng biết tên
Liệu người sẽ đi cùng tôi chứ?
Một đời quá ngắn, một chớp mắt quá dài
Chúng ta tỉnh lại trong nước mắt, rồi lại khóc để quên đi
Thật may thay
Bàn tay người từng đặt lên vai tôi.
Tựa như hạt bụi nhỏ bé phiêu diêu giữa không trung
Rốt cuộc nó vì cớ gì, vì cớ gì mà nhất định không chịu dừng lại?
Cho đến khi mây đen tan đi, trời quang mây tạnh
Người ấy sẽ dắt bạn tìm thấy nơi có ánh sáng.
Tựa như một cuốn sách phủ đầy bụi bên tay đây
Liệu nó có từng mỏng manh gánh chịu nỗi chua xót của ai đó
Dù cho năm tháng có lặng lẽ chảy xuôi về phía cuối
Nó sẽ nhắc bạn nhớ lại chốn về của mình.
Tựa như hạt bụi nhỏ bé phiêu diêu giữa không trung
Rốt cuộc vì cớ gì, vì cớ gì mà người nhất định không chịu dừng lại?
Cho đến khi mây đen tan đi, trời quang mây tạnh
Người sẽ nhắc tôi nhớ lại chốn về của mình
Người sẽ nhắc tôi nhớ lại chốn về của mình.*
Nếu ánh sáng quên mất phải soi sáng phía trước
Người sẽ nắm lấy bàn tay tôi chăng?
Nếu con đường này dẫn đến một nơi chẳng biết tên
Liệu người sẽ đi cùng tôi chứ?
“Cảm ơn.”
* Đoạn này khác với bản gốc của Mao Bất Dịch (bản gốc không có).
Một số comments Shi thích.
1. Haiz, có lẽ giữa bọn họ cũng tựa như bài hát này vậy, vô vấn không hỏi, vì dù có hỏi thì cũng có thể có kết quả gì đâu. Người ấy hôn lên vết sẹo của người ta, rồi lại chẳng thể đưa họ về nhà. Biết rõ không thể nghe được đáp án, mà lại vẫn không dám buông xuôi.
Người ấy cũng từng… nắm chặt bàn tay của cậu.
Chủ thớt ghép hay quá.
rep: Ai dô nhớ dừng kịp thời nha, Thâm hô Tích có vía ngược tâm tuyệt vời ông mặt trời, có thể viết nên những áng thơ ly biệt đẹp nhất, nhưng trong thế giới chúng ta đang sống thì bọn họ sẽ tán gẫu qua Weixin, ân cần hỏi thăm chị dâu với bé Xoài và còn giục cậu ấy mau tìm bạn gái đó nha!
rep: ? Cái này không phải là một vid ngược à? Tui ship cp trong nhà mình tự quẩy tự high hình như cũng được mà đúng không. Bạn kiểu này giống như khi người ta xem phim cảm động khóc thì lại nói mấy thứ này là giả hết, có gì đâu mà khóc. Trước giờ tui luôn có khả năng phân biệt hiện thực và tưởng tượng, nhưng bạn cứ ở trong thế giới tưởng tượng của tui rồi nhắc tui phải tỉnh táo thì hình như…. ừm…..
rep: Đúng vậy, bọn tôi biết trong hiện thật không có khả năng, cho nên bọn tôi đưa chính mình vào mộng, xin đừng quấy rầy.
rep: A cái này…… Về nghe lại mới thấy, không có ý tứ đó, chỉ là bởi vì có bạn nhỏ sẽ khó bứt ra được nên hơi lo thôi, không có ý dạy đời ai cả…….
2. Một đời không có người quá ngắn, một chớp mắt có được người lại thật dài.
rep: Một đời không có người thật dài, một chớp mắt có được người lại thật ngắn.
rep: Cái nào cũng ngược hết á, cách hiểu của tui là một chớp mắt một vạn năm, ý của cô là không hẹn ngày tái ngộ.
rep: Một chớp mắt có được người đã đủ cho tôi nhớ cả đời, cho nên quá dài. Một đời không có người, vơ vất tạm bợ, cho nên quá ngắn.
rep: “Một chớp mắt có được người thật dài” nghe thật đẹp, hay hơn, mĩ miều hơn, lưu luyến hơn cách nói bình dân “một đời không có người thật dài” rất nhiều!!! Không ấy tui cho cô xem cảnh tan nát cõi lòng tại chỗ luôn nè T_T
3. Trong lòng người ấy có thể vẫn luôn có cậu, nhưng vị trí bên cạnh người ấy, không thể nào có vị trí cho cậu được.
4. A hôm qua tui nghe “Vô vấn” của Thâm Thâm thì cứ nghĩ mãi, lời bài hát thật sự rất hợp với Thâm hô Tích. “Bạn hỏi người ấy, tại sao có thể hôn lên vết sẹo của người ta, mà lại chẳng thể đưa họ về nhà.” Có những tiếc nuối, cũng chỉ có thể là tiếc nuối mà thôi. Sự dịu dàng này, giấc mơ xưa cũ này, chúng ta nhớ rõ là tốt rồi.
5. Nói thật, lúc xem Thâm Thâm hát trong Ca sĩ thì không có cảm giác gì đặc biệt cả, không phải ý là hát không hay, có thể là do đã có ấn tượng quá sâu sắc với bản của Mao Mao rồi. Nhưng khi xem chiếc vid của thớt đăng, lại cảm thấy Thâm Thâm hát bài này ra thành một cảm giác khác. Bản của Thâm Thâm như có một sự cô độc, một sự tiếc nuối, cũng có thể là vì shx [Thâm hô Tích] cho nên mới có cảm giác đó. Hy vọng cả hai đều ngày càng tốt đẹp.
6. Có những câu hỏi ngay thời khắc hỏi ra thì đã có câu trả lời rồi, nhưng cũng sẽ không bao giờ có được đáp án, câu hỏi đã được đặt về trong lòng rồi, cũng không cần phải truy vấn vì sao không thể hồi đáp thành lời, chúng ta chỉ là thính giả mà thôi, đã rất may mắn vén được một góc của sự tốt đẹp, tin rằng quãng đời còn lại dài lâu, một ngày nào đó sẽ được viên mãn.
7. Chiếc vid này có cảm như như đang đối thoại xuyên qua không gian vậy. Giống như đang kể về cuộc sống hai người họ sau khi chia xa. Những đoạn ở chung đều là hồi ức trong quá khứ.
8. Nội dung biên tập này thực sự rất mượt, cách dẫn dắt từng ca từ siêu thoải mái, phong cách sạch sẽ, đúng là holy grail của chứng OCD… (quay lại về Thâm hô Tích) Cách cải biên trong bản “Vô vấn” này của Tiểu Châu giống như đang tự khảo vấn mình hơn, giống như đang đứng trước gương thức đỏ mắt tự giằng co với bản thân đầy thống khổ. Liệu cậu ấy có đáp án không, trước nay luôn có, vậy thì thứ nổi bật rõ ràng ở đó chính là cậu ấy đã cố ý làm ngơ. Cậu ấy hỏi xong một bài, cậu ấy đã đối chiếu với đáp án trong lòng mình. Đáp án của cậu ấy là ai? Chiếc video này đã trình bày câu trả lời đầy đủ và chi tiết nhất. Thích quá đi mất.
9. Tui muốn like cô mười lần luôn. Tui cực kì thích câu “Rốt cuộc vì cớ gì, vì cớ gì mà người nhất định không chịu dừng lại” trong đoạn thứ hai, phía trước đó là hát nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, hình ảnh kèm theo là đoạn phim ký ức kết thúc, tui nín thở, trong đầu như điên cuồng suy nghĩ như có đèn kéo quân tiếp theo sẽ là cảnh gì, kết quả lại là ghép về đoạn khi thi, tuyệt vời, vô cùng tuyệt vời.
[Tác giả] rep: Câu đó hẳn là điểm cao trao của cả bài, lúc đầu tui cũng nghĩ đến rất nhiều hình ảnh, nhưng cái nào cũng cảm thấy cảm xúc không được mãnh liệt như lúc cậu ấy hát khi đó, cho nên cuối cùng vẫn để cho cậu ấy tự diễn đạt.
10. Tình yêu có lẽ có, nhưng phải nói MV này đích thật là chất lượng cao, làm cực kì cực kì duy mĩ. Tựa như một đoá hoa, hai người họ đều là những sự tồn tại tốt đẹp cho cuộc sống chúng ta thêm phần hạnh phúc, mọi người hẳn nên mang lòng cảm tạ, thưởng thức từ xa, đừng tự đại đi quấy rầy thì vẻ đẹp của bọn họ sẽ càng lâu dài hơn, chúng ta cũng sẽ hạnh phúc nhiều hơn nữa.
11. “Từng” thật sự là một từ ngữ vừa đẹp đẽ lại vừa tàn nhẫn.
12. Mợ, Thâm hô Tích là thiên tài bi kịch tình yêu.
rep: Nhưng jms [các chị em] nhất định đừng để bị sa vào không khí bi kịch trong đây đấy nhé! Mấy cái này đều là sáng tác second-hand! Muốn chơi bền thì phải làm quần chúng vô tình!
rep: Thật ra thì cách tốt nhất chính là trong hiện thực thì làm quần chúng vô tình, trong thế giới fanfic song song thì mỗi đêm vì họ rửa mặt bằng nước mắt.
13. Một đời quá ngắn, một chớp mắt thật dài, Nam Bắc tự họp, không hỏi Đông Tây. Chúng ta ở lại đằng sau, mỗi người đều đã tự có đáp án của riêng mình.
14….Tiếng “cảm ơn” cuối cùng, giọng gió, thu mình, rất nhiều mê mang, một ít bất lực, có mục đích lại không có mục tiêu… Thật ra cậu muốn nói với anh hai chữ: cảm ơn. Cậu bé cuối cùng cũng rời xa ngài cáo của mình, còn chúng ta từ đầu đến cuối chỉ nhìn thấy sự tàn nhẫn không thể phát ra thành tiếng, không thể chỉ đường, nhắc nhở, đưa tay ra cũng là sai. Con đường đưa họ đến, không phải chốn về. Kính những người ca sĩ trời sinh, kính tình hữu nghị, kính “đã từng”.
15. Vì sao không hỏi, bởi vì tất cả những đáp án về chúng ta mỗi người đều đã tự đặt dưới đáy lòng, đừng đụng đến nó nữa.
16. Lời gốc: Rốt cuộc nó vì cớ gì, vì cớ gì mà nhất định không chịu dừng lại?
Thâm Thâm: Rốt cuộc vì cớ gì, vì cớ gì mà người nhất định không chịu dừng lại?
Cảm giác hoàn toàn khác biệt, muốn khóc quá
17. Bài này thú vị thật, gặng hỏi vì cớ gì, vì cớ gì mà người nhất định không chịu dừng lại, gặng hỏi liệu người sẽ đi cùng tôi chứ, vậy mà tên của bài hát lại là “Không hỏi”. Có lẽ những câu hỏi này cũng không phải là câu nghi vấn, họ đều hiểu được.
18. Cậu rõ ràng có hỏi, dũng cảm hỏi ra miệng rồi, nhưng có ai dám trả lời ư?
19. Tự nhiên bài “Tiểu Vương” của Mao lão sư cũng khớp lắm, quả nhiên là Mao BE lão sư (giỡn)
Là tay áo chứa đầy những lưu luyến chia xa
Là người sau khi đi rồi không còn gặp lại
Thỉnh thoảng khiến anh ấy dừng lại những bước chân nặng nề
Khiến anh ấy nhớ lại những dịu dàng ngắn ngủi của quá khứ
Để mắt anh ấy rưng rưng giọt lệ không lại nhớ nhung
Để anh ấy lang thang trong những năm tháng xa xưa
20. Trời ạ, mỗi một câu hỏi của Thâm Thâm đều nặng nề đập vào trong tim, ghép với hình ảnh thật sự rất đau lòng
21. Trời ơi đại thần giỏi quá đi mất! Mỗi một màn ảnh và âm nhạc đều ghép vào vừa khớp, vừa có cảm giác đồng bộ, nhưng cũng vừa không vì đồng bộ mà OOC, pro quá! Có bà thật tốt!
22. Đừng hỏi nữa, Thâm Thâm, đừng hỏi nữa.
23. Làm một Dưỡng đã tốt nghiệp nhiều năm, bây giờ khi nhìn đến mỗi một màn ảnh đều vẫn còn có thể nhớ được lúc ấy bọn họ đã nói gì [buồn] Năm đó lọt hố chưa từng cố ý đi ship tình cảm gì cả, chỉ là cảm thấy giọng hát của bọn họ thật sự rất xứng đôi, rất hợp nhau, quan hệ quan tâm giúp đỡ cổ vũ nhau giữa bọn họ cũng thật tốt đẹp [khóc lớn]. . . . . . Sau này thì. . . quãng thời gian năm 2019 đã trải qua quá nhiều mâu thuẫn và mắng nhiếc. Bọn tôi cũng từng lạc quan rút thăm trúng thưởng, kéo vote lên top 1, cùng nhau nói phải nằm dưới hố dưỡng lão. Nhưng mà sau này lại dần dần cảm thấy rằng, có thể, sẽ mất thời gian thật lâu thật lâu, thậm chí có thể về sau bọn họ sẽ không thể nào làm việc chung như chúng ta mong muốn nữa. Mà những sự bất hoà đã xảy ra vì sự tồn tại của bọn tôi cũng có thể đã thật sự ảnh hưởng đến cuộc sống và công việc bình thường của cậu ấy. . . . . . Rất cảm tạ các tỷ muội vẫn còn thủ vững ở đây, giúp cho chúng ta đều nhớ rõ, có một cung đàn khuyết tuyệt mỹ như thế, chưa từng bị quên đi.
24. Bài hát mà Châu Thâm hát xúc động nhất! Lúc đó cậu ấy gầy trơ cả xương.
25. Đau đến mặt mũi méo mó.
26. Xem đến đoạn hôn lên vết sẹo thật sự đau đến méo mặt.
27. “Biết rõ sẽ không nghe được câu trả lời”
Vô vấn_Châu Thâm.
Vô vấn_Mao Bất Dịch.
Vô vấn_Mao Bất Dịch, Châu Thâm.
Có kiếp sau xin đừng là lạ lẫm
Rồi thâm trầm lặng lẽ bước qua nhau
Như kiếp này – tình tri kỷ thâm sâu
Cũng xa xót – cả đời đâu có gặp…!
