Tags

,

*Linh nhân: Người đánh đàn. Nhạc công — Người diễn tuồng. Đào hát, kép hát. (Nguồn: thivien)

Tác giả: 鯪魚雁餅 同人工作坊
Ngày đăng: 15/05/2020
Nguồn: Facebook

Edit by Lãnh Nguyệt Phong

Lời mở đầu:

Đơn phương fake
Tui thích thì tui ship
Đừng quẩy đến người thật
Tui chỉ đơn giản là muốn viết một bài thế thôi
Có lẽ hẳn là OOC [out of character]
Dù sao thì thật ra thì tôi chỉ là muốn nghe Thâm Thâm hát “Linh nhân” mà thui

========================

“Xin hỏi Châu Thâm, album lần này đặt tên là “Nhớ người”, xin hỏi trong cuộc đời cậu từ trước đến nay có chuyện gì tiếc nuối, hoặc khiến cậu cảm thấy không cam lòng không?”

Trong cuộc phỏng vấn riêng sau buổi họp báo phát hành album, có phóng viên đột nhiên đưa ra câu hỏi như vậy.

Tiếc nuối?

Không cam?

Châu Thâm ngẫm nghĩ, đương nhiên là có, sao lại không chứ.

Nhưng lời nói ra miệng, thì lại là một câu trả lời đã được suy nghĩ kĩ lưỡng.

“Tôi cảm thấy thì, đại khái mỗi một việc trên đường đời đều có thể giúp tôi trở thành một version tốt hơn của chính mình, cho nên lúc nào tôi cũng rất biết ơn quá khứ, hơn nữa chưa bao giờ cảm thấy có gì tiếc nuối cả, nếu nhất định phải có thì…. Có lẽ là tôi vẫn chưa trả nợ xong nữa, còn rất nhiều bạn bè đồng nghiệp tôi rất thích mà vẫn chưa có dịp hợp tác haha.”

* * * * *

Ba tháng ở Trường Sa là quãng thời gian Châu Thâm cảm thấy không cam tâm nhất.

Ba tháng bên hồ Mai Khê là quãng thời gian Châu Thâm cảm thấy vui sướng vô tư nhất.

Thu hoạch được tình bạn lớn nhất, những ký ức sâu đậm nhất, những màn trình diễn đặc sắc nhất.

Thu hoạch được, sự loạn nhịp của vực thẳm linh hồn.

Có lúc, Châu Thâm lại nghĩ, nếu có thể gặp người này… sớm hơn một chút, chỉ một chút thôi, có phải tất cả đều sẽ trở nên có thể.

Hoặc là, mình… sinh ra trễ hơn một chút, trễ một chút thôi, có phải sẽ có thể tránh gặp gỡ anh.

Nhưng trên đời làm gì có “nếu như”, bọn họ đã gặp nhau, rồi sau đó Châu Thâm sa chân, rồi sau đó… không có sau đó nữa.

Có người nói muốn nuôi dưỡng một thói quen chỉ cần hai mươi mốt ngày, trong ba tháng ấy, Châu Thâm đã quen có một người như vậy luôn bên cạnh mình, có một người như vậy luôn để tay lên vai ôm mình, có một người như vậy luôn dùng giọng nói trầm ấm, đầy từ tính gọi tên mình.

“Thâm Thâm a.”

Muốn quên đi một thói quen có lẽ cũng cần một hai năm, nhưng cái giọng nói mà người này kêu mình, có lẽ cả đời cũng chẳng thể nào quên được.

Bọn họ có cùng thần tượng, có cùng sở thích, có thể tôn lên giọng hát lẫn nhau, có sự ăn ý không ai sánh được.

Hai người họ ở cùng một chỗ nhìn thế nào cũng đều rất hợp [xứng], nhưng hai người họ lại chẳng hợp [nên] ở cùng nhau.

[Chơi chữ, hai chữ “hợp” trong câu này có hai nghĩa khác nhau.]

Châu Thâm không phải kiểu như vậy, cậu sẽ không đi nghĩ xem có phải mình đã ở sai thời điểm gặp đúng người hay không. Mà cậu sẽ suy nghĩ rằng, tôi đã ở đúng thời gian gặp được đúng người là anh, cho nên tôi mới vui vẻ như vậy, cho nên tôi mới đau đớn như vậy, cho nên tôi mới chọn buông tay.

Bởi vì “anh” mà tôi thích, hẳn nên được toả sáng rực rỡ, hẳn nên được hạnh phúc mĩ mãn.

Nếu sớm hơn một chút, có lẽ con người quá tự ti của mình cũng sẽ không bắt lấy cơ hội gặp anh.

Nếu sớm hơn chút nữa, cũng có khi anh sẽ chẳng tham gia một chương trình như thế này.

Cho nên không có bất kì sai thời gian gì cả, chỉ có đem ba tháng kỷ niệm chôn thật sâu dưới đáy lòng, sau đó dùng để hồi tưởng hương vị ngày xưa.

Lúc đó trong “Đương đả chi niên”, khi chọn bài hát, Châu Thâm đã chọn bài “Đêm của những điều có thể”.

Bài hát này, là muốn tặng cho anh, nhưng lại không hoàn toàn tặng hết cho anh.

Phần tặng cho anh là câu “Nếu bắt em phải chọn chỉ được yêu một người, hãy để em trở thành điều có thể của anh.”

Còn phần còn lại thì càng giống như tìm một lý do tỏ rõ tình cảm trong lòng với toàn thế giới mà thôi.

“Quand il me prend dans ses bras Khi người ôm tôi trong vòng tay

Qu’il me parle tout bas Bên tai thủ thỉ dịu êm

Je vois la vie en rose Tôi thấy cuộc đời màu hồng.”

* * * * *

Hôm tiệc mừng công nào đó, Châu Thâm mượn men say, hát đùa với anh một câu,

“Nỗi tiếc nuối người để lại trong đời tôi, làm sao trả?”

Châu Thâm vẫn còn nhớ rõ sự bất đắc dĩ tràn đầy đôi mắt anh; anh khẽ thở dài một cái, rồi lại kéo mình vào một vòng tay quen thuộc.

“Thâm Thâm, hứa với anh, phải tiếp tục đi hát, hát đến khi nào không hát được nữa mới thôi. Ca muốn tiếp tục nghe những bài em hát, nghe đến khi nào không nghe được nữa mới thôi, biết không?”

Kề sát đôi má mình vào lồng ngực người này, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của anh, Châu Thâm biết rõ lần này chính là lần cuối.

“Tích ca… Xin lỗi…”

Xin lỗi, em đã trộm thích anh.

Xin lỗi, em đã không kiểm soát được mình.

Xin lỗi, em hẳn là đã gây cho anh nhiều phiền toái rồi.

“Suỵt…. Thâm Nhi ngoan…. Anh biết, anh vẫn luôn biết. Thâm Thâm của anh giỏi lắm luôn, tiếp tục đi hát, biết chưa, anh muốn mãi mãi được nghe em hát, cho đến cuối cùng, hứa với anh, được không?”

“Vậy Tích ca cũng phải tiếp tục đi hát nhé….”

“Được, anh hứa với em, anh sẽ tiếp tục đi hát, hát đến khi đắc Đài Loan mới thôi, cho dù không ai nghe nữa thì cũng chỉ hát cho một mình em thôi.”

Có thể nào… cho em cùng em đến cuối?

Châu Thâm biết rõ, ý mà Vương Tích muốn biểu đạt đại khái là gì.

Đây là lời hứa duy nhất mà bọn họ có thể cho nhau, cho dù bản thân không thể nói ra thành lời đi nữa, Vương Tích vẫn hiểu rõ tâm tư của chính mình, và anh cũng biết người kia có ý tứ giống nhau. Dù thật hay giả, chỉ mỗi điểm này thôi cũng đã đủ cho anh rơi nước mắt.

Những chuyện sau hôm đó, Châu Thâm đã không còn ấn tượng gì nhiều, ký ức khắc sâu nhất trong tim chính là cái ôm thật chặt đêm ấy, và cả nụ hôn đậu lại trên mí mắt mình.

Chuyện đáng buồn nhất trên đời này còn gì ngoài việc người có tình lại phải chia ly.

Nhưng chuyện hạnh phúc nhất trên đời, chắc chắn chính là lưỡng tình tương duyệt [hai người đều yêu nhau].

Bù qua sớt lại, Châu Thâm vẫn cảm thấy mình rất may, mặc dù không thể gần nhau, nhưng anh sẽ làm bạn cùng mình đến cuối, và mình thì cũng có thể dùng tiếng hát lấp đầy cuộc đời của anh.

* * * * *

“Thâm Thâm có thể nói một chút về concert tháng sau được không, trong list nhạc có sắp xếp gì đặc biệt không?”

Trong phòng live có fan đột nhiên hỏi như vậy, Châu Thâm cười cười, nhớ tới một bài hát mình từng thích khác lâu về trước.

“Khi nào có dịp thì tui cũng rất muốn hát một bài gọi là ‘Linh nhân’, mọi người đã từng nghe chưa? Tui cảm thấy hay lắm á.”

Xưa nay lòng đặt nơi quan khách
Làm thế sao có thể thành người trong kịch
Tôi vốn toàn thân đều là phong trần
Nào dám hỏi đến
Đoạn tình có mấy phần thật, mấy phần say

Phần đạn mạc bình luận đầy yêu cầu bản live, Châu Thâm hít sâu một hơi, mới nói,

“Được rồi, nói trước nha, tui hát không được tốt lắm đâu á.”

FIN.

===========================================

Đại khái là vậy
Ý muốn biểu đạt đại khái là Tích ca đã đem tất cả những gì có thể cho Thâm Thâm được đều cho cả rồi
Còn lại chính là phần không thể cho được?
Hình như thoại hơi nhiều
Hy vọng mọi người vui vẻ
Đôi CP này chắc là tui thật sự chỉ viết một chiếc như vầy thui nhỉ?
Nhạn Tử 15/05/2020


Linh nhân_Bài Cốt Giáo Chủ.

Đêm của những điều có thể + La vie en Rose_Châu Thâm.